Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:27:52 | Lượt xem: 4

Trong chốn Thần Giới, nơi những vì sao là hạt bụi và các chòm sao là những vùng đất rộng lớn, Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Thần Sơn, cảm nhận luồng khí tức hùng vĩ chảy khắp cơ thể mình. Sau khi thu hồi gần như toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác trong Thần Giới, sức mạnh của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả các Thần Hoàng cổ xưa nhất cũng phải kính sợ. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không phải là Tiên Đế uy chấn Tiên Giới. Giờ đây, hắn là một thực thể đứng giữa Thần và Đạo, một bản thể Thiên Đạo đang dần hoàn thiện.

Thế nhưng, trái ngược với sự viên mãn của sức mạnh, trong lòng Lâm Phàm lại dấy lên một nỗi bất an sâu sắc, một cảm giác nặng nề không thể lý giải. Nó không phải đến từ kẻ thù nội tại nào trong Thần Giới, mà là một thứ gì đó đến từ bên ngoài, một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác trống rỗng vô tận đang dần bao trùm lấy vũ trụ của hắn. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, vốn đã trở nên rõ ràng như chính hơi thở của hắn, liên tục cảnh báo về một mối hiểm họa đã bị phong ấn từ vô số kỷ nguyên trước.

Hắn nhắm mắt lại, ý niệm hóa thành vô số sợi tơ, vươn ra xa vô tận, xuyên qua các tầng không gian, vượt qua các giới hạn của Thần Giới. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế của các pháp tắc, sự run rẩy của các tiểu thế giới và thậm chí là sự hỗn loạn của Tiên Giới, nơi mà sự ổn định vẫn còn mong manh. Có một lực lượng đang cố gắng xuyên thủng bức tường ngăn cách giữa các vũ trụ, một lực lượng mang theo bản chất của sự hủy diệt tuyệt đối.

Đó chính là “Hư Vô Thôn Phệ Giả”.

Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy hiện lên rõ ràng trong tâm trí Lâm Phàm. Hàng tỉ năm trước, khi vũ trụ này còn sơ khai, một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, không có hình thù cụ thể, không có mục đích nào khác ngoài việc nuốt chửng sự tồn tại, đã xuất hiện. Nó không có sinh mệnh, không có ý thức theo cách mà chúng sinh hiểu, chỉ là một bản năng nguyên thủy của sự Hư Vô, một cơn đói không đáy. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh bản thân, phân tán linh hồn và sức mạnh để tạo ra một phong ấn vĩ đại, giữ chân thực thể kinh hoàng đó.

Giờ đây, phong ấn đang suy yếu. Sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã để lại những lỗ hổng, những vết nứt vô hình trong kết cấu vũ trụ. Thông qua những vết nứt đó, Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần rỉ ra, như một thứ chất độc đen ngòm, ăn mòn từng góc nhỏ của hiện thực. Lâm Phàm cảm nhận được những luồng khí tức Hư Vô tràn vào Thần Giới, dù còn yếu ớt, nhưng đủ để khiến một số vùng không gian trở nên méo mó, khiến Tiên Linh Chi Khí trở nên hỗn loạn, và thậm chí làm suy yếu bản nguyên của một số hành tinh.

Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua vô số tầng mây, đến tận cùng của vũ trụ. Phía xa xăm, nơi mà ngay cả Thần Hoàng cũng không thể chạm tới, hắn thấy những bóng đen di chuyển. Đó không phải là bóng tối của vũ trụ, mà là sự thiếu vắng của ánh sáng, của sự sống, của mọi thứ. Đó là sự hiện diện của Hư Vô, một khoảng trống đang lớn dần.

“Đây là sứ mệnh cuối cùng của ta,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói mang theo sự nặng nề của hàng tỉ năm lịch sử. “Không chỉ là tái sinh Thiên Đạo, mà là tiêu diệt nó, vĩnh viễn.”

Hắn cần phải xác nhận. Dù ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã rõ ràng, nhưng hắn vẫn muốn tìm kiếm một nguồn xác nhận từ thực tại. Lâm Phàm rời Thiên Đạo Thần Sơn, thân ảnh xuyên qua không gian, xuất hiện tại một nơi sâu nhất của Thần Giới, nơi có một Thần Điện cổ xưa, được bao phủ bởi các phù văn phong ấn. Đó là nơi vị Thần Hoàng cổ xưa mà hắn từng gặp, Thần Hoàng Khai Thiên, đang bế quan.

Thần Hoàng Khai Thiên, một trong số ít những sinh linh đã chứng kiến một phần của cuộc chiến cổ xưa, cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Phàm và mở mắt. Đôi mắt già nua của ông lóe lên tia sáng kinh ngạc khi thấy Lâm Phàm. “Ngươi… đã đạt đến cảnh giới này rồi sao?”

“Tiền bối,” Lâm Phàm khẽ gật đầu, “ta đến đây để hỏi về một chuyện. Về Hư Vô Thôn Phệ Giả.”

Nghe cái tên đó, vẻ mặt Thần Hoàng Khai Thiên lập tức trở nên nghiêm trọng, thậm chí là sợ hãi. “Ngươi… làm sao ngươi biết về nó? Đó là một cái tên bị cấm kỵ, một nỗi kinh hoàng đã bị chôn vùi trong lịch sử.”

Lâm Phàm không giấu giếm, kể lại về sự tái sinh của Thiên Đạo, về những mảnh vỡ linh hồn và ký ức mà hắn đã thu thập. Thần Hoàng Khai Thiên lắng nghe trong im lặng, đôi mắt trừng lớn. Khi Lâm Phàm kết thúc, ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như mang theo gánh nặng của cả kỷ nguyên.

“Ngươi nói đúng. Ta… ta chỉ là một trong số ít những kẻ may mắn sống sót sau đợt tấn công đầu tiên của nó, khi Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn toàn vẹn. Ta chỉ là một đứa trẻ sơ sinh trong vũ trụ lúc đó, nhưng nỗi kinh hoàng về sự Hư Vô đã khắc sâu vào linh hồn ta. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó, tạo ra một rào cản giữa vũ trụ của chúng ta và khoảng không hỗn độn bên ngoài. Nhưng ta luôn biết, phong ấn đó không thể kéo dài mãi mãi.”

Thần Hoàng Khai Thiên nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. “Sự suy yếu của các pháp tắc, sự cạn kiệt năng lượng, các vết nứt không gian xuất hiện ngày càng nhiều… ta đã nghĩ rằng đó là dấu hiệu của sự suy tàn tự nhiên. Nhưng nếu lời ngươi nói là đúng, thì đó là dấu hiệu của sự trở lại của nó.”

“Ta cảm nhận được sự hiện diện của nó, ngày càng rõ ràng. Nó đang ở rất gần, bên ngoài ranh giới vũ trụ này,” Lâm Phàm nói, giọng kiên định. “Và nó không chỉ đe dọa vũ trụ của chúng ta.”

Thần Hoàng Khai Thiên giật mình. “Ý ngươi là… có những vũ trụ khác?”

“Đúng vậy. Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy cho thấy, Hư Vô Thôn Phệ Giả là một thực thể đa vũ trụ, nó nuốt chửng tất cả những gì nó gặp phải. Nếu chúng ta không hành động, không chỉ vũ trụ này, mà vô số vũ trụ khác cũng sẽ bị tiêu diệt.” Lâm Phàm cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Hắn không chỉ gánh vác số phận của một thế giới, mà là của toàn bộ Đa Vũ Trụ.

“Vậy… ngươi định làm gì?” Thần Hoàng Khai Thiên hỏi, giọng run run.

“Ta phải rời khỏi đây, bước vào Hư Không Vô Tận để tìm kiếm và đối mặt với nó. Ta phải hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn.” Lâm Phàm trả lời, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm.

Thần Hoàng Khai Thiên im lặng một lúc lâu, sau đó nói: “Đó là một hành trình không thể tưởng tượng được. Hư Không Vô Tận là nơi mà ngay cả Thần Đế cũng sẽ lạc lối và tan biến. Ngươi… ngươi đã sẵn sàng chưa?”

“Ta đã sẵn sàng,” Lâm Phàm nói. “Nhưng trước khi đi, ta cần phải đảm bảo rằng vũ trụ này sẽ an toàn trong thời gian ta vắng mặt. Ta sẽ dùng sức mạnh Thiên Đạo của mình để củng cố các pháp tắc, gia cố phong ấn hiện có, và truyền lại một số kiến thức cho các ngươi.”

Trong vài ngày tiếp theo, Lâm Phàm đã thực hiện những việc mà chưa từng ai trong vũ trụ này có thể làm được. Hắn dùng sức mạnh Thiên Đạo đã gần như hoàn chỉnh của mình để hàn gắn những vết nứt không gian, gia cố các tầng rào cản giữa vũ trụ và Hư Không. Hắn truyền thụ cho Thần Hoàng Khai Thiên và một số Thần Hoàng khác những công pháp và thần thông cao cấp, giúp họ nâng cao sức mạnh và khả năng cảm nhận mối đe dọa từ bên ngoài. Hắn cũng để lại một phần ý chí Thiên Đạo trong các pháp tắc của Thần Giới, như một hệ thống cảnh báo sớm và phòng thủ tạm thời.

Cuối cùng, Lâm Phàm đứng trên rìa của vũ trụ, nơi mà các vì sao bắt đầu mờ dần và Hư Không hiện ra như một bức màn đen vô tận. Hắn nhìn lại vũ trụ thân yêu của mình một lần cuối, nơi mà hắn đã sinh ra, đã trưởng thành, và đã dần thức tỉnh bản chất Thiên Đạo. Nơi đây có những bằng hữu, những người thân, và cả những kỷ niệm đã định hình nên con người hắn.

“Ta sẽ trở lại,” hắn hứa với chính mình, và với toàn bộ vũ trụ. “Với một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.”

Với một ý niệm kiên định, Lâm Phàm bước vào Hư Không Vô Tận. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng bao trùm lấy hắn. Không có ánh sáng, không có âm thanh, không có thời gian hay không gian theo nghĩa thông thường. Chỉ có sự hỗn loạn và sự im lặng đáng sợ. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn luồng khí tức Hư Vô đang di chuyển trong khoảng không này, như những con cá mập đói khát chờ đợi con mồi. Chúng là những mảnh vỡ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hay những sinh vật được tạo ra từ chính bản chất Hư Vô.

Hành trình khám phá Đa Vũ Trụ và đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả đã chính thức bắt đầu, một hành trình mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng đã phải hy sinh để ngăn chặn. Lâm Phàm, bản thể Thiên Đạo tái sinh, sẽ phải đối mặt với nỗi kinh hoàng tối thượng, và vượt qua nó, hoặc chìm vào quên lãng cùng với vô số vũ trụ khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8