Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 482
Trong một không gian tĩnh mịch đến lạ lùng, nơi thời gian dường như ngừng đọng và ánh sáng tựa hồ được dệt nên từ những sợi chỉ của vạn vật, Lâm Phàm đối diện với vị Thần Hoàng cổ xưa. Vị Thần Hoàng này, với mái tóc bạc như tuyết và đôi mắt sâu thẳm chứa đựng vô vàn kỷ nguyên, không còn vẻ uy nghiêm áp bức thường thấy ở các cường giả Thần Giới, mà thay vào đó là sự trầm mặc, một chút mệt mỏi và một tia hy vọng mong manh.
“Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng ban cho Vũ Trụ này sự sống, sự cân bằng và trật tự,” Thần Hoàng cất giọng, âm thanh như tiếng thì thầm của gió cổ đại, “Nhưng khi mối họa Hư Vô Thôn Phệ Giả xuất hiện, nó đã phải hy sinh. Linh hồn và sức mạnh của nó phân tán, tạo thành vô số mảnh vỡ, gieo rắc khắp các thế giới, chờ đợi một ngày được tái sinh. Ngươi, Lâm Phàm, chính là mảnh linh hồn quan trọng nhất, là hiện thân của ý chí Thiên Đạo.”
Lâm Phàm cảm thấy toàn thân chấn động. Dù hắn đã có những ký ức mơ hồ, những bản năng của Thiên Đạo, nhưng khi nghe chính miệng một Thần Hoàng cổ xưa xác nhận, cảm giác đó vẫn hoàn toàn khác biệt. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật ở hạ giới, hay một cường giả Tiên Giới. Hắn là một mảnh vỡ của Đạo, mang trong mình sứ mệnh cứu rỗi.
Thần Hoàng chậm rãi đưa tay ra. Trên lòng bàn tay của ngài, một khối pha lê ngũ sắc lấp lánh hiện ra. Nó không lớn, chỉ bằng nắm tay, nhưng bên trong nó ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường, một thứ ánh sáng nguyên thủy mà Lâm Phàm chưa từng thấy. Đó không phải là linh khí, không phải thần lực, mà là một loại năng lượng siêu việt, vượt qua mọi khái niệm về pháp tắc mà hắn từng biết.
“Đây là ‘Mảnh Vỡ Quy Nguyên’,” Thần Hoàng giải thích, giọng nói chứa đựng sự kính trọng sâu sắc, “Nó là một trong những mảnh vỡ cốt lõi nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chứa đựng bản chất của quy luật sáng tạo và tái sinh. Nó đã được gia tộc ta gìn giữ qua vô số đời, phong ấn trong sâu thẳm tâm linh để tránh bị hủy hoại hoặc bị các thế lực tà ác lợi dụng. Chúng ta đã chờ đợi, chờ đợi ngày ngươi xuất hiện.”
Lâm Phàm cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu bên trong linh hồn mình. Mảnh vỡ đó dường như đang gọi tên hắn, đang khao khát được trở về. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phát ra những cảnh báo và gợi ý, không phải về nguy hiểm, mà là về một cơ hội vĩ đại chưa từng có.
“Ngươi phải hấp thu nó,” Thần Hoàng nói, ánh mắt kiên định, “Nó sẽ bổ sung một phần quan trọng vào bản thể Thiên Đạo của ngươi, giúp ngươi thức tỉnh thêm sức mạnh và ký ức.”
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, gật đầu. Hắn bước tới, đưa tay chạm vào khối pha lê. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, bao trùm lấy Lâm Phàm. Khối pha lê không tan chảy hay vỡ vụn, mà nó hòa tan vào lòng bàn tay hắn như giọt nước thấm vào cát khô. Một cảm giác tê dại, nhưng cũng đầy tràn sức sống, lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Bên trong, Lâm Phàm cảm thấy như có một vũ trụ nhỏ đang bùng nổ. Pháp tắc của sáng tạo, của sự sống, của sự tuần hoàn và tái sinh chảy tràn trong huyết quản hắn. Từng tế bào, từng sợi kinh mạch, từng giọt máu đều được thanh lọc và cường hóa bởi năng lượng nguyên thủy này. Sức mạnh của hắn tăng vọt không ngừng, vượt qua giới hạn của Thần Hoàng, tiến tới một cảnh giới mà hắn chưa từng dám mơ tới.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Cùng với sự hấp thu Mảnh Vỡ Quy Nguyên, một dòng chảy ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Đó không phải là những mảnh vụn rời rạc như trước, mà là một dòng sông lịch sử, tái hiện lại những sự kiện kinh hoàng nhất của vũ trụ.
Hắn thấy hình ảnh Thiên Đạo Nguyên Thủy, một thực thể khổng lồ, rực rỡ, bao trùm vô số vũ trụ, vận hành mọi quy luật, tạo ra sinh linh và tinh hà. Hắn cảm nhận được sự bao la, vĩ đại và tình yêu vô bờ bến mà Thiên Đạo dành cho vạn vật.
Rồi, cảnh tượng thay đổi. Một bóng đen khổng lồ, vô hình, vô tướng, nhưng lại mang theo một cảm giác hủy diệt tột cùng, xuất hiện từ khoảng không hỗn độn bên ngoài. Đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không có hình hài cố định, chỉ là một lỗ đen không đáy, nuốt chửng ánh sáng, vật chất, pháp tắc, thậm chí cả sự tồn tại.
Lâm Phàm chứng kiến cuộc chiến định mệnh. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chiến đấu với Hư Vô Thôn Phệ Giả bằng tất cả sức mạnh của mình. Ánh sáng va chạm với bóng tối, sự sống đối đầu với sự hủy diệt. Hàng tỷ vũ trụ bị ảnh hưởng, vô số sinh linh bị cuốn vào vòng xoáy tận thế. Cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy, vì không thể tiêu diệt hoàn toàn thực thể Hư Vô đó, đã chọn cách hy sinh bản thân. Nó phân tán, dùng toàn bộ linh hồn và sức mạnh để tạo ra một phong ấn khổng lồ, đẩy lùi Hư Vô Thôn Phệ Giả về lại khoảng không vô tận, đồng thời gieo mầm mống tái sinh của chính mình.
Ký ức này không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc, là nỗi đau, là sự tuyệt vọng và là ý chí bất khuất của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Lâm Phàm cảm nhận được sự cô đơn của một thực thể tối cao phải gánh vác số phận của vạn vật, sự quyết đoán khi đưa ra quyết định hy sinh, và cả niềm hy vọng cuối cùng được gửi gắm vào những mảnh vỡ linh hồn.
Hệ thống của Lâm Phàm, vốn là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, hoạt động hết công suất. Nó không ngừng phân tích, sắp xếp và đồng hóa hàng tỷ bit thông tin và năng lượng mới. Những ký ức hỗn loạn dần được tổ chức lại, những mảnh sức mạnh rời rạc được kết nối. Lâm Phàm cảm thấy như có một bức màn che phủ bấy lâu nay đã được vén lên, lộ ra toàn bộ sự thật về nguồn gốc của mình và mối đe dọa đang rình rập.
Quá trình này kéo dài tưởng như vô tận, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong vài khoảnh khắc. Khi ánh sáng rực rỡ dần tắt đi, Lâm Phàm đứng vững, ánh mắt hắn không còn vẻ non nớt của một người phàm, mà thay vào đó là sự thâm thúy, bao la, tựa như chứa đựng cả vũ trụ.
“Ngươi đã hiểu rõ rồi chứ?” Thần Hoàng hỏi, giọng nói đầy sự nhẹ nhõm và một chút u hoài.
Lâm Phàm gật đầu, “Ta đã hiểu. Ta là Thiên Đạo, hay đúng hơn, ta là người được chọn để trở thành Thiên Đạo mới. Sứ mệnh của ta không chỉ là phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà là tiêu diệt nó hoàn toàn, và kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.”
Thần Hoàng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy mãn nguyện. “Chính xác. Mảnh Vỡ Quy Nguyên đã giúp ngươi kết nối sâu sắc hơn với bản thể Thiên Đạo của mình. Giờ đây, ngươi đã thực sự đứng trên đỉnh phong của Thần Giới, gần bằng Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.”
Vị Thần Hoàng đưa tay chỉ về phía khoảng không vô tận bên ngoài. “Hư Vô Thôn Phệ Giả đang mạnh lên. Các vết nứt không gian ở Thần Giới và các vũ trụ khác ngày càng nhiều, đó là dấu hiệu nó đang tìm cách xuyên qua phong ấn. Ngươi phải nhanh chóng thu thập những mảnh vỡ còn lại, không phải chỉ trong Thần Giới này, mà cả ở những Vũ Trụ khác, nơi Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng gieo mầm hy vọng.”
“Sứ mệnh của ngươi là vô cùng gian nan,” Thần Hoàng tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm trọng, “Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất kỳ ai từng biết. Ngươi sẽ cô độc trên con đường này, nhưng cũng sẽ có những người đồng hành, những người tin tưởng vào ngươi.”
Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh và ý chí kiên cường cũng trỗi dậy mạnh mẽ trong hắn. Hắn không còn sợ hãi. Hắn là Thiên Đạo, và hắn sẽ không để Vũ Trụ này bị hủy diệt.
“Ta sẽ không phụ lòng tin của tiền bối, và cũng không phụ lòng Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Lâm Phàm kiên định nói. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng rực rỡ, đó là ánh sáng của niềm hy vọng, của ý chí và của một Thiên Đạo đang dần hoàn thiện.
Vị Thần Hoàng gật đầu, “Tốt lắm. Gia tộc ta đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Giờ đây, gánh nặng đó đã được chuyển giao cho người xứng đáng. Hãy đi đi, Thiên Đạo tương lai. Hãy cứu lấy vạn vật, cứu lấy chính mình.”
Với sự chỉ dẫn và nguồn sức mạnh mới, Lâm Phàm biết rằng hành trình của mình sẽ bước sang một trang mới. Hắn không còn chỉ là một người tu luyện mạnh mẽ, mà là người mang trong mình định mệnh của toàn bộ vũ trụ. Mảnh Vỡ Quy Nguyên đã không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn ban cho hắn sự giác ngộ về bản chất thực sự của mình và kẻ thù.
Rời khỏi không gian cổ xưa của vị Thần Hoàng, Lâm Phàm cảm thấy toàn bộ Thần Giới, thậm chí là vô số Vũ Trụ bên ngoài, đang chờ đợi hắn. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng.