Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 387
Lâm Phàm đứng giữa một vùng đất hoang tàn, tàn tích của một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ vừa kết thúc. Không khí đặc quánh mùi máu tanh và tro tàn, nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là sự im lìm đến đáng sợ của vạn vật xung quanh. Những ngọn núi đá trơ trọi, khô cằn, từng có lẽ là những ngọn núi tiên linh hùng vĩ, nay chỉ còn là những khối đá vô hồn. Dòng suối cạn nước, chỉ còn lại những viên sỏi trắng xóa phơi mình dưới ánh mặt trời u ám của Tiên Giới.
Hắn khẽ nhíu mày. Tiên Giới, nơi được cho là đỉnh cao của sự phồn thịnh và linh khí, lại có thể tồn tại những vùng đất suy tàn đến vậy? Hắn đã chứng kiến nhiều vùng đất tương tự trong hành trình của mình, những nơi mà tiên linh chi khí đã cạn kiệt, pháp tắc trở nên hỗn loạn, và thậm chí cả không gian cũng có dấu hiệu nứt rạn. Ban đầu, hắn nghĩ đó là do các cuộc chiến tranh gây ra, hoặc do sự khai thác quá mức của các thế lực. Nhưng càng đi nhiều, càng thấy nhiều, một cảm giác bất an sâu sắc bắt đầu len lỏi trong tâm trí hắn.
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo những hạt bụi mịn. Lâm Phàm giơ tay, một hạt bụi nhỏ đậu trên lòng bàn tay hắn. Hắn kích hoạt khả năng “Phân Tích” của mình lên hạt bụi vô tri. Ngay lập tức, vô số dòng thông tin đổ vào ý thức hắn. Hạt bụi này không phải là bụi bẩn thông thường, mà là tàn dư của một loại linh thảo quý hiếm, đã hóa thành tro tàn do thiếu linh khí. Và sâu xa hơn, hắn cảm nhận được một sự “mệt mỏi” trong chính pháp tắc của vùng đất này, một sự bào mòn chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ.
Cảm giác đó như một sợi dây dẫn, kéo theo một dòng lũ ký ức mơ hồ, nhưng lần này chúng không còn là những mảnh vụn rời rạc nữa. Chúng hợp lại, cuồn cuộn như một dòng sông chảy xiết, nhấn chìm ý thức của Lâm Phàm vào một vực sâu thăm thẳm của thời gian.
Hắn thấy mình không còn là Lâm Phàm, mà là một ý chí vô hình, bao trùm lên vô số vũ trụ. Hắn là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn cảm nhận được sự sống nảy nở, sự luân hồi vận chuyển, sự cân bằng tinh vi của vạn vật. Rồi, một mối đe dọa kinh hoàng xuất hiện từ khoảng không hỗn độn – Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không phải là một sinh vật, mà là một cơn khát vô tận, một ý chí hủy diệt thuần túy, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Hắn, Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã dốc toàn bộ sức mạnh, hy sinh bản thân để tạo ra một phong ấn vô thượng. Hắn thấy linh hồn mình tan vỡ thành vô số mảnh, rải rác khắp các thế giới. Sự hy sinh đó đau đớn đến tận cùng, không chỉ là sự tan rã về thể xác, mà là sự xé nát của ý chí, của pháp tắc bao trùm vũ trụ.
Và rồi, cảnh tượng sau sự hy sinh hiện ra. Các vũ trụ được cứu, nhưng không hoàn toàn lành lặn. Thiên Đạo Nguyên Thủy tan rã, để lại một khoảng trống to lớn. Khoảng trống đó không lập tức sụp đổ, nhưng nó bắt đầu “rỉ máu” năng lượng. Đặc biệt là ở các tầng giới cao hơn như Tiên Giới, nơi pháp tắc tương tác trực tiếp hơn với Thiên Đạo, sự suy yếu biểu hiện rõ rệt nhất. Linh khí bắt đầu mỏng đi, các vết nứt không gian xuất hiện thường xuyên hơn, các quy luật luân hồi trở nên lỏng lẻo, và các sinh vật hỗn loạn bắt đầu sinh sôi từ những vết rạn đó.
Những cuộc chiến tranh giành tài nguyên mà Lâm Phàm đang chứng kiến ở Tiên Giới không phải là điều bất biến của vũ trụ, mà là hệ quả trực tiếp của sự suy tàn này. Các Tiên Môn, các Tiên Vương, Tiên Tôn, họ không hề hay biết, chỉ cảm nhận được sự khan hiếm dần của linh khí, sự khó khăn hơn trong tu luyện, và sự yếu đi của các tài nguyên thiên nhiên. Vì vậy, họ tranh đấu, họ chém giết, vô tình đẩy nhanh quá trình suy tàn của Tiên Giới.
Lâm Phàm thở dốc, ký ức kết thúc, trả hắn về với thực tại khô cằn. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực hắn, một nỗi đau không phải của riêng hắn, mà là nỗi đau của cả một vũ trụ đang hấp hối. Hắn chợt hiểu ra tất cả. Sự “suy yếu của Tiên Giới” không phải là một chu trình tự nhiên, mà là một căn bệnh hiểm nghèo, một vết thương chí mạng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại sau sự hy sinh vĩ đại của nó.
“Ngươi đã thấy rồi sao?”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm Phàm khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Tiên Nữ Cửu Thiên đứng cách đó không xa, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và xót xa. Nàng đã đến từ lúc nào, lặng lẽ quan sát hắn.
Lâm Phàm gật đầu, giọng khàn đặc: “Đây… đây chính là nguyên nhân. Tiên Giới đang chết dần.”
Tiên Nữ Cửu Thiên tiến lại gần, vẻ mặt nàng đượm buồn: “Đúng vậy. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để cứu các vũ trụ khỏi sự hủy diệt tức thì, nhưng cái giá phải trả là sự suy tàn chậm rãi. Nó biết điều đó sẽ xảy ra, nhưng không có lựa chọn nào khác. Các mảnh vỡ của nó không chỉ mang theo sức mạnh, mà còn mang theo gánh nặng của trách nhiệm và nỗi đau.”
Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Lâm Phàm: “Ngươi là mảnh linh hồn quan trọng nhất, là hiện thân của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ký ức này, nỗi đau này, giờ đây là của ngươi. Sứ mệnh của ngươi không chỉ là tái hợp các mảnh vỡ, mà còn là hàn gắn vết thương của Tiên Giới, của toàn bộ vũ trụ.”
Lâm Phàm nhìn xuống bàn tay mình, rồi ngước nhìn Tiên Nữ Cửu Thiên. Nỗi sợ hãi và áp lực dâng trào, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã từng nghĩ mình tu luyện là vì bản thân, vì sự bất tử, vì đỉnh cao sức mạnh. Giờ đây, hắn hiểu rằng, sứ mệnh của hắn lớn hơn rất nhiều. Hắn không chỉ là một tu sĩ, hắn là hy vọng của vô số sinh linh, là người duy nhất có thể chữa lành vết thương của vũ trụ.
Hắn nắm chặt tay, linh khí trong cơ thể cuồn cuộn, không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự thức tỉnh của một ý chí vĩ đại. “Ta hiểu rồi. Ta sẽ không để Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh vô ích. Ta sẽ không để Tiên Giới tiếp tục suy tàn.”
Tiên Nữ Cửu Thiên mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tin tưởng và một chút nhẹ nhõm: “Ta biết ngươi sẽ làm được. Thời gian không còn nhiều. Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn đang lẩn khuất, chờ đợi thời cơ để hoàn tất sự hủy diệt mà nó đã bắt đầu.”
Lời nhắc nhở về Hư Vô Thôn Phệ Giả càng khiến Lâm Phàm thêm quyết tâm. Hắn không chỉ phải cứu rỗi Tiên Giới, mà còn phải đối mặt với mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng nhất. Sứ mệnh của hắn giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn thành nó.
Hắn quét mắt nhìn lại vùng đất hoang tàn, nhưng lần này, trong ánh mắt hắn không còn là sự bất an hay xót xa, mà là một tia hy vọng. Hắn sẽ là người mang lại sự sống trở lại cho những vùng đất chết này, người sẽ tái tạo lại trật tự và sự phồn thịnh cho toàn bộ vũ trụ. Hành trình thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, đối đầu với các Tiên Vương, Tiên Tôn, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là sự tích lũy sức mạnh, mà là sự chuẩn bị cho một cuộc chiến vĩ đại hơn, một sứ mệnh thiêng liêng hơn.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nặng của thiên mệnh trên vai. Hắn quay người, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời, nơi những bí ẩn sâu xa hơn của Tiên Giới vẫn còn ẩn chứa, nơi những mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng đang chờ đợi. Cuộc hành trình của hắn, giờ đây, không còn là của riêng hắn nữa.