Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 516

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:31:14 | Lượt xem: 3

Sau khi đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, thâu tóm gần như toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại trong vũ trụ này, Lâm Phàm không còn cảm thấy sự thỏa mãn. Cảm giác áp lực từ sứ mệnh cổ xưa, những ký ức chắp vá về Hư Vô Thôn Phệ Giả và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tất cả đều thôi thúc hắn. Hắn đứng trên đỉnh Thần Sơn cao nhất, nơi các pháp tắc vũ trụ hội tụ, đôi mắt thâm thúy nhìn xuyên qua vô tận hư không, nơi vũ trụ của hắn kết thúc và sự hỗn độn bắt đầu.

Hắn đã cảm nhận được, một sự hiện diện mờ nhạt, một cơn đói khát vô biên đang dần tiến đến từ phía bên ngoài. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả, mối đe dọa không thể tránh khỏi. Việc thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo trong vũ trụ của mình chỉ là bước đầu, một sự chuẩn bị cần thiết. Giờ đây, hắn phải bước vào Hư Không Vô Tận, khám phá những vũ trụ khác, tìm kiếm đồng minh và quan trọng hơn cả, đối mặt trực tiếp với nguồn gốc của sự hủy diệt.

Quyết định này không hề dễ dàng. Nó có nghĩa là rời bỏ mọi thứ hắn đã xây dựng, mọi người hắn yêu quý. Hắn đã triệu tập những người thân cận nhất: Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã cùng hắn vượt qua bao kiếp nạn ở Tiên Giới và mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy; vị Thần Hoàng cổ xưa đã truyền lại cho hắn ký ức về đại chiến; và những bằng hữu chí cốt từ thuở sơ khai, những người đã chứng kiến hắn từ một phế vật vươn lên thành Chí Tôn.

“Ta phải đi,” Lâm Phàm trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Thần Điện. “Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là mối đe dọa với vũ trụ của chúng ta, mà là với toàn bộ đa vũ trụ. Nếu không đối mặt với nó từ gốc rễ, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ chỉ là trì hoãn sự hủy diệt.”

Tiên Nữ Cửu Thiên tiến lên, ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. “Chàng đã đạt đến cảnh giới gần như Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng Hư Không Vô Tận là một khái niệm hoàn toàn khác. Nơi đó không có pháp tắc, không có quy luật, chỉ có sự hỗn loạn và tiêu vong. Liệu khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật’ của chàng có còn hiệu quả không?”

Lâm Phàm gật đầu. “Đó là điều ta cần phải tìm hiểu. Hệ thống này đã giúp ta tiến hóa từ một phế vật đến ngày hôm nay. Ta tin rằng nó không bị giới hạn bởi một vũ trụ duy nhất. Hơn nữa, những mảnh vỡ Thiên Đạo ta đã hấp thu không chỉ là sức mạnh, mà còn là kiến thức, là bản năng của Đấng Sáng Tạo. Chúng sẽ dẫn lối cho ta.”

Vị Thần Hoàng cổ xưa thở dài một tiếng. “Mối đe dọa đó… ta đã nghĩ rằng nó đã bị phong ấn vĩnh viễn. Không ngờ, nó vẫn còn tồn tại. Lâm Phàm, ngươi là hy vọng cuối cùng của chúng ta. Vũ trụ này sẽ do chúng ta bảo vệ, chờ ngày ngươi trở về.”

Lâm Phàm quay sang nhìn những người bạn của mình. “Ta giao lại mọi việc cho các ngươi. Thiết lập Thiên Đạo Môn, truyền bá công pháp, nâng cao thực lực của tất cả sinh linh. Đây là cuộc chiến của tất cả chúng ta, dù ta có ở đây hay không.”

Những người bạn của hắn quỳ xuống, đồng thanh hô vang. “Chúng con nguyện tuân theo Thiên Đạo Chí Tôn!”

Ngày khởi hành đã đến. Lâm Phàm đứng tại biên giới vũ trụ, nơi màn chắn pháp tắc mỏng manh ngăn cách Thần Giới với Hư Không Vô Tận. Hắn đã mặc một bộ trường bào đơn giản, nhưng ẩn chứa sức mạnh của vô số pháp tắc. Trong tay hắn là Thiên Đạo Kiếm, một bảo vật được tôi luyện từ những mảnh vỡ Thiên Đạo, giờ đây sáng rực một thứ ánh sáng huyền ảo.

Trước khi bước đi, hắn quay đầu nhìn lại vũ trụ của mình lần cuối. Những thiên hà lấp lánh như bụi kim cương, những hành tinh xanh tươi, những sinh linh đang sống và tu luyện dưới sự bảo hộ của Thiên Đạo mà hắn đã tái tạo. Một cảm giác nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho tất cả những gì hắn trân quý.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Phàm tập trung toàn bộ sức mạnh vào Thiên Đạo Kiếm, một nhát chém kinh thiên động địa được vung ra. Pháp tắc của vũ trụ rung chuyển, một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên màn chắn không gian, như một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác.

Hắn bước vào. Ngay lập tức, mọi giác quan của hắn bị tấn công. Hư Không Vô Tận không phải là một khoảng không đen kịt như hắn tưởng tượng. Nó là một vùng hỗn loạn không màu sắc, không âm thanh, không thời gian, nơi những dòng năng lượng vô định hình cuộn xoáy như những cơn bão vũ trụ. Không khí ở đây không có, trọng lực không tồn tại, và ánh sáng… ánh sáng chỉ là những đốm sáng lập lòe, không có nguồn gốc, rồi nhanh chóng biến mất.

“Phân Tích!” Lâm Phàm thầm niệm. Hệ thống trong đầu hắn hoạt động mạnh mẽ chưa từng có. Những dòng dữ liệu khổng lồ đổ về, cố gắng giải mã bản chất của Hư Không này. Ban đầu, hệ thống có vẻ bối rối, không thể tìm thấy bất kỳ quy luật nào. Nhưng sau đó, một dòng chữ lớn hiện lên: “Phát hiện Hư Vô Năng Lượng. Đang tiến hành phân tích bản chất… Bắt đầu thích nghi pháp tắc Hư Vô…”

Cơ thể Lâm Phàm bắt đầu phản ứng. Những dòng năng lượng hỗn loạn của Hư Không cố gắng xé nát hắn, nhưng các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo thành một lá chắn vô hình. Khả năng “Tiến Hóa” của hắn tự động kích hoạt, không phải để tiến hóa bản thân, mà để “tiến hóa” sự hiểu biết của hắn về môi trường này.

Hắn cảm thấy như hàng triệu năm trôi qua trong tích tắc, hoặc có lẽ chỉ là một khoảnh khắc. Dần dần, những dòng năng lượng hỗn loạn không còn là mối đe dọa, mà trở thành một phần của môi trường mà hắn có thể cảm nhận và thậm chí điều khiển. Hệ thống đã thành công trong việc “thích nghi” với pháp tắc Hư Vô, cho phép Lâm Phàm có thể tồn tại và di chuyển trong không gian này.

Hắn bắt đầu di chuyển, không có phương hướng cụ thể, chỉ theo một bản năng sâu thẳm trong linh hồn mình. Những ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy trỗi dậy, những con đường mà Thiên Đạo đã từng đi qua, những dấu vết của sự sống trong biển Hư Vô. Hắn nhìn thấy những dòng chảy năng lượng khổng lồ, những khoảng không bị bóp méo, những lỗ đen không ngừng nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết rằng Hư Vô Thôn Phệ Giả đã để lại dấu vết của nó ở khắp mọi nơi.

Sau nhiều ngày, tháng, hay thậm chí là năm (khái niệm thời gian đã trở nên vô nghĩa), Lâm Phàm nhìn thấy một đốm sáng nhỏ ở phía xa. Ban đầu, nó chỉ là một điểm nhỏ, nhưng càng đến gần, nó càng lớn dần, cho đến khi nó trở thành một vùng ánh sáng rực rỡ, được bao bọc bởi một màn chắn năng lượng tương tự như vũ trụ của hắn. Đó là một vũ trụ khác!

Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập Lâm Phàm. Hắn không đơn độc. Có những thế giới khác tồn tại, và nếu có thế giới khác, ắt hẳn có những sinh linh khác. Và nếu có sinh linh khác, có lẽ họ cũng đang đối mặt với mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn đã tìm thấy con đường.

Hắn tiến về phía vũ trụ mới, mang theo hy vọng và quyết tâm. Cuộc hành trình tìm kiếm đồng minh và đối đầu với kẻ thù không đội trời chung chỉ mới bắt đầu. Thiên Đạo Trùng Sinh, sứ mệnh của hắn, sẽ được hoàn thành, không chỉ cho vũ trụ của mình, mà cho toàn bộ đa vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8