Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 449
Trong một ngọn núi thần bị che phủ bởi sương mù vĩnh cửu, nơi các pháp tắc không gian vặn vẹo một cách kỳ lạ, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa. Xung quanh hắn, vô số luồng sáng kỳ ảo tụ lại rồi tan biến, đó là những tia năng lượng thần tính thuần khiết nhất của Thần Giới, nhưng giờ đây, chúng mang theo một sự bất ổn khó nhận thấy. Hắn đã dành nhiều tháng để thăm dò những điểm yếu nhất của Thần Giới, nơi các vết nứt không gian xuất hiện thường xuyên nhất, nơi năng lượng thần tính bị hút cạn một cách bí ẩn. Khả năng Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật của hắn, giờ đây đã được cường hóa đến mức độ không tưởng nhờ vào việc dung hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo trước đó, đã cho phép hắn nhìn xuyên qua bản chất sâu xa nhất của vũ trụ.
Một luồng khí đen kịt, lạnh lẽo bất ngờ xuyên qua một vết nứt không gian nhỏ như sợi chỉ, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Nhưng Lâm Phàm đã kịp thời nắm bắt được bản chất của nó. Đó không phải là năng lượng ma đạo, cũng không phải là khí tức của bất kỳ sinh vật nào trong Tam Giới. Nó là sự trống rỗng, là sự hủy diệt thuần túy, là bản chất của “Hư Vô”. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần chìm sâu vào đại đạo, hình ảnh của những kỷ nguyên xa xưa chợt lóe lên trong tâm trí hắn như một thước phim quay chậm.
Hắn nhìn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, một thực thể vĩ đại không thể diễn tả bằng lời, đang tỏa sáng rực rỡ như hàng tỷ mặt trời hợp lại. Rồi hắn thấy một cái bóng khổng lồ, đen tối, không có hình dạng rõ ràng, từ từ bò ra từ khoảng không hỗn độn bên ngoài vũ trụ. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không có ý thức, nó chỉ là một bản năng nguyên thủy: nuốt chửng. Nó nuốt chửng các vì sao, các hành tinh, các thiên hà, thậm chí là cả các pháp tắc. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh, phân tán bản thân thành vô số mảnh nhỏ, dùng toàn bộ sức mạnh của mình để tạo ra một phong ấn vĩ đại, đẩy lùi và nhốt giữ Hư Vô Thôn Phệ Giả trở lại khoảng không hỗn độn.
Ký ức ùa về như thác lũ, không còn mơ hồ nữa mà là những hình ảnh sắc nét, những cảm xúc chân thực. Hắn cảm nhận được nỗi đau của sự phân ly, sự cô độc của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi đưa ra quyết định cuối cùng, và cả sự hy vọng mong manh vào một ngày tái sinh. Hắn chính là một phần của Thiên Đạo đó, phần quan trọng nhất, mang theo sứ mệnh hoàn thành những gì Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bắt đầu. Nhưng giờ đây, phong ấn đang suy yếu. Vô số kỷ nguyên trôi qua, sức mạnh của phong ấn đã dần cạn kiệt, và Hư Vô Thôn Phệ Giả, dù bị giam cầm, vẫn không ngừng tìm cách xuyên thủng bức tường ngăn cách giữa các vũ trụ.
Lâm Phàm mở mắt ra, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong đồng tử. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không còn là Chí Tôn của phàm giới hay Tiên Đế của Tiên Giới. Hắn là người mang trong mình ý chí của Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Hắn đứng dậy, bàn tay khẽ nắm lại, cảm nhận sức mạnh đang sôi trào trong cơ thể, nhưng đi kèm với nó là một gánh nặng khổng lồ.
Các vết nứt không gian không phải là sự cố ngẫu nhiên, mà là những vết thương đang lan rộng trên cơ thể của vũ trụ. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc không chỉ gây ra sự cạn kiệt năng lượng, mà còn làm mất đi sự ổn định cơ bản của mọi giới. Như một bức tường thành bị bào mòn, chỉ cần một lực đẩy nhỏ cũng có thể khiến nó sụp đổ. Và Hư Vô Thôn Phệ Giả đang ở ngay bên ngoài, không ngừng gặm nhấm, không ngừng đẩy.
Lâm Phàm cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm kiếm sự xác nhận từ một nguồn bên ngoài, một nguồn kiến thức cổ xưa không bị ảnh hưởng bởi những ký ức mơ hồ của chính hắn. Hắn nghĩ đến Thần Hoàng Thiên Cực, vị Thần Hoàng cổ xưa nhất của Thần Giới, người được đồn đại là đã sống qua hàng triệu năm, chứng kiến sự hưng suy của vô số thế giới. Mặc dù Thần Hoàng Thiên Cực ẩn cư tại Cửu Trọng Thiên Cung, một nơi mà ngay cả các Thần Vương cũng khó có thể đặt chân tới, nhưng nếu có ai đó có thể hiểu được bản chất của mối đe dọa này, thì đó chỉ có thể là ông ta.
Hắn rời khỏi ngọn núi thần, bay vút qua những tầng mây lấp lánh ánh sáng thần thánh. Dọc đường đi, hắn chú ý đến những dấu hiệu suy tàn mà trước đây hắn chỉ coi là sự lão hóa tự nhiên của thế giới. Các tinh linh cây cỏ không còn rực rỡ như trước, các con sông năng lượng thần tính chảy chậm hơn, và những ngôi sao xa xăm dường như nhấp nháy yếu ớt hơn. Tất cả đều là triệu chứng của cùng một căn bệnh: Thiên Đạo suy yếu.
Khi đến Cửu Trọng Thiên Cung, Lâm Phàm không cần phải xin phép. Ý chí Thiên Đạo trong hắn đã tự động mở ra một con đường. Hắn đi qua vô số điện thờ tráng lệ, qua những khu vườn treo rực rỡ, cho đến khi đến một tòa tháp cổ kính nhất, nơi thời gian dường như đã ngừng lại. Bên trong, một ông lão tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, đang ngồi thiền trên một tấm bồ đoàn đơn sơ. Ông ta không có bất kỳ ánh sáng thần thánh nào bao quanh, chỉ có một sự tịch mịch và uyên thâm vô hạn.
“Ngươi đến rồi, người kế thừa của Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Thần Hoàng Thiên Cực mở mắt, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông cổ, nhưng không mang theo chút kinh ngạc nào. “Lão phu đã chờ đợi ngươi rất lâu.”
Lâm Phàm khẽ cúi đầu, lòng hắn chấn động. Vị Thần Hoàng này đã biết tất cả.
“Tiền bối, người cũng cảm nhận được sự hiện diện của Hư Vô Thôn Phệ Giả?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói đầy nghiêm trọng.
Thần Hoàng Thiên Cực gật đầu chậm rãi. “Không chỉ cảm nhận, lão phu đã từng chứng kiến một mảnh nhỏ của sự hủy diệt mà nó gây ra trước khi Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh. Các vết nứt không gian, sự cạn kiệt năng lượng, tất cả đều là những triệu chứng của bức tường phong ấn đang dần sụp đổ. Khoảng cách giữa chúng ta và Hư Vô Chi Địa đang thu hẹp dần.”
Ông ta thở dài. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng nó không thể tự mình tiêu diệt hoàn toàn thực thể đó. Hư Vô là bản chất của sự trống rỗng, không có sinh mệnh, không có ý thức, chỉ có bản năng nuốt chửng. Chỉ có một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, được tôi luyện qua vô số kiếp nạn, mang theo ý chí của vạn vật, mới có thể đối đầu và vượt qua nó.”
“Vậy… nhiệm vụ của ta không chỉ là tái hợp các mảnh vỡ, mà còn phải… vượt qua cả Thiên Đạo Nguyên Thủy?” Lâm Phàm hỏi, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sứ mệnh lại vĩ đại và khó khăn đến thế.
“Chính xác,” Thần Hoàng Thiên Cực xác nhận. “Ngươi là Lâm Phàm, nhưng ngươi cũng là Thiên Đạo. Ý chí của ngươi, kinh nghiệm của ngươi, những cảm xúc và sự hiểu biết của ngươi về sinh linh vạn vật, tất cả sẽ dung hợp với các mảnh vỡ Thiên Đạo, tạo nên một Thiên Đạo mới, mạnh mẽ hơn, linh hoạt hơn, không còn là một thực thể cô độc mà là một phần của tất cả. Chỉ khi đó, ngươi mới có thể đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả, không chỉ phong ấn mà còn
tiêu diệt
nó, hoặc thậm chí…
chuyển hóa
nó.”
Những lời của Thần Hoàng Thiên Cực đã gỡ bỏ mọi nghi ngờ trong lòng Lâm Phàm. Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết về sứ mệnh của mình. Hắn không chỉ là người kế thừa, mà là người kiến tạo. Hắn không chỉ phải cứu lấy vũ trụ này, mà còn phải tái định nghĩa lại khái niệm về Thiên Đạo.
“Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại một con đường cho ngươi,” Thần Hoàng Thiên Cực tiếp tục. “Các mảnh vỡ Thiên Đạo không chỉ là sức mạnh, mà còn là những bài học, những mật mã của pháp tắc. Ngươi đã thu thập được rất nhiều, nhưng vẫn còn những mảnh vỡ quan trọng khác, chúng được phong ấn trong những Thần Khí tối thượng, ẩn mình trong những cấm địa của Thần Giới, hoặc thậm chí nằm trong tay của những Thần Hoàng hùng mạnh nhất.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phàm. Hắn đã sẵn sàng. Sự sợ hãi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một ý chí kiên định và một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không để vô số vũ trụ bị nuốt chửng. Hắn sẽ không để sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên vô nghĩa. Hắn sẽ trở thành Thiên Đạo mới, và đối mặt với mối đe dọa từ Hư Vô.
“Cảm ơn tiền bối đã chỉ dẫn,” Lâm Phàm nói, cúi đầu một lần nữa, nhưng lần này là một cái cúi đầu đầy kính trọng và quyết tâm. “Ta đã hiểu.”
Thần Hoàng Thiên Cực khẽ mỉm cười. “Đi đi, Lâm Phàm. Thời gian không còn nhiều. Ngươi là hy vọng cuối cùng.”
Lâm Phàm quay người bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng và mạnh mẽ hơn. Hắn biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, phải đối đầu với những cường giả Thần Giới, thậm chí có thể phải xung đột với chính những người bảo vệ pháp tắc hiện tại. Nhưng hắn không hối hận. Sứ mệnh của hắn vượt xa mọi danh lợi hay quyền lực. Nó là định mệnh, là trách nhiệm, là sự sống còn của vạn vật.
Và hắn sẽ bắt đầu từ đâu? Các Thần Khí tối thượng? Các cấm địa cổ xưa? Hay… chính những Thần Hoàng hùng mạnh đang nắm giữ những mảnh vỡ Thiên Đạo mà không hề hay biết?
Cánh cửa của tòa tháp cổ kính đóng lại phía sau lưng hắn, và một kỷ nguyên mới của Thần Giới, một kỷ nguyên của sự đối đầu và chuẩn bị cho đại chiến vũ trụ, đã chính thức bắt đầu.