Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 507

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:27:11 | Lượt xem: 3

Chương 507: Thiên Đạo Triệu Hoán, Hư Vô Đe Dọa

Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, nơi những vì sao dường như nằm trong tầm tay, và vô số pháp tắc vũ trụ giao thoa thành một bản giao hưởng hùng vĩ. Ánh mắt hắn xuyên thấu hư không, nhìn về phía những ranh giới xa xăm của vũ trụ. Giờ đây, hắn đã dung hợp gần như toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác khắp Thần Giới, sức mạnh của hắn đạt đến đỉnh phong, gần như tái hiện lại sự vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn. Tuy nhiên, cùng với sự gia tăng sức mạnh và thức tỉnh ký ức, một cảm giác bất an sâu sắc cũng ngày càng trở nên rõ ràng trong tâm trí hắn.

Nó không còn là một dự cảm mơ hồ, một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ. Giờ đây, đó là một áp lực vật chất, một sự gặm nhấm không ngừng nghỉ vào kết cấu của thực tại. Lâm Phàm có thể cảm nhận được một sự trống rỗng lạnh lẽo, một cơn đói khát vô biên đang lan tỏa từ bên ngoài vũ trụ của mình. Đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả, thực thể kinh hoàng đã từng buộc Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh thân mình.

Trong những tháng gần đây, các hiện tượng bất thường bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều ở rìa Thần Giới. Những vết nứt không gian nhỏ, thoáng qua, mở ra những khoảng không hỗn loạn đầy rẫy năng lượng mục nát. Đôi khi, những làn sóng năng lượng hư vô cuộn trào vào, làm biến dạng các định luật vật lý cục bộ, khiến các tinh cầu nhỏ bị hủy diệt hoặc biến đổi thành những thực thể kỳ dị. Những tiếng thì thầm vô định, đầy rẫy sự tuyệt vọng và hỗn loạn, thỉnh thoảng lại văng vẳng trong tâm trí của những Thần linh yếu hơn, khiến họ phát điên hoặc tự hủy. Đây không phải là những sự kiện ngẫu nhiên, mà là những tiền thân, những xúc tu dò xét từ một thực thể khổng lồ và đáng sợ.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Ý thức Thiên Đạo của hắn lan tỏa, bao trùm vô số tinh hệ. Hắn “phân tích” từng vết nứt, từng làn sóng năng lượng. Mọi thứ đều dẫn về một nguồn gốc duy nhất, một sự tồn tại phi lý trí nhưng đầy bản năng hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự đói khát của nó, một cơn đói có thể nuốt chửng toàn bộ vũ trụ mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những hình ảnh về các vũ trụ bị xé nát và nuốt chửng, hiện rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn.

“Nó đang đến,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm như tiếng sấm nổ từ xa. Hắn biết rằng không thể chờ đợi. Nếu hắn không hành động, Hư Vô Thôn Phệ Giả cuối cùng sẽ xuyên thủng hoàn toàn lớp phòng vệ cuối cùng của vũ trụ này và bắt đầu bữa tiệc tận thế của mình.

Hắn triệu tập vị Thần Hoàng cổ xưa đã trao cho hắn mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng. Đó là Lão Thần Hoàng Thiên Cực, một vị cường giả đã sống qua vô số kỷ nguyên, từng chứng kiến một phần của cuộc chiến cổ xưa. Lão Thần Hoàng xuất hiện với gương mặt đầy vẻ lo âu.

“Thiên Đạo Chủ Tể,” Lão Thần Hoàng cung kính nói, “Những dấu hiệu… chúng ngày càng rõ ràng. Vũ trụ này đang run rẩy.”

Lâm Phàm gật đầu. “Ta đã cảm nhận được. Những vết nứt không gian, những năng lượng hư vô… đó là những ‘phần tử tiền phong’ của nó. Nó đang thử dò, tìm kiếm điểm yếu. Nhưng ta cảm thấy có điều gì đó còn sâu sắc hơn. Nó không chỉ tìm cách xâm nhập, nó còn đang ‘triệu hoán’.”

Lão Thần Hoàng Thiên Cực nhíu mày. “Triệu hoán? Ý Ngài là sao?”

“Có một lực hút,” Lâm Phàm giải thích, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Một lực hút nguyên thủy, một lời mời gọi đến sự trống rỗng. Nó không chỉ đơn thuần là muốn nuốt chửng, mà còn muốn ‘đồng hóa’ mọi thứ vào bản chất hư vô của nó. Ta cảm thấy nó đang cố gắng kéo vũ trụ này, và cả ta, vào cái khoảng không hỗn loạn đó.”

Lão Thần Hoàng rùng mình. “Điều đó… đáng sợ hơn cả sự hủy diệt đơn thuần. Theo những truyền thuyết cổ xưa nhất, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không chỉ phong ấn nó, mà còn tạo ra một rào cản nhận thức, khiến các vũ trụ khó lòng cảm nhận được sự tồn tại của nó. Nhưng giờ đây, rào cản đó đang suy yếu.”

“Đúng vậy,” Lâm Phàm xác nhận. “Sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại một lỗ hổng. Và ta, với vai trò là Thiên Đạo tái sinh, là mục tiêu chính của nó. Nó cảm nhận được sự trỗi dậy của ta, và nó muốn nuốt chửng ta để hoàn thiện bản thân, để trở thành một Hư Vô Thôn Phệ Giả hoàn hảo.”

Lão Thần Hoàng Thiên Cực thở dài. “Vậy là Ngài sẽ phải đối mặt với nó, Thiên Đạo Chủ Tể. Như vị Thiên Đạo tiền nhiệm đã từng làm.”

Lâm Phàm quay đầu, nhìn về phía Lão Thần Hoàng, rồi lại hướng mắt về phía vô tận. “Không chỉ vậy. Ta cảm thấy không chỉ vũ trụ này đang gặp nguy hiểm. Cảm giác trống rỗng đó… nó lan tỏa qua vô số Vũ Trụ. Có lẽ, những vũ trụ khác cũng đang đối mặt với cùng một mối đe dọa, hoặc đã bị nuốt chửng mà không hề hay biết.”

Đây là một sự thật kinh hoàng. Trách nhiệm không còn giới hạn ở một vũ trụ, một Thần Giới, mà là vô số thế giới, vô số sinh linh đang đứng trước bờ vực diệt vong. Cái gánh nặng này, thậm chí còn lớn hơn cả khi hắn là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt, hay một đệ tử tông môn bị chèn ép. Giờ đây, hắn là Thiên Đạo, và số phận của vạn vật nằm trong tay hắn.

Trong khoảnh khắc, một thoáng do dự lướt qua tâm trí Lâm Phàm. Hư Không Vô Tận là một vùng đất của sự hỗn loạn và không có gì. Ngay cả với sức mạnh Thiên Đạo hiện tại, việc bước vào đó cũng chẳng khác nào tự ném mình vào hàm răng của quỷ dữ. Liệu hắn có đủ sức mạnh, đủ ý chí để đối mặt với một thực thể đã từng đánh bại Thiên Đạo Nguyên Thủy?

Nhưng rồi, hình ảnh về những người bạn, những người thân yêu mà hắn đã gặp trên hành trình của mình hiện lên. Hình ảnh của Huyền Kiếm Tông, của Đại Lục Trung Ương, của Tiên Giới, của Thần Giới. Tất cả đều là những nơi tràn đầy sự sống, văn minh và hy vọng. Hắn không thể để chúng bị hủy diệt. Hắn không thể để chu kỳ hủy diệt lặp lại.

Hơn nữa, hắn không chỉ là một mảnh linh hồn Thiên Đạo. Hắn là Lâm Phàm, người đã từng là phế vật, người đã vươn lên từ bùn lầy bằng ý chí kiên cường và khả năng “tiến hóa vạn vật”. Hắn đã trải qua vô số thử thách, đối mặt với cái chết không biết bao nhiêu lần. Bản chất kiên định và không khuất phục đó đã hòa quyện với ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tạo nên một thực thể độc nhất.

“Ta sẽ đi,” Lâm Phàm tuyên bố, giọng nói vang vọng và kiên định, không còn một chút do dự nào. “Ta sẽ bước vào Hư Không Vô Tận. Ta không thể chờ đợi nó đến đây.”

Lão Thần Hoàng Thiên Cực cúi đầu thật sâu. “Xin Ngài hãy cẩn trọng, Thiên Đạo Chủ Tể. Hư Không là một nơi không có pháp tắc, không có ánh sáng. Ngay cả những ý chí mạnh mẽ nhất cũng có thể bị hòa tan.”

Lâm Phàm gật đầu. “Ta biết. Nhưng đây là con đường duy nhất. Nếu ta không đối mặt với nó ở nguồn gốc, nó sẽ không bao giờ dừng lại. Ta sẽ chấm dứt mối đe dọa này, một lần và mãi mãi.”

Hắn bắt đầu chuẩn bị. Không phải là những chuẩn bị vật chất đơn thuần, mà là sự tinh chỉnh tối thượng cho bản thể Thiên Đạo của mình. Hắn thiết lập một hệ thống phòng thủ tinh vi cho vũ trụ này, một “mỏ neo” năng lượng Thiên Đạo để duy trì sự ổn định khi hắn vắng mặt. Hắn truyền xuống những ý niệm về pháp tắc, những công pháp phòng ngự cho các cường giả Thần Giới, dặn dò họ sẵn sàng cho mọi tình huống. Hắn cũng thực hiện những phép suy luận Đại Đạo phức tạp, cố gắng tìm ra dấu vết của những vũ trụ khác, những nơi có thể đã bị Hư Vô Thôn Phệ Giả để mắt tới.

Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, một tia sáng yếu ớt, như một giấc mơ thoáng qua, hiện lên trong tâm trí Lâm Phàm. Đó là một hình ảnh mờ nhạt về một dòng sông sao, và vô số thế giới đang bị bóng tối nuốt chửng. Rồi, một giọng nói cổ xưa, đầy sự mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường, vang vọng:

“Đi đi, con của ta… Hãy hoàn thành những gì ta chưa thể…”

Đó là tiếng vọng từ Thiên Đạo Nguyên Thủy, lời thúc giục cuối cùng. Nó càng củng cố quyết tâm của Lâm Phàm.

Hắn đứng trên rìa của Thần Giới, nơi ánh sáng của vũ trụ gặp gỡ bóng tối vô tận. Trước mặt hắn là một bức màn lấp lánh nhưng đầy biến động, ranh giới giữa thực tại và Hư Không. Một khi vượt qua nó, sẽ không có đường lui. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của vạn vật bên trong vũ trụ mình, và sự lạnh lẽo đáng sợ của khoảng không bên ngoài.

Với ánh mắt kiên định, Lâm Phàm bước về phía trước. Hắn không còn là Lâm Phàm của Lâm gia phế vật, hay đệ tử Huyền Kiếm Tông, hay Tiên Đế Thần Hoàng. Hắn là Thiên Đạo, người gánh vác vận mệnh của vô số thế giới. Chuyến hành trình tối thượng, khám phá Hư Không Vô Tận để đối mặt với kẻ thù không đội trời chung của sự sống, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8