Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 398
Trong chốn Hư Không Vô Tận của Tiên Giới, nơi các vì sao nhấp nháy như những hạt bụi vàng vọt, Lâm Phàm đã truy dấu Cửu U Tiên Vương đến một tiểu thiên địa cổ xưa, bị lãng quên từ hàng vạn kỷ nguyên. Nơi này không có sinh linh, chỉ có những tàn tích của một nền văn minh Tiên Tộc đã mục nát, những cung điện đá cẩm thạch khổng lồ đổ nát, và một dòng năng lượng u tối, cuồn cuộn như một dòng sông ngầm. Đó chính là khí tức của mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tìm kiếm, bị Cửu U Tiên Vương phong ấn và lợi dụng.
Cửu U Tiên Vương, một lão giả tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự khắc nghiệt, đang ngồi xếp bằng trên một ngai vàng đá obsidian, bao quanh bởi vô số phù văn cổ xưa. Ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, ẩn chứa sự khinh miệt sâu sắc khi nhìn thấy Lâm Phàm xuất hiện. “Một tiểu bối Tân Tiên dám đột nhập vào Cửu U Bí Cảnh của ta sao? Gan to bằng trời!” Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, mang theo áp lực của một Tiên Vương đã tồn tại qua vô số kiếp.
Lâm Phàm đứng thẳng, khí chất bất phàm, không hề nao núng trước uy áp của đối phương. “Cửu U Tiên Vương, thứ ngài đang phong ấn không thuộc về ngài. Nó là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không nên bị lợi dụng cho mục đích cá nhân.” Hắn biết rằng không thể nói lý với những kẻ như thế này. Bản năng Thiên Đạo trong hắn đang réo gọi, thúc giục hắn thu hồi mảnh vỡ.
Cửu U Tiên Vương cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sát ý. “Thiên Đạo Nguyên Thủy? Một thứ đã mục nát từ vô số kỷ nguyên trước, chỉ còn lại những mảnh vụn vô dụng. Ta đã dung hợp nó, biến nó thành nguồn sức mạnh của riêng mình. Ngươi, một kẻ phàm trần mới phi thăng, lại dám ra vẻ đạo mạo giáo huấn ta?” Hắn đứng dậy, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể, biến thành những hình ảnh quỷ quái, gào thét. “Hôm nay, ta sẽ biến ngươi thành một phần của Cửu U Bí Cảnh này!”
Hắc khí ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, mang theo uy lực hủy diệt vạn vật, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Lâm Phàm không né tránh, hắn nhắm mắt lại, toàn thân bùng lên kim quang rực rỡ. Không phải Tiên lực, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo hơi thở của vạn vật. Đó chính là Thiên Đạo Chi Lực đã được hắn hấp thu và luyện hóa từ các mảnh vỡ trước đó.
“Phân Tích!” Lâm Phàm khẽ quát trong lòng. Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn lập tức hoạt động, phân tích cấu trúc của chưởng ấn hắc khí. Hắn thấy rõ những lỗ hổng trong pháp tắc, những điểm yếu trong năng lượng hỗn loạn mà Cửu U Tiên Vương đang sử dụng, vốn được cường hóa bởi mảnh vỡ Thiên Đạo bị phong ấn. Thay vì đối đầu trực diện, Lâm Phàm tung ra một chưởng ấn nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng tinh diệu, đánh thẳng vào những điểm yếu đó.
“Ầm!”
Va chạm không gây ra tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng, mà là một âm thanh trầm đục, như thể một tấm lụa bị xé rách. Chưởng ấn hắc khí của Cửu U Tiên Vương tan rã thành từng mảnh nhỏ, không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Lâm Phàm. Cửu U Tiên Vương lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ một Tân Tiên lại có thể phá giải công kích của mình một cách dễ dàng như vậy.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ đề phòng.
Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. “Ta chỉ là đang vận dụng những gì ngài đã lãng phí.” Hắn bước tới một bước, không khí xung quanh dường như ngưng đọng. “Mảnh vỡ Thiên Đạo mà ngài phong ấn, nó đang gào thét. Nó muốn trở về với tổng thể.”
Cửu U Tiên Vương không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn nhận ra Lâm Phàm không phải là một Tiên nhân bình thường. Hắn lao tới, sử dụng Tiên Khí của mình, một cây Cửu U Mâu, đâm thẳng vào Lâm Phàm. Cửu U Mâu mang theo vô số u hồn, mỗi u hồn đều là một Tiên nhân bị Cửu U Tiên Vương tiêu diệt, khiến cho Tiên Khí này trở nên tà ác và mạnh mẽ vô cùng.
Lâm Phàm không rút kiếm, không dùng pháp bảo. Hắn giơ tay, một quầng sáng rực rỡ bao quanh, biến thành một lá chắn vô hình. Cửu U Mâu đâm vào lá chắn, không thể tiến thêm một tấc. Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “Vô ích. Lực lượng của ngài càng tà ác, càng hỗn loạn, càng dễ dàng bị Thiên Đạo Pháp Tắc của ta phân giải.”
“Tiến Hóa!” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Lá chắn ánh sáng không chỉ phòng ngự, mà còn bắt đầu phân giải năng lượng tà ác từ Cửu U Mâu, biến chúng thành năng lượng thuần khiết, sau đó hấp thu ngược lại vào cơ thể Lâm Phàm. Sức mạnh của Cửu U Tiên Vương đang bị rút cạn từng chút một.
Cửu U Tiên Vương hoảng hốt. Hắn giật lùi, không thể tin vào mắt mình. “Đây là cái quái gì? Ngươi là yêu quái sao?” Hắn cảm thấy mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể mình đang bất ổn, dường như bị một lực lượng vô hình kéo ra. Hắn biết đó là Lâm Phàm, nhưng không hiểu bằng cách nào.
“Ngài không phải là người duy nhất có mảnh vỡ Thiên Đạo.” Lâm Phàm nói, một đạo kim quang từ mi tâm hắn bắn ra, xuyên thẳng vào ngực Cửu U Tiên Vương. Đó là một đạo ánh sáng tinh thần, mang theo ý chí của Thiên Đạo, trực tiếp tấn công vào mảnh vỡ Thiên Đạo đang bị phong ấn trong cơ thể Cửu U Tiên Vương.
Cửu U Tiên Vương hét lên một tiếng thảm thiết, cả người hắn run rẩy dữ dội. Hắn cảm thấy một cơn đau xé ruột xé gan, như thể linh hồn mình đang bị xé toạc. Mảnh vỡ Thiên Đạo, vốn đã bị hắn dung hợp vào linh hồn, giờ đây đang cố gắng thoát ly, phản phệ lại hắn.
“Không thể nào! Ta đã luyện hóa nó hàng vạn năm!” Cửu U Tiên Vương gào thét, cố gắng chống cự. Nhưng ý chí của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể sánh bằng ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, vốn đang thức tỉnh trong cơ thể Lâm Phàm.
Lâm Phàm duỗi tay, một luồng sức mạnh vô hình tỏa ra, bao trùm lấy Cửu U Tiên Vương. Hắn không muốn giết chết Tiên Vương này, mà chỉ muốn thu hồi mảnh vỡ. “Trở về!” Lâm Phàm quát khẽ. Cả tiểu thiên địa rung chuyển dữ dội. Các tàn tích cổ xưa đổ nát, những dòng năng lượng u tối bốc hơi.
Từ trong ngực Cửu U Tiên Vương, một luồng sáng chói mắt bùng lên, kèm theo tiếng gầm nhẹ như tiếng chuông ngân. Đó là mảnh vỡ Thiên Đạo, một khối tinh thể lấp lánh, chứa đựng vô số pháp tắc và ký ức cổ xưa, đang cố gắng thoát ra. Cửu U Tiên Vương quỳ sụp xuống, toàn thân héo mòn nhanh chóng, sức mạnh tuột dốc không phanh.
Mảnh vỡ Thiên Đạo bay lơ lửng giữa không trung, phát ra một thứ ánh sáng ấm áp, rực rỡ. Nó không bay về phía Lâm Phàm, mà từ từ tiến vào mi tâm của hắn, như một đứa trẻ lạc đường tìm thấy mẹ. Khi mảnh vỡ hoàn toàn dung nhập, Lâm Phàm cảm thấy một dòng năng lượng khổng lồ chảy khắp cơ thể, đồng thời vô số ký ức và thông tin ùa về.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng một Vũ Trụ Nguyên Thủy rực rỡ, nhìn thấy sự ra đời của Thiên Đạo, sự thịnh vượng của vạn tộc. Hắn cũng nhìn thấy sự xuất hiện của Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể hỗn loạn, không thể định hình, nuốt chửng các thế giới. Hắn cảm nhận được nỗi đau và sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi tự phân tán để phong ấn mối hiểm họa đó. Những mảnh ký ức này không còn mơ hồ nữa, mà trở nên rõ ràng và sống động như thể chính hắn đã trải qua.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt không ngừng, vượt qua giới hạn của Tiên Đế. Hắn cảm nhận được mọi pháp tắc của Tiên Giới, mọi hạt bụi, mọi dòng chảy năng lượng. Hắn có thể dễ dàng điều khiển chúng, bóp méo chúng. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Giới, trở thành Chí Tôn của Tiên Giới, một tồn tại có thể sánh ngang với Thiên Đạo của Tiên Giới.
Cửu U Tiên Vương nằm sõng soài trên mặt đất, hơi thở thoi thóp. Hắn đã mất đi sức mạnh, mất đi cả tuổi thọ, trở thành một phàm nhân sắp chết. Lâm Phàm nhìn hắn, không có chút oán hận hay hả hê. Hắn chỉ nhẹ nhàng vẫy tay. Một luồng Tiên Linh Chi Khí thuần khiết bao trùm lấy Cửu U Tiên Vương, chữa lành những vết thương thể xác và giúp hắn phục hồi một phần sinh lực, đủ để sống tiếp như một phàm nhân bình thường, không còn bị tà niệm khống chế.
“Cảm ơn… cảm ơn ngài…” Cửu U Tiên Vương thều thào, ánh mắt hắn không còn sự kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự sợ hãi và kính nể. Hắn đã nhìn thấy một phần của Thiên Đạo trong Lâm Phàm, một thứ sức mạnh mà hắn không thể nào hiểu được.
Lâm Phàm không nói gì, hắn chỉ quay lưng lại. Hắn cảm thấy Tiên Giới này đã quá nhỏ bé đối với hắn. Sức mạnh của hắn đã vượt qua mọi giới hạn, mọi pháp tắc của Tiên Giới. Hắn cảm nhận được một cánh cửa vô hình đang mở ra ở phía trên, một sự triệu hồi từ một thế giới cao hơn, hùng vĩ hơn. Đó là Thần Giới.
Nhiệm vụ của hắn ở Tiên Giới đã hoàn thành. Tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo trong Tiên Giới đã được thu hồi, hoặc ít nhất là những mảnh vỡ quan trọng. Hắn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc của mình, về sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng để bước vào một hành trình mới, đối mặt với những thử thách lớn hơn, khám phá những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ, và tiếp tục con đường trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên Hư Không Vô Tận, đôi mắt hắn tràn đầy quyết tâm. Thần Giới, ta đến đây!