Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 525
Lâm Phàm lướt đi trong Hư Không Vô Tận, một không gian hỗn độn không có khái niệm thời gian hay phương hướng cụ thể. Xung quanh hắn là vô số tia sáng vặn vẹo, những dòng năng lượng hỗn loạn va chạm, tạo nên những vụ nổ âm thầm mà dữ dội. Đây không phải là nơi dành cho những sinh linh phàm tục, ngay cả Tiên Đế hay Thần Hoàng bình thường cũng khó lòng tồn tại quá lâu. Nhưng Lâm Phàm thì khác. Hắn, với Thiên Đạo mảnh vỡ dung hợp trong cơ thể, cảm nhận được Hư Không như một phần mở rộng của chính mình, một tấm bản đồ khổng lồ chờ được khám phá.
Mục tiêu của hắn không chỉ là tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại, mà còn là hiểu rõ hơn về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, kẻ thù đã khiến Thiên Đạo Nguyên Thủy phải hy sinh. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng sâu thẳm của Thiên Đạo đang dẫn lối, không phải đến một mảnh vỡ cụ thể, mà đến những nơi mà sự sống đang bị đe dọa.
Sau nhiều tháng (hay có lẽ là hàng thiên niên kỷ, thời gian trong Hư Không thật khó định lượng), một tín hiệu yếu ớt lọt vào giác quan của Lâm Phàm. Đó là một dao động năng lượng khác biệt, không phải sự hỗn loạn của Hư Không, mà là một trật tự bị phá vỡ, một tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng qua những khoảng không vô biên. Hắn tập trung ý chí, sử dụng Thiên Đạo chi lực để mở ra một con đường xuyên qua màn sương hỗn độn của Hư Không, tiến thẳng về phía nguồn tín hiệu.
Khi hắn xuyên qua một rào cản vô hình, trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa bi thương. Đây là một Vũ Trụ nhỏ, có lẽ là một chi nhánh của một Vũ Trụ lớn hơn, đang hấp hối. Các vì sao của nó mờ nhạt, nhiều hành tinh đã bị nuốt chửng, chỉ còn lại những tàn tích vụn vỡ trôi nổi trong không gian. Nhưng giữa sự hủy diệt đó, một tinh cầu vẫn còn phát sáng, dù ánh sáng của nó đang bị nuốt chửng dần bởi một lớp màn đen kịt, giống như một khối u ác tính đang lan rộng.
Hắn hạ xuống gần hơn, xuyên qua tầng khí quyển bao phủ bởi một loại năng lượng hư vô ăn mòn, và nhận ra đây là một thế giới tuyệt đẹp, được kiến tạo từ những tinh thể khổng lồ và ánh sáng. Những tòa thành lơ lửng trên không trung, những con sông ánh sáng chảy qua các thung lũng pha lê. Cư dân của thế giới này là một chủng tộc mang tên
Những sinh vật Hư Vô, hình thù quái dị, không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi, đang ào ạt tấn công. Chúng giống như những bóng ma được tạo thành từ sự trống rỗng và tham lam, nuốt chửng mọi thứ chúng chạm vào. Các chiến binh Thần Quang Tộc, dù dũng cảm, nhưng rõ ràng đang thất thế. Ánh sáng của họ mờ dần dưới sự xâm lấn của bóng tối Hư Vô. Lâm Phàm có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong những tiếng kêu thét của họ, sự đau đớn khi thế giới của họ bị xé nát.
Hắn không do dự. Một luồng uy áp vô hình bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là một sự hiện hữu thuần túy, một trật tự tối cao. Các sinh vật Hư Vô gần đó như bị đóng băng, sau đó tan rã thành hư không, không một chút dấu vết. Các chiến binh Thần Quang Tộc đang chiến đấu gần đó ngỡ ngàng, đôi mắt pha lê của họ mở to kinh ngạc.
Lâm Phàm xuất hiện giữa chiến trường, thân hình hắn như một ngọn hải đăng trong màn đêm hỗn loạn. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên. Một vòng xoáy năng lượng khổng lồ hình thành trên đỉnh đầu hắn, không phải lôi điện hay hỏa diễm, mà là một sự kết tinh của vạn vật pháp tắc, một luồng ánh sáng thuần khiết. Vòng xoáy này nhanh chóng hút cạn năng lượng Hư Vô đang bao trùm hành tinh, giống như một cơn bão quét sạch màn sương mù.
Các sinh vật Hư Vô gào thét trong câm lặng, chúng cố gắng chống cự, nhưng trước sức mạnh của Thiên Đạo, chúng chỉ là những đốm lửa yếu ớt trước mặt trời. Hàng ngàn, hàng vạn quái vật Hư Vô tan biến, để lộ ra bầu trời trong xanh và những tàn tích của các tòa thành pha lê.
Một vị tộc trưởng Thần Quang Tộc, với mái tóc trắng như tuyết và đôi cánh rực rỡ nhất, bay đến trước mặt Lâm Phàm, cúi mình thật sâu. “Kính chào vị cứu tinh vĩ đại! Ngài là ai mà lại sở hữu sức mạnh thần diệu đến vậy? Chúng ta là Thần Quang Tộc, và thế giới này là
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt kinh ngạc và xen lẫn hy vọng của Thần Quang Tộc. “Ta là Lâm Phàm. Ta đến từ một Vũ Trụ xa xôi. Những kẻ mà các ngươi gọi là ‘kẻ nuốt chửng’ chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng không chỉ đe dọa thế giới của các ngươi, mà là mối họa của vô số Vũ Trụ.”
Vị tộc trưởng, tên là Eldoria, tái mặt. “Vô số Vũ Trụ? Vậy thì sự diệt vong của chúng ta đã được định sẵn sao?”
“Không,” Lâm Phàm đáp, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức mạnh, “chỉ là chúng ta cần đoàn kết lại.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Eldoria, “Ta cảm nhận được trong thế giới của các ngươi, có một nguồn năng lượng cổ xưa đang bị phong ấn, nó có liên quan đến Pháp Tắc Nguyên Thủy của Vũ Trụ này. Đó có thể là một ‘dấu vết’ của Thiên Đạo.”
Eldoria kinh ngạc. “Ngài nói đúng! Trong truyền thuyết của chúng tôi, có kể về ‘Trái Tim Tinh Linh’, một viên pha lê vĩ đại nằm sâu trong lõi hành tinh, được cho là nguồn gốc của sự sống và ánh sáng của Tinh Linh Giới. Nhưng nó đã suy yếu từ lâu, và chúng tôi không thể chạm vào nó mà không bị hóa thành tro bụi.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại, khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn vận hành. Hắn cảm nhận được sâu bên trong Tinh Linh Giới, một luồng năng lượng thuần khiết đang bị vặn vẹo và suy yếu, nhưng bản chất của nó lại cực kỳ gần gũi với Thiên Đạo. Đây không phải là một mảnh vỡ Thiên Đạo nguyên vẹn, mà là một phần ảnh hưởng, một “cộng hưởng” của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng bao trùm Vũ Trụ này trước khi suy tàn.
“Nó không suy yếu,” Lâm Phàm mở mắt nói, “mà là bị nhiễu loạn bởi năng lượng Hư Vô. Ta có thể giúp các ngươi tinh luyện nó, và đồng thời, ta có thể thu thập một phần thông tin từ nó. Nó sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Eldoria và các trưởng lão Thần Quang Tộc nhìn nhau. Một người lạ mặt từ Hư Không, vừa cứu họ khỏi họa diệt vong, lại còn biết về bí mật sâu thẳm nhất của họ. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng.
“Chúng tôi tin tưởng ngài, Lâm Phàm đại nhân,” Eldoria nói, “Ngài đã ban cho chúng tôi hy vọng mới.”
Lâm Phàm không lãng phí thời gian. Hắn đi sâu vào lõi của Tinh Linh Giới, nơi có một viên pha lê khổng lồ, phát ra ánh sáng mờ ảo và những dao động pháp tắc hỗn loạn. Viên pha lê này chính là Trái Tim Tinh Linh. Năng lượng Hư Vô đã ăn mòn nó, tạo ra những vết nứt và biến dạng. Lâm Phàm đặt tay lên bề mặt pha lê, cảm nhận được sự đau đớn của một thế giới.
Với Thiên Đạo chi lực và khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”, hắn bắt đầu quá trình thanh lọc. Năng lượng Hư Vô bị hút ra khỏi Trái Tim Tinh Linh, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng thuần khiết, sau đó được Lâm Phàm hấp thu để củng cố bản thân. Đồng thời, hắn không ngừng “phân tích” bản chất của viên pha lê, thu thập những thông tin ẩn chứa sâu bên trong nó.
Những hình ảnh mờ nhạt lóe lên trong tâm trí hắn: một vũ trụ rộng lớn hơn, một Thiên Đạo hùng vĩ đang điều hòa vạn vật, và sau đó là sự xuất hiện đột ngột của một bóng tối khổng lồ, nuốt chửng các ngôi sao, xé nát các thiên hà. Đó là ký ức của Trái Tim Tinh Linh, ghi lại khoảnh khắc Hư Vô Thôn Phệ Giả lần đầu tiên xâm nhập vào Vũ Trụ này, và sự suy sụp của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã khiến nó trở nên yếu ớt, không thể bảo vệ được các chi nhánh của mình.
Lâm Phàm cũng phát hiện ra rằng, các sinh linh của Tinh Linh Giới có một phương pháp đặc biệt để “cảm nhận” sự hiện diện của Hư Vô Thôn Phệ Giả thông qua dao động tinh thần. Mặc dù họ không thể chống lại nó, nhưng khả năng này lại là một tài sản vô giá trong việc theo dõi và dự đoán các cuộc tấn công của kẻ thù. Điều này khiến hắn nhận ra rằng mỗi Vũ Trụ, mỗi chủng tộc, dù yếu ớt đến đâu, cũng có thể nắm giữ một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn.
Sau nhiều ngày đêm (theo nhận thức của Thần Quang Tộc), Trái Tim Tinh Linh trở nên sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, những vết nứt biến mất, và năng lượng sống tràn ngập khắp Tinh Linh Giới. Các chiến binh Thần Quang Tộc cảm thấy sức mạnh của họ được phục hồi, và những người bị thương được chữa lành một cách kỳ diệu.
Eldoria quỳ gối một lần nữa, cùng với toàn bộ Thần Quang Tộc. “Lâm Phàm đại nhân, ngài đã không chỉ cứu Tinh Linh Giới, mà còn ban tặng cho chúng tôi một tương lai mới. Chúng tôi sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ân tình này.”
Lâm Phàm đứng dậy, ánh mắt nhìn ra Hư Không Vô Tận. “Mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả chưa kết thúc. Chúng sẽ quay lại, mạnh mẽ hơn. Ta đang tập hợp những người có cùng mục tiêu từ khắp các Vũ Trụ. Các ngươi, với khả năng cảm nhận đặc biệt của mình, sẽ là những trinh sát viên vô giá. Các ngươi có sẵn lòng tham gia vào cuộc chiến vĩ đại này, không chỉ vì Tinh Linh Giới, mà vì sự tồn vong của tất cả các Vũ Trụ?”
Eldoria không do dự. “Chúng tôi sẵn lòng! Chúng tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng dưới sự dẫn dắt của ngài!”
Lâm Phàm gật đầu hài lòng. Đây chính là khởi đầu. Hắn đã tìm thấy một đồng minh đầu tiên trong vô số Vũ Trụ đang bị đe dọa. Hắn đã thu thập được thông tin quan trọng về cách Hư Vô Thôn Phệ Giả lan truyền và cách các pháp tắc của một Vũ Trụ bị ảnh hưởng. Quan trọng hơn, hắn đã củng cố thêm ý chí và tầm nhìn của mình về một liên minh đa vũ trụ, một lực lượng duy nhất có thể đối đầu với mối đe dọa tối thượng.
Rời khỏi Tinh Linh Giới đang hồi sinh, Lâm Phàm tiếp tục hành trình của mình vào Hư Không Vô Tận, mang theo hy vọng và sức mạnh mới. Cuộc tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo và việc xây dựng liên minh vĩ đại chỉ mới bắt đầu.