Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 496
Chương 496: Thôn Tính Vĩnh Hằng, Phong Thần Chí Tôn
Lâm Phàm đứng trên tầng mây, ánh mắt xuyên qua vô số tầng không gian, nhìn thẳng vào tâm điểm của Vĩnh Hằng Chi Hải. Đây là một vùng biển huyền bí nhất Thần Giới, nơi thời gian dường như ngưng đọng, và những con sóng cổ xưa vỗ về những hòn đảo trôi nổi được tạo thành từ những tinh thể pháp tắc nguyên thủy. Nơi đây là lãnh địa của Hải Hoàng Cổ Lam, một trong ba Thần Hoàng cổ xưa nhất, được đồn đại là đã tồn tại từ trước khi Thần Giới có hình thái như ngày nay. Hắn hiếm khi xuất hiện, nhưng mỗi khi Thần Giới đối mặt với biến cố lớn, một ý chí vô hình từ Vĩnh Hằng Chi Hải lại tác động, định hình lại cục diện. Lâm Phàm biết, mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng mà hắn cần ở Thần Giới, chính là nằm sâu trong bản thể của Hải Hoàng này.
Hải Hoàng Cổ Lam không cố ý phong ấn hay giam giữ mảnh vỡ Thiên Đạo, mà là sự tồn tại của hắn, bản chất của hắn, đã vô tình dung hợp với nó qua vô số kỷ nguyên. Mảnh vỡ này không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một phần ký ức, một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã hòa quyện vào linh hồn của Hải Hoàng, biến ông ta thành một thực thể gần như bất tử, gắn liền với sự vận hành của Vĩnh Hằng Chi Hải.
Lâm Phàm không muốn gây chiến, nhưng hắn biết, để hoàn thành sứ mệnh, hắn không thể né tránh. Hắn hạ xuống mặt biển, bước đi trên những con sóng lấp lánh như hàng tỷ viên ngọc bích. Mỗi bước chân của hắn, pháp tắc không gian và thời gian xung quanh đều run rẩy, mở ra một con đường thẳng tắp dẫn vào sâu trong Vĩnh Hằng Chi Hải.
“Khách lạ, ngươi đến đây để làm gì?” Một giọng nói cổ xưa, trầm bổng như tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá ngàn năm, vang vọng khắp không gian. Từ sâu trong lòng biển, một bóng hình khổng lồ dần hiện rõ. Đó là một lão giả râu tóc bạc trắng như băng tuyết, thân thể cao lớn, khoác trên mình bộ áo bào màu xanh thẫm, đôi mắt sâu thẳm như đại dương vô tận. Xung quanh ông ta, vô số linh thú biển cổ xưa, từ Giao Long vảy bạc đến Huyền Vũ mai đá, đều hiện ra, tạo thành một hàng rào phòng ngự kiên cố.
Lâm Phàm dừng lại, chắp tay hành lễ. “Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Hải Hoàng Cổ Lam. Vãn bối đến đây không phải vì gây sự, mà là để hoàn thành một sứ mệnh vĩ đại, liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Vũ Trụ.”
Hải Hoàng Cổ Lam khẽ nhíu mày. “Sứ mệnh? Ngươi mang trong mình khí tức của Thiên Đạo, nhưng lại không phải là Thiên Đạo. Ngươi muốn gì từ ta?”
“Vãn bối chính là Thiên Đạo trùng sinh.” Lâm Phàm không giấu giếm. “Mảnh vỡ Thiên Đạo trong bản thể của tiền bối, chính là phần cuối cùng vãn bối cần để hợp nhất, tái tạo Thiên Đạo Nguyên Thủy, và chuẩn bị đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Nghe đến cái tên “Hư Vô Thôn Phệ Giả”, đôi mắt của Hải Hoàng Cổ Lam chợt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi lại trở về vẻ thâm trầm. “Hư Vô Thôn Phệ Giả… cái tên đó đã ngủ yên hàng tỷ năm rồi. Ngươi nói ngươi là Thiên Đạo trùng sinh? Ngươi có bằng chứng gì?”
Lâm Phàm không nói nhiều, hắn chỉ khẽ vận chuyển công pháp, phóng thích ra một tia khí tức của Thiên Đạo. Khí tức này không hùng vĩ, không áp bức, mà là một sự hài hòa tuyệt đối, một chân lý vĩnh hằng, khiến cho Vĩnh Hằng Chi Hải vốn hỗn loạn cũng trở nên tĩnh lặng trong giây lát. Các linh thú biển cổ xưa đều run rẩy, quỳ phục xuống, thể hiện sự kính sợ bản năng đối với Đạo.
Hải Hoàng Cổ Lam cảm nhận được, đó không phải là sự giả mạo. Ông ta cũng cảm nhận được sự cộng hưởng từ sâu trong linh hồn mình, nơi mảnh vỡ Thiên Đạo đang ngủ yên. “Ngươi… quả nhiên không phải người thường. Nhưng mảnh vỡ đó đã dung hợp với ta từ vô số kỷ nguyên. Nó là một phần của ta. Nếu ngươi muốn lấy đi, ta e rằng…”
“Vãn bối không muốn làm tổn hại tiền bối.” Lâm Phàm nói. “Nhưng thời gian không còn nhiều. Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần thức tỉnh. Nếu Thiên Đạo không được tái tạo, toàn bộ Vũ Trụ này sẽ bị nuốt chửng.”
Hải Hoàng Cổ Lam trầm ngâm. Ông ta đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự hưng suy của các thế giới. Ông ta không sợ cái chết, nhưng trách nhiệm bảo vệ sinh linh thì vẫn còn đó. “Ta cần một lý do đủ mạnh để từ bỏ một phần bản thể của mình. Ngươi phải chứng minh được rằng ngươi xứng đáng, và ngươi có thể làm được điều mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã thất bại.”
“Vậy thì, vãn bối xin được lĩnh giáo sự vĩ đại của tiền bối.” Lâm Phàm cúi đầu, sau đó ngẩng lên, khí thế trên người hắn đột nhiên thay đổi. Từ một người khiêm tốn, hắn biến thành một ngọn núi sừng sững, một vị thần cai quản pháp tắc.
Hải Hoàng Cổ Lam khẽ thở dài. “Vậy thì, hãy đến đây.”
Cuộc chiến không bùng nổ ngay lập tức, mà là một cuộc đối đầu của pháp tắc. Hải Hoàng Cổ Lam vung tay, Vĩnh Hằng Chi Hải lập tức sôi trào. Vô số con sóng khổng lồ từ bốn phía dâng lên, không phải là sóng nước thông thường, mà là những con sóng được tạo thành từ những pháp tắc thời gian và không gian đan xen, có khả năng nhấn chìm mọi thứ vào hư vô hoặc tua ngược về khởi nguyên.
Lâm Phàm không né tránh, hắn bước thẳng vào tâm bão. Bàn tay hắn khẽ vươn ra, một luồng ánh sáng ngũ sắc chói lọi bùng lên, đó là ánh sáng của Thiên Đạo Pháp Tắc. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn vận hành đến cực hạn. Hắn không chống lại các con sóng, mà là “phân tích” bản chất của chúng, “tiến hóa” chúng. Các pháp tắc thời gian và không gian trong sóng biển lập tức bị Lâm Phàm nắm giữ, bị hắn biến đổi. Sóng dữ hóa thành gió nhẹ, thời gian quay ngược trở lại trạng thái ban đầu, không gian bị bóp méo thành một tấm gương phản chiếu, phản lại chính sức mạnh của Hải Hoàng.
Hải Hoàng Cổ Lam kinh ngạc. “Ngươi… ngươi đang điều khiển pháp tắc của ta!”
“Không phải điều khiển, mà là thấu hiểu và hoàn thiện.” Lâm Phàm đáp. “Các pháp tắc của tiền bối dù mạnh mẽ, nhưng vẫn mang theo sự hỗn loạn và nguyên thủy của thời đại trước. Thiên Đạo mới cần sự cân bằng và hoàn mỹ.”
Hải Hoàng Cổ Lam không tin, ông ta triệu hồi một con Giao Long cổ xưa, thân mình dài hàng vạn dặm, mang theo sức mạnh hủy diệt của biển cả. Con Giao Long há miệng, phun ra một cột nước xoáy khổng lồ, cuốn theo hàng vạn tinh cầu nhỏ và vô số pháp tắc ăn mòn.
Lâm Phàm đứng yên, nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ phân tích Giao Long, mà còn phân tích nguồn gốc của nó, phân tích sâu xa hơn là bản chất của “sự hủy diệt” mà nó mang theo. Hắn nhận ra, sự hủy diệt này không phải là vô nghĩa, mà là một phần của chu trình tái tạo. Khi hắn thấu hiểu, hắn đưa tay ra, không phải tấn công, mà là “ban tặng”. Hắn truyền vào cột nước xoáy một luồng năng lượng Thiên Đạo tinh khiết. Lập tức, cột nước xoáy không còn là sự hủy diệt, mà biến thành một dòng chảy sinh mệnh, mang theo năng lượng chữa lành, bao phủ lấy Giao Long. Con Giao Long rống lên một tiếng đau đớn, nhưng đó không phải là đau đớn vì bị thương, mà là sự chuyển hóa, sự thanh tẩy. Vảy của nó trở nên sáng bóng hơn, đôi mắt nó trở nên trong trẻo hơn, và khí tức hủy diệt biến mất, thay vào đó là sự sống và sinh sôi.
Hải Hoàng Cổ Lam hoàn toàn chấn động. “Ngươi… ngươi đã ‘tiến hóa’ một sinh linh cổ xưa của ta! Ngươi không hủy diệt nó, mà là biến nó thành một thực thể hoàn mỹ hơn!”
Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt bình tĩnh. “Đó chính là con đường của Thiên Đạo mới. Không chỉ là cai quản, mà là dung hợp, tiến hóa, và tái tạo. Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bằng bạo lực, mà phải được ‘chuyển hóa’ thành một phần của chu trình sinh mệnh.”
Những lời của Lâm Phàm vang vọng trong tâm trí Hải Hoàng Cổ Lam. Ông ta cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo trong mình đang rung động mạnh mẽ, như muốn thoát ra, muốn được đoàn tụ. Ông ta đã sống quá lâu, chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chứng kiến các thế giới dần bị ăn mòn bởi sự hỗn loạn. Ông ta biết rằng, ý chí của mình không thể sánh được với sự vĩ đại của Thiên Đạo.
Hải Hoàng Cổ Lam nhìn Lâm Phàm một lúc lâu, rồi khẽ thở dài, trong ánh mắt không còn sự đề phòng, mà là sự tôn kính. “Ta hiểu rồi. Ngươi quả nhiên là người được chọn. Mảnh vỡ này đã chờ đợi quá lâu để được đoàn tụ. Ta nguyện ý hiến dâng nó cho ngươi.”
Ông ta ngồi xuống trong hư không, nhắm mắt lại. Từ mi tâm của ông, một luồng sáng xanh biếc chói lọi bay ra. Đó là một hạt nhân năng lượng thuần khiết, mang theo vô số pháp tắc cổ xưa và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó bay thẳng đến Lâm Phàm. Lâm Phàm đưa tay đón lấy, không một chút do dự, dung nhập nó vào cơ thể mình.
Một cơn đau đớn tột cùng, nhưng cũng là một sự thăng hoa không thể tả, bùng nổ trong linh hồn Lâm Phàm. Mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng này không chỉ bổ sung sức mạnh, mà còn mở khóa toàn bộ ký ức còn sót lại của Thiên Đạo Nguyên Thủy trong Thần Giới. Hắn thấy được khoảnh khắc Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, thấy được nỗi kinh hoàng của Hư Vô Thôn Phệ Giả, và thấy được kế hoạch vĩ đại mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã sắp đặt.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt đến một cảnh giới chưa từng có. Toàn bộ Thần Giới rung chuyển dữ dội. Các pháp tắc cũ tan vỡ, các pháp tắc mới được hình thành xung quanh hắn. Hắn không còn là Thần Hoàng, mà đã siêu việt lên trên cả khái niệm “Thần” hay “Đế”. Hắn trở thành “Thiên Đạo Chí Tôn” của Thần Giới, ý chí của hắn bao trùm toàn bộ không gian, thời gian, và sinh linh. Hắn có thể cảm nhận được mọi hơi thở, mọi suy nghĩ, mọi dòng chảy năng lượng trong Thần Giới. Hắn chính là Đạo, là Trật Tự, là Vĩnh Hằng.
Hải Hoàng Cổ Lam tuy mất đi mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng ông ta không suy yếu. Ngược lại, vì mảnh vỡ đã được “tịnh hóa” và “chuyển hóa” qua Lâm Phàm, nó cũng thanh tẩy bản thể của ông, khiến ông đạt đến một cảnh giới mới của sự minh triết, trở thành một “Thần Hoàng khai sáng”, không còn bị ràng buộc bởi quyền năng mà là sự thấu hiểu. Ông ta mở mắt, nhìn Lâm Phàm với vẻ kính phục tột độ. “Ngươi… đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới. Thậm chí còn vượt qua cả Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn ở cảnh giới này. Ngươi chính là hy vọng cuối cùng.”
Lâm Phàm, với ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ, gật đầu. Hắn cảm nhận được một tiếng gọi khẩn cấp từ bên ngoài Vũ Trụ. Đó là tiếng gọi của Hư Vô, tiếng gầm gừ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đang dần tiếp cận. Nhiệm vụ ở Thần Giới đã hoàn thành. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng để bước vào Hư Không Vô Tận, đối mặt với mối đe dọa thực sự.
“Đã đến lúc rồi.” Lâm Phàm thì thầm, thân ảnh hắn dần tan biến vào hư không, để lại Vĩnh Hằng Chi Hải một lần nữa trở lại sự yên bình, nhưng lần này, nó mang theo một hy vọng mới, một trật tự mới.