Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 518
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Thần Sơn, dưới chân hắn là vô số tinh hà lấp lánh như một tấm thảm ngọc bích trải dài vô tận. Hắn đã đạt đến cực hạn của vũ trụ này, sức mạnh của hắn đã hòa quyện với các pháp tắc, trở thành hiện thân của Thiên Đạo Nguyên Thủy trước khi nó tan vỡ. Song, một cảm giác trống rỗng, một nỗi bất an sâu sắc vẫn đeo bám tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được. Một mối đe dọa không thuộc về bất kỳ thế giới nào mà hắn từng biết, đang rình rập ở bên ngoài, như một cái bóng khổng lồ chờ đợi thời cơ nuốt chửng mọi thứ.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm khảm, những mảnh ký ức cuối cùng về Thiên Đạo Nguyên Thủy hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Hình ảnh một thực thể vô hình, vô định hình, nhưng lại mang theo sự hủy diệt tuyệt đối, đang gặm nhấm từng góc của đa vũ trụ. Hư Vô Thôn Phệ Giả. Cái tên này không chỉ là một danh xưng, mà là một nỗi kinh hoàng, một bản năng nguyên thủy ăn sâu vào xương tủy của Thiên Đạo. Sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy chỉ là một sự trì hoãn, không phải là kết thúc.
“Đã đến lúc rồi,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói mang theo sự kiên định của một người gánh vác sứ mệnh vĩ đại. Hắn đã củng cố vũ trụ của mình, truyền bá những pháp tắc mới, đảm bảo sự ổn định cho các thế giới phàm trần, tiên giới và thần giới. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của nhiệm vụ. Vô số vũ trụ khác đang tồn tại, và tất cả đều có thể trở thành con mồi của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Không chần chừ thêm nữa, Lâm Phàm bước một bước. Không phải là một bước đi thông thường, mà là một bước chân xuyên qua không gian và thời gian. Thân ảnh hắn tan biến khỏi đỉnh Thần Sơn, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể hắn chưa từng tồn tại ở đó. Hắn không bay, không dịch chuyển, mà là tự mình hòa tan vào khái niệm của không gian, vượt qua bức tường giới hạn của vũ trụ mình.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Phàm thấy mình đứng trong một không gian hoàn toàn khác biệt. Không phải là ánh sáng của tinh vân, không phải là bóng tối của vũ trụ trống rỗng, mà là một sự hỗn mang nguyên thủy. Hư Không Vô Tận. Nó không có trên, không có dưới, không có phương hướng. Chỉ có những luồng năng lượng hỗn loạn cuộn xoáy, những vết nứt không gian lớn đến mức có thể nuốt chửng cả một tinh hệ, và những mảnh vỡ của các thế giới đã chết trôi dạt vô định. Màu sắc ở đây không phải là màu mà mắt thường có thể nhìn thấy, mà là sự pha trộn của mọi sắc thái, rồi lại biến thành sự trống rỗng hoàn toàn.
Một cảm giác cô độc và áp lực đè nặng lên Lâm Phàm. Ngay cả với sức mạnh Thiên Đạo tối thượng, hắn vẫn cảm thấy mình nhỏ bé giữa sự bao la và hủy diệt này. Hư Không Vô Tận không phải là một nơi để sinh tồn, mà là một nấm mồ cho mọi sự tồn tại. Những tiếng động lạ lùng vang vọng trong không gian vô thanh, như tiếng gầm rú của những con quái vật vô hình, hay tiếng rên rỉ của những linh hồn bị mắc kẹt.
Lâm Phàm kích hoạt khả năng Phân Tích của mình. Ánh sáng vàng nhạt từ đôi mắt hắn quét qua vô vàn luồng năng lượng. Hắn thấy được cấu trúc của các vết nứt không gian, sự vận hành của dòng chảy hỗn loạn, và cả những dấu vết mờ nhạt của các vũ trụ đã bị hủy diệt, chỉ còn là tro bụi vật chất và pháp tắc tan rã.
“Thật đáng sợ,” hắn lẩm bẩm. Mỗi vết nứt không gian là một vết thương chí tử trên tấm màn thực tại. Mỗi luồng năng lượng hỗn loạn đều mang theo ý chí hủy diệt. Và những mảnh vụn thế giới trôi dạt kia, chúng là minh chứng cho sức mạnh tàn phá của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Khi hắn đang phân tích, một thực thể kỳ dị xuất hiện. Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối năng lượng đen kịt, liên tục co rút và giãn nở, phát ra một thứ ánh sáng mờ ám. Nó lướt đi trong Hư Không, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của mình: những mảnh thiên thạch, những luồng năng lượng lầm lạc, thậm chí là cả những vết nứt không gian nhỏ. Đó là một con quái vật Hư Vô sơ cấp, một sinh vật được tạo ra từ chính sự hỗn loạn của Hư Không, mang theo bản năng thôn phệ.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, để khối năng lượng đen kịt kia lướt qua bên cạnh mình. Ánh mắt hắn sắc bén, tập trung vào việc Phân Tích. Hắn không chỉ phân tích cấu trúc vật chất, mà còn đi sâu vào bản chất của nó, tìm hiểu nguồn gốc và cách thức hoạt động của năng lượng Hư Vô.
“Đây là một dạng biến thể của năng lượng Thôn Phệ Giả,” hắn nhận ra. “Nó không phải là Hư Vô Thôn Phệ Giả nguyên thể, nhưng là một phần nhỏ của nó, một ‘tế bào’ được tạo ra từ năng lượng hỗn loạn, mang theo bản năng nuốt chửng.”
Với khả năng Phân Tích & Tiến Hóa, Lâm Phàm bắt đầu thử nghiệm. Hắn giơ tay, một luồng Thiên Đạo chi lực thuần khiết ngưng tụ trong lòng bàn tay. Khi con quái vật Hư Vô kia lại gần, hắn không tấn công, mà nhẹ nhàng chạm vào nó. Năng lượng Thiên Đạo không hủy diệt, mà bao bọc lấy khối đen kịt. Quá trình Tiến Hóa bắt đầu.
Khối năng lượng đen kịt bắt đầu biến đổi dữ dội. Nó gào thét trong im lặng, cố gắng chống cự, nhưng ý chí Thiên Đạo của Lâm Phàm quá mạnh mẽ. Từ một thực thể chỉ biết nuốt chửng, nó dần dần trở nên ổn định hơn, những sắc thái xám và tím xuất hiện, rồi biến thành một hạt vật chất nhỏ, lấp lánh như một viên ngọc trai đen. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một thực thể cân bằng, một phần của chu trình. Lâm Phàm đã không tiêu diệt, mà là “thuần hóa” và “tiến hóa” bản chất hủy diệt của nó.
“Vậy ra, đây chính là cách,” Lâm Phàm hiểu ra. Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bằng sức mạnh thuần túy, mà phải được chuyển hóa, được tích hợp vào một chu trình lớn hơn. Sứ mệnh của hắn không chỉ là phong ấn hay hủy diệt, mà là tái tạo.
Hắn tiếp tục hành trình, dần dần trở nên quen thuộc hơn với sự khắc nghiệt của Hư Không Vô Tận. Hắn đã đi qua vô số khu vực, chứng kiến sự tàn phá của hàng ngàn vũ trụ đã bị nuốt chửng, nơi chỉ còn lại những hồn ma của pháp tắc và ký ức. Mỗi cảnh tượng đều là một lời nhắc nhở về sự cấp bách của nhiệm vụ.
Sau một thời gian dài, khi Lâm Phàm cảm thấy như mình đã đi qua cả một kỷ nguyên trong sự cô độc, một tín hiệu yếu ớt lọt vào giác quan Thiên Đạo của hắn. Đó không phải là năng lượng hỗn loạn của Hư Không, cũng không phải là tàn dư của một vũ trụ đã chết. Đó là một dòng chảy pháp tắc ổn định, một nhịp đập của sự sống, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn. Một vũ trụ khác!
Tín hiệu đó nằm rất xa, bị che chắn bởi vô số lớp hỗn loạn và những dòng chảy năng lượng méo mó. Lâm Phàm dốc toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo của mình, cố gắng định vị và tập trung vào nguồn tín hiệu. Hắn biết, đó chính là mục tiêu đầu tiên của mình. Hắn phải tìm đến vũ trụ đó, tìm hiểu về nó, và có thể, tìm kiếm những đồng minh.
Một tia hy vọng lóe lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn không còn đơn độc nữa. Sứ mệnh này không chỉ là của hắn, mà còn là của vô số sinh linh đang vật lộn để tồn tại trong đa vũ trụ rộng lớn. Với quyết tâm mới, Lâm Phàm điều chỉnh hướng đi, lao thẳng vào sâu hơn trong Hư Không Vô Tận, hướng tới tia sáng mờ nhạt của một thế giới xa xôi, một thế giới mà hắn chưa từng biết, nhưng sẽ sớm trở thành một phần trong hành trình vĩ đại của mình.