Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 472

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:12:02 | Lượt xem: 2

Sau hành trình xuyên qua vô số tầng không gian hỗn loạn, vượt qua những vùng cấm địa mà ngay cả Thần Hoàng cũng phải e ngại, Lâm Phàm cuối cùng cũng đặt chân đến nơi được đồn đại là trú ngụ của một vị Thần Hoàng cổ xưa nhất Thần Giới, Thần Hoàng Cổ Diệp. Nơi này không phải là một vương triều lộng lẫy hay một thánh địa tu luyện sầm uất, mà là một vùng không gian cô lập, trôi nổi giữa Hư Không, được gọi là “Diệp Hư Cảnh”.

Diệp Hư Cảnh mang một vẻ đẹp hoang tàn nhưng đầy uy nghiêm. Những ngọn núi đá khổng lồ lơ lửng, được bao phủ bởi các loại cây cổ thụ mà lá của chúng phát ra thứ ánh sáng xanh biếc yếu ớt, chiếu rọi lên những dòng sông pha lê chảy ngược trên không trung. Khí tức thần linh ở đây nồng đậm đến mức hóa lỏng thành những giọt sương óng ánh, nhưng lại mang theo một sự tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi từ vô số kỷ nguyên.

Lâm Phàm cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang bao trùm toàn bộ không gian này, một thứ uy áp cổ xưa không thuộc về bất kỳ pháp tắc Thần Giới nào hiện tại. Đó là một sức mạnh phong ấn, ngăn cản sự xâm nhập, đồng thời cũng là một lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào dám quấy nhiễu. Hắn khẽ nhíu mày, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang rung động nhẹ, như thể nhận ra một thứ gì đó thân thuộc nhưng đã bị lãng quên.

Hắn tiến sâu vào Diệp Hư Cảnh, đi qua những khu rừng cây phát sáng và những dòng suối ngược, cuối cùng dừng lại trước một quần thể kiến trúc cổ kính. Đó là một ngôi đền được xây dựng từ những khối đá xám tro khổng lồ, không có bất kỳ dấu vết chạm khắc hay trang trí nào, chỉ là những khối đá nguyên bản được xếp chồng lên nhau một cách kỳ vĩ. Trước cổng đền, một tấm bia đá nứt vỡ đứng sừng sững, trên đó không hề có chữ viết, chỉ có một ký hiệu đơn giản: một vòng tròn khuyết, bên trong là một chấm nhỏ. Lâm Phàm biết, đó chính là dấu hiệu của Thiên Đạo Nguyên Thủy trước khi tan rã.

Khi Lâm Phàm vừa chạm chân đến bậc thềm đầu tiên của ngôi đền, không gian xung quanh bỗng vặn vẹo. Hàng ngàn ảo ảnh xuất hiện, tái hiện lại những cảnh tượng chiến tranh thảm khốc, những vũ trụ bị hủy diệt, và một thực thể khổng lồ không thể định hình đang nuốt chửng tất cả. Đó là những mảnh ký ức mơ hồ, những tàn dư của một cuộc chiến đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại hiện rõ mồn một trước mắt hắn. Đây không phải là một trận pháp tấn công, mà là một bài kiểm tra ý chí, một lời nhắc nhở về sự khủng khiếp của Hư Vô Thôn Phệ Giả, đồng thời cũng là một cách để Thần Hoàng Cổ Diệp đánh giá kẻ đến thăm.

Lâm Phàm đứng yên, không hề nhúc nhích. Ánh mắt hắn xuyên qua vô số ảo ảnh, nhìn thẳng vào bản chất của chúng. Những ký ức này, hắn đã từng thấy qua, từng cảm nhận được. Sự rung động của mảnh Thiên Đạo trong hắn càng lúc càng mạnh, như muốn bùng nổ. Hắn không chỉ nhìn, mà còn cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng của vô số sinh linh, và cả sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Một cảm giác bi tráng dâng lên trong lòng, nhưng không hề làm hắn dao động. Ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm của hắn.

Sau một khắc, ảo ảnh tan biến như bong bóng xà phòng. Không gian trở lại tĩnh mịch, nhưng Lâm Phàm có thể cảm nhận được một ánh mắt đang quan sát mình. Từ sâu bên trong ngôi đền, một giọng nói cổ xưa vang vọng, khàn đặc như tiếng đá cọ xát, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm khó tả.

“Ngươi là kẻ đến từ nơi hạ giới, mang theo mùi vị của những pháp tắc non yếu, nhưng lại sở hữu một thứ khí tức… quen thuộc đến lạ lùng. Ngươi là ai, và mục đích đến đây của ngươi là gì?”

Lâm Phàm bước vào trong đền. Bên trong, không gian rộng lớn đến bất ngờ, như chứa đựng cả một tiểu thiên địa. Ở trung tâm đại sảnh, một lão nhân tóc bạc trắng như tuyết, râu dài đến gối, đang ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá nguyên thủy. Vóc dáng ông ta gầy gò, lưng còng, trông như một lão phu sắp xuống dốc, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú, ẩn chứa sự minh triết của hàng vạn năm. Ông ta chính là Thần Hoàng Cổ Diệp.

“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Thần Hoàng Cổ Diệp,” Lâm Phàm cung kính thi lễ. “Vãn bối đến đây để tìm kiếm một thứ, thứ mà Thần Hoàng đang cất giữ.”

Thần Hoàng Cổ Diệp khẽ mở mắt, ánh mắt sắc bén như tia chớp quét qua Lâm Phàm. “Tìm kiếm? Ngươi biết ta cất giữ gì sao? Hay chỉ là một kẻ tham lam, muốn chiếm đoạt bảo vật của ta?”

Lâm Phàm không hề nao núng. “Thần Hoàng cất giữ một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một mảnh ký ức về cuộc chiến đại kiếp xưa kia, và có lẽ… một phần của chính ý chí Thiên Đạo.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến không gian như ngưng đọng. Đôi mắt của Thần Hoàng Cổ Diệp giãn ra, lộ rõ vẻ kinh ngạc hiếm thấy. “Ngươi… làm sao ngươi biết được? Ngay cả những Thần Hoàng hiện tại cũng không hay biết về sự tồn tại của nó, chứ đừng nói đến một kẻ đến từ hạ giới như ngươi.”

Lâm Phàm tiến lên một bước. Một luồng sáng nhàn nhạt tỏa ra từ ngực hắn, nơi một mảnh Thiên Đạo nhỏ đang ẩn chứa. Mặc dù chỉ là một mảnh nhỏ, nhưng nó chứa đựng bản chất của toàn bộ Thiên Đạo Nguyên Thủy. “Bởi vì vãn bối chính là một phần của Thiên Đạo. Vãn bối mang trong mình ký ức và sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, được tái sinh để hoàn thành di nguyện cuối cùng: tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.”

Thần Hoàng Cổ Diệp nhìn chằm chằm vào luồng sáng trên ngực Lâm Phàm. Đôi mắt ông ta dần trở nên phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự hoài niệm, và cả một chút đau buồn. Ông ta đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một khí thế hùng vĩ, khiến cả ngôi đền như rung chuyển.

“Thiên Đạo… ngươi thực sự là Thiên Đạo tái sinh?” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Ta đã chờ đợi quá lâu. Kể từ khi cuộc chiến đại kiếp đó kết thúc, ta đã phong ấn một phần ký ức và sức mạnh của Thiên Đạo tại nơi này, theo di nguyện của Thiên Đạo Nguyên Thủy, để chờ đợi ngày người kế nhiệm xuất hiện. Nhưng ta không ngờ, người kế nhiệm lại mang một hình hài phàm nhân, và đến từ một thế giới đã bị lãng quên.”

Thần Hoàng Cổ Diệp bước chậm rãi đến gần Lâm Phàm, ánh mắt dò xét. “Ngươi không phải là Thiên Đạo Nguyên Thủy, ngươi là một sự tái sinh, một sự tiến hóa. Ngươi mang theo sự hỗn loạn của Hư Vô, nhưng cũng có sự sáng tạo của sinh linh. Điều này… điều này có nghĩa là Thiên Đạo Nguyên Thủy đã nhìn thấy một con đường khác.”

Ông ta dừng lại trước mặt Lâm Phàm, giơ tay ra, một luồng năng lượng cổ xưa bao bọc lấy hắn. Lâm Phàm cảm thấy vô số ký ức xa xưa ùa về, không chỉ là những mảnh vụn mà hắn từng hấp thu, mà là những hình ảnh rõ nét về cuộc chiến tranh khốc liệt, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và cả nỗi sợ hãi tột cùng trước Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn thấy Thần Hoàng Cổ Diệp khi còn trẻ, một vị Thần Hoàng mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết, cùng với vô số cường giả khác chiến đấu dưới sự dẫn dắt của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

“Ngươi đã chứng minh được điều đó,” Thần Hoàng Cổ Diệp nói, giọng nói đã bớt đi sự ngờ vực, thay vào đó là sự tin tưởng và một chút nhẹ nhõm. “Mảnh vỡ Thiên Đạo mà ta cất giữ không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một phần ký ức sâu sắc nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, được phong ấn cùng với một lời tiên tri. Lời tiên tri về ngươi, kẻ sẽ vượt qua giới hạn của Thiên Đạo, trở thành một sự tồn tại vĩ đại hơn.”

Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng đồng thời cũng là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn đã đến gần hơn với sự thật, đến gần hơn với sứ mệnh của mình.

Thần Hoàng Cổ Diệp thở dài một hơi, như trút bỏ gánh nặng của hàng triệu năm. “Đi theo ta, Lâm Phàm. Đã đến lúc ngươi cần biết toàn bộ sự thật, và đã đến lúc mảnh vỡ Thiên Đạo này trở về với chủ nhân đích thực của nó.”

Ông ta quay lưng lại, bước sâu hơn vào trong ngôi đền, nơi một cánh cửa đá cổ xưa đang từ từ hé mở, lộ ra một không gian tối tăm chứa đựng những bí mật của vũ trụ và của một kỷ nguyên đã qua. Lâm Phàm theo sau, trái tim hắn đập mạnh, biết rằng từ giây phút này, hành trình của hắn sẽ bước sang một chương mới, đầy thử thách và trọng đại hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8