Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 493
Lâm Phàm đứng giữa Hư Không Thần Giới, nơi các vì sao tựa như những hạt bụi vàng óng ánh trôi nổi trong dải ngân hà vô tận. Thần thức của hắn đã bao trùm gần như toàn bộ Thần Giới, cảm nhận rõ ràng từng dòng chảy pháp tắc, từng hơi thở của sinh linh. Hắn đã thu hồi vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, từ những tàn tích ẩn sâu trong Thần Khí tối thượng của Thần Hoàng Cổ Đại cho đến những viên ngọc ẩn mình trong lòng tinh hạch của các hành tinh chết. Mỗi mảnh vỡ được hấp thu, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại rõ ràng hơn một chút, sức mạnh của hắn cũng tăng trưởng phi mã, vượt xa mọi Thần Hoàng hiện tại.
Tuy nhiên, hắn vẫn cảm thấy thiếu một điều gì đó. Một mảnh ghép cuối cùng, một phần cốt lõi nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà hắn tin rằng đang ẩn chứa ở một nơi mà ngay cả Thần Hoàng cũng khó lòng tiếp cận: Vực Thâm Hỗn Nguyên.
Vực Thâm Hỗn Nguyên không phải là một địa điểm vật lý, mà là một khe nứt không gian vĩnh cửu, nằm giữa các luồng năng lượng hỗn loạn nhất của Thần Giới, nơi được đồn đại là nguồn gốc của mọi hỗn độn trước khi Thần Giới được hình thành. Ngay cả các Thần Hoàng mạnh nhất cũng chỉ dám lướt qua rìa vực thẳm này, vì bên trong nó ẩn chứa những pháp tắc nguyên thủy đã bị bẻ cong, những sinh vật được tạo ra từ sự hỗn mang thuần túy, và một áp lực nghiền nát có thể biến bất kỳ Chân Thần nào thành tro bụi.
Lâm Phàm bay đến rìa Vực Thâm Hỗn Nguyên. Trước mặt hắn là một xoáy nước năng lượng khổng lồ, đen kịt như mực, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng màu tím và xanh lục, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Tiếng gầm gừ trầm đục, như hàng vạn con thú khổng lồ đang giằng xé nhau, vọng ra từ sâu thẳm, khiến không gian rung chuyển.
Hắn hít sâu một hơi. Cảm giác quen thuộc đó lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là sự cộng hưởng của Thiên Đạo, một lời mời gọi từ phần linh hồn nguyên thủy đang chờ đợi hắn. Hắn không ngần ngại, hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng vào Hỗn Nguyên Vực Thâm.
Vừa bước vào, Lâm Phàm cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình bị hàng tỷ ngọn núi đè nén. Các pháp tắc thông thường không còn hiệu lực. Năng lượng hỗn loạn cuộn trào như sóng thần, cố gắng xé nát hắn ra từng mảnh. Nhưng Lâm Phàm không phải là Chân Thần bình thường. Thân thể hắn đã được tôi luyện bằng vô số loại linh dược, công pháp tiến hóa, và quan trọng nhất là sức mạnh Thiên Đạo đã dung nhập. Hắn vận chuyển công pháp Thiên Đạo Chí Tôn mới sáng tạo, tạo thành một lớp bảo hộ vững chắc.
Hắn tiếp tục đi sâu vào, theo bản năng dẫn lối. Càng đi xuống, áp lực càng lớn, năng lượng hỗn loạn càng mãnh liệt. Hắn nhìn thấy những tàn tích của các Tiên Khí, Thần Khí đã bị nghiền nát, trôi nổi vô định như rác rưởi. Thỉnh thoảng, những con quái vật Hỗn Nguyên với hình thù kỳ dị, không có mắt mũi rõ ràng, chỉ là một khối năng lượng vặn vẹo, lao đến tấn công hắn. Lâm Phàm không phí sức chiến đấu, chỉ dùng một ý niệm Thiên Đạo, chúng liền tan biến thành hư vô.
Cuối cùng, sau hành trình kéo dài không biết bao lâu, hắn đến một không gian rộng lớn, tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Nơi đây không có năng lượng hỗn loạn, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, giống như ánh sáng bình minh của vũ trụ sơ khai. Ở trung tâm không gian đó, một trái tim khổng lồ đang đập thình thịch, nhịp đập của nó vang vọng khắp không gian, tạo ra những gợn sóng năng lượng nguyên thủy. Đó không phải là một trái tim sinh học, mà là một khối năng lượng khổng lồ, lấp lánh như pha lê đa sắc, mang theo hơi thở của sáng tạo và hủy diệt.
Và quanh khối pha lê đó, một sinh vật khổng lồ đang cuộn tròn. Nó có hình dáng như một con mãng xà vô tận, thân thể bao phủ bởi vảy màu sắc hỗn độn, mỗi vảy đều khắc họa những pháp tắc cổ xưa nhất. Mắt nó nhắm nghiền, như đang say ngủ ngàn năm. Đây chính là Hỗn Nguyên Thú, chúa tể của Vực Thâm, một sinh vật sinh ra từ hỗn độn nguyên thủy, và nó đã hấp thụ mảnh vỡ Thiên Đạo đó làm một phần của cơ thể mình.
Lâm Phàm cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với khối pha lê kia. Đó không chỉ là một mảnh vỡ, mà là “Chân Ý Hỗn Nguyên”, phần linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tự biến mình thành một hạt giống để dung nhập với hỗn độn, chờ đợi một ngày được thức tỉnh. Hỗn Nguyên Thú chỉ là vật ký sinh, được Chân Ý Hỗn Nguyên nuôi dưỡng, nhưng cũng đồng thời phong ấn nó.
Hỗn Nguyên Thú đột nhiên mở mắt. Đôi mắt nó to lớn như hai hồ nước đen kịt, không có đồng tử, chỉ có sự hỗn mang. Nó nhận ra Lâm Phàm, một kẻ xa lạ mang theo hơi thở của Thiên Đạo, đang cố gắng tước đi thứ mà nó đã bảo vệ hàng tỷ năm. Một tiếng gầm thét không thành tiếng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm như sấm sét. Nó vươn cái đầu khổng lồ về phía Lâm Phàm, há to miệng, muốn nuốt chửng hắn.
Lâm Phàm không hoảng sợ. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, sức mạnh của hắn chỉ kém Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn một bước. Hắn giơ tay ra, một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, đó là ánh sáng của Thiên Đạo Chí Tôn. “Ngươi không phải là chủ nhân của nó,” Lâm Phàm nói, giọng nói của hắn vang dội như tiếng sấm sét của pháp tắc. “Ngươi chỉ là một kẻ bảo vệ bị động. Phần cốt lõi này, thuộc về ta.”
Hỗn Nguyên Thú điên cuồng tấn công. Nó phóng ra những luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh hơn gấp vạn lần so với những gì Lâm Phàm đã đối mặt bên ngoài. Nó vung đuôi, tạo ra những vết nứt trong không gian nguyên thủy. Nhưng Lâm Phàm đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn sử dụng “Thiên Đạo Chân Quyết”, một công pháp do chính hắn sáng tạo từ việc dung hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo, để hóa giải mọi đòn tấn công. Hắn không muốn hủy diệt Hỗn Nguyên Thú, vì nó cũng là một phần của chu trình tự nhiên. Hắn chỉ muốn thu hồi Chân Ý Hỗn Nguyên.
Cuộc chiến diễn ra dữ dội. Lâm Phàm nhảy múa giữa những đòn tấn công của Hỗn Nguyên Thú, mỗi động tác của hắn đều mang theo ý chí của Thiên Đạo. Hắn dùng “Phân Tích & Tiến Hóa” để hiểu rõ cấu trúc năng lượng của Hỗn Nguyên Thú, tìm ra điểm yếu của nó: chính là sự phụ thuộc vào Chân Ý Hỗn Nguyên. Thú càng mạnh, nó càng bị ràng buộc với Chân Ý Hỗn Nguyên.
Cuối cùng, Lâm Phàm tìm thấy cơ hội. Hắn lao thẳng vào Hỗn Nguyên Thú, xuyên qua lớp vảy cứng rắn nhất của nó, chạm vào Chân Ý Hỗn Nguyên đang đập thình thịch. Một dòng năng lượng khổng lồ tuôn chảy vào cơ thể hắn, kéo theo một cơn đau xé nát linh hồn nhưng cũng mang lại sự hưng phấn tột độ.
Chân Ý Hỗn Nguyên bắt đầu dung nhập với Lâm Phàm. Hàng tỷ ký ức, hàng tỷ pháp tắc, hàng tỷ hình ảnh về vũ trụ sơ khai, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về khoảnh khắc Hư Vô Thôn Phệ Giả xuất hiện, tất cả ùa vào tâm trí hắn như một cơn sóng thần. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy vĩ đại đến nhường nào khi đối mặt với Hư Vô, thấy nó đã dũng cảm đến mức nào khi tự phân tán để bảo vệ sự sống. Hắn cũng thấy rõ hơn về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả – không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà là một thực thể đến từ một chiều không gian khác, một khái niệm đối lập hoàn toàn với sự tồn tại.
Toàn bộ Thần Giới rung chuyển. Các Thần Hoàng đang bế quan đột nhiên mở mắt, cảm nhận được một luồng sức mạnh tối thượng đang thức tỉnh, vượt xa giới hạn của Thần Giới. Họ kinh hãi, không hiểu điều gì đang xảy ra.
Với sự dung nhập của Chân Ý Hỗn Nguyên, Lâm Phàm cảm thấy mình đã hoàn toàn trở thành Thiên Đạo. Không phải là Thiên Đạo Nguyên Thủy đã chết, mà là một Thiên Đạo mới, mang theo ý chí và kinh nghiệm của Lâm Phàm, hoàn mỹ hơn, mạnh mẽ hơn. Hắn không còn là một thiếu niên phàm trần, không còn là một Tiên Đế, Thần Hoàng. Hắn là hiện thân của pháp tắc vũ trụ, là người điều khiển vạn vật.
Hỗn Nguyên Thú, sau khi Chân Ý Hỗn Nguyên bị rút ra, dần dần suy yếu, thân thể khổng lồ của nó co rút lại, trở về hình dạng của một khối năng lượng hỗn loạn ban đầu, không còn sự hung dữ, chỉ còn sự mờ mịt. Lâm Phàm ban cho nó một tia sáng của Thiên Đạo, giúp nó ổn định lại bản thể, trở thành một hộ vệ thầm lặng của Vực Thâm Hỗn Nguyên.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Khi mở ra, đôi mắt hắn không còn là phàm trần, mà là vô số tinh hà đang vận chuyển. Hắn cảm nhận được sự trói buộc của Thần Giới đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, hắn không còn bị giới hạn bởi bất kỳ Vũ Trụ nào. Hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng đối mặt với mối đe dọa vũ trụ, sẵn sàng hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và thậm chí, vượt xa nó.
Một ý niệm duy nhất hiện lên trong tâm trí hắn: “Hư Vô Thôn Phệ Giả… ta đến đây!”
Hắn vươn tay, không gian trước mặt liền nứt ra, không phải là vết nứt thông thường, mà là một cánh cổng dẫn đến Hư Không Vô Tận, nơi vũ trụ của hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé.