Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 527
Lâm Phàm trôi nổi trong Hư Không Vô Tận, nơi những dải ngân hà xa xăm chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, nơi thời gian và không gian tự thân cũng trở nên vô nghĩa. Kể từ khi rời khỏi Thần Giới, hắn đã xuyên qua vô số tầng không gian, vượt qua những vùng hỗn độn nguyên thủy, tìm kiếm dấu vết của các Vũ Trụ khác – những nơi cũng đang chịu đựng mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể Lâm Phàm không ngừng quét và phân tích, không chỉ là pháp tắc của từng Vũ Trụ mà còn là những rung động tinh thần, những tiếng kêu cứu thầm lặng mà chỉ một phần ý chí của Thiên Đạo mới có thể cảm nhận. Hắn đã đi qua những Vũ Trụ đã bị nuốt chửng, chứng kiến sự im lặng đáng sợ của cái chết vũ trụ, và những tàn tích của các nền văn minh từng huy hoàng, nay chỉ còn là cát bụi trong dòng chảy Hư Vô. Mỗi lần như vậy, ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng trở nên rõ nét, thúc giục hắn phải nhanh hơn, mạnh hơn.
Một ngày nọ, giữa khoảng không tĩnh mịch, một tín hiệu yếu ớt bất ngờ lọt vào cảm nhận của Lâm Phàm. Đó không phải là năng lượng vật chất, cũng không phải dao động không gian thông thường, mà là một loại tần số tinh thần cực kỳ phức tạp, vang vọng nỗi tuyệt vọng và sự kháng cự mãnh liệt. Hắn lập tức tập trung ý chí, xuyên phá qua hàng ngàn tầng không gian, định vị được nguồn phát ra tín hiệu.
Trước mắt Lâm Phàm hiện ra một Vũ Trụ kỳ lạ. Thay vì những hành tinh đá hay khí quen thuộc, Vũ Trụ này được cấu thành từ những khối tinh thể khổng lồ lơ lửng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Giữa các tinh thể là những sợi dây năng lượng óng ánh, tạo thành một mạng lưới giao thông và truyền tải sức sống. Đây là Vũ Trụ của Chủng Tộc Lumina – những sinh vật thuần túy là năng lượng và ý thức, tồn tại dưới dạng những luồng sáng rực rỡ, có thể biến đổi hình dạng theo ý muốn. Họ không có cơ thể vật chất, mà tồn tại như những linh hồn thuần khiết, hòa mình vào mạng lưới tinh thể vũ trụ của họ.
Nhưng ngay cả một Vũ Trụ thuần túy năng lượng như vậy cũng không thoát khỏi nanh vuốt của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những vết nứt màu đen kịt như mực đang lan rộng trên bề mặt các tinh thể khổng lồ. Từ những vết nứt đó, vô số Hư Vô Sinh Vật hình thù quái dị, được tạo thành từ năng lượng hỗn loạn, đang ào ạt tràn vào, nuốt chửng ánh sáng và sự sống của Lumina.
Lâm Phàm chứng kiến cảnh tượng bi thương: những luồng sáng Lumina đang chiến đấu tuyệt vọng, họ hợp thể thành những thực thể ánh sáng khổng lồ, cố gắng đẩy lùi kẻ thù. Nhưng Hư Vô Sinh Vật quá đông đảo và có khả năng hấp thụ năng lượng Lumina, khiến họ suy yếu nhanh chóng. Một tinh thể khổng lồ đang dần tối sầm, các sợi dây năng lượng kết nối bị đứt gãy, kéo theo hàng tỷ sinh mệnh Lumina tan biến vào hư vô.
Không chần chừ, Lâm Phàm lao vào chiến trường. Hắn không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ đơn thuần giải phóng sức mạnh Thiên Đạo đang dần hoàn thiện của mình. Một luồng năng lượng thanh tịnh và mạnh mẽ từ cơ thể hắn lan tỏa, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của Hư Vô. Hàng trăm Hư Vô Sinh Vật lập tức bị luồng năng lượng này bao phủ, không kịp phản ứng đã hóa thành tro bụi.
Các sinh mệnh Lumina đang chiến đấu đều dừng lại, những luồng sáng của họ chớp tắt liên hồi trong sự kinh ngạc. Họ chưa từng thấy một thực thể nào có thể dễ dàng tiêu diệt Hư Vô Sinh Vật đến vậy. Lâm Phàm đứng giữa chiến trường, ánh mắt kiên định quét qua những vết nứt, nơi Hư Vô Thôn Phệ Giả đang không ngừng tuôn ra binh đoàn của mình.
Một thực thể Lumina khổng lồ, là sự hợp nhất của hàng ngàn ý thức, tiến lại gần Lâm Phàm. Nó phát ra một luồng tần số tinh thần: “
Hỡi vị khách lạ, ngươi là ai? Ngươi đến từ đâu mà lại sở hữu sức mạnh thanh tịnh đến vậy?
”
Lâm Phàm cũng truyền đạt ý chí của mình: “
Ta đến từ một Vũ Trụ xa xôi, cũng đang đối mặt với mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ta là Lâm Phàm, và ta đến để tìm đồng minh.
”
Thực thể Lumina khổng lồ, tự xưng là Ý Thức Đại Đồng của Lumina, truyền đạt sự mệt mỏi và tuyệt vọng: “
Đồng minh? Chúng ta đã chiến đấu hàng vạn năm, đã chứng kiến vô số Vũ Trụ bị nuốt chửng. Hư Vô Thôn Phệ Giả là một bệnh dịch không thể ngăn cản. Ngay cả chúng ta, những sinh mệnh của ánh sáng, cũng không thể tìm thấy điểm yếu của nó.
”
Lâm Phàm bước đến một vết nứt, dùng tay chạm vào luồng năng lượng Hư Vô đang cuộn trào. Hệ thống Thiên Đạo của hắn lập tức kích hoạt, bắt đầu “Phân Tích” bản chất của Hư Vô Sinh Vật và năng lượng Hư Vô. Những thông tin chi tiết về cấu trúc, điểm yếu, và cách chúng tương tác với pháp tắc của Vũ Trụ Lumina liên tục đổ về tâm trí hắn.
“
Không phải là không thể. Chỉ là các ngươi chưa tìm đúng cách
,” Lâm Phàm nói, ý chí kiên định. “
Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là bất khả chiến bại. Nó là một thực thể, và mọi thực thể đều có điểm yếu.
”
Ý Thức Đại Đồng tỏ vẻ nghi ngờ: “
Chúng ta đã phân tích hàng triệu năm, nhưng Hư Vô luôn thay đổi, luôn thích nghi.
”
Lâm Phàm mỉm cười. “
Ta có một khả năng đặc biệt.
” Hắn tập trung sức mạnh, sử dụng khả năng “Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Từ những dữ liệu vừa phân tích, hắn không chỉ hiểu được Hư Vô, mà còn có thể định hình lại nó ở một mức độ nhỏ. Hắn tập trung một luồng Hư Vô Sinh Vật đang lao tới, và thay vì tiêu diệt, hắn đã biến đổi cấu trúc năng lượng của chúng, làm cho chúng trở nên ổn định và mất đi bản chất “thôn phệ”. Những Hư Vô Sinh Vật đó lập tức trở nên vô hại, thậm chí còn phát ra một loại năng lượng dịu nhẹ.
Cảnh tượng này khiến Ý Thức Đại Đồng và toàn bộ chủng tộc Lumina chấn động. “
Ngươi… ngươi đã làm gì?
” Ý Thức Đại Đồng kinh ngạc hỏi.
“
Ta đã “tịnh hóa” bản chất của chúng, biến đổi năng lượng hỗn loạn thành năng lượng trật tự
,” Lâm Phàm giải thích. “
Đây là một phần sức mạnh của Thiên Đạo. Nó không chỉ tạo ra, mà còn có thể định hình lại sự tồn tại.
”
Lâm Phàm tiếp tục: “
Hư Vô Thôn Phệ Giả muốn nuốt chửng các Vũ Trụ, nhưng nếu chúng ta có thể chuyển hóa bản chất của nó, thay vì chiến đấu theo cách truyền thống, chúng ta có thể biến mối đe dọa thành một nguồn năng lượng mới cho vũ trụ.
”
Ý Thức Đại Đồng trầm ngâm. Khả năng này vượt xa mọi hiểu biết của Lumina. “
Nhưng để làm điều đó trên quy mô lớn… chúng ta cần một sức mạnh to lớn, và một sự hiểu biết sâu sắc về cội nguồn Hư Vô.
”
“
Đó là lý do ta cần các ngươi
,” Lâm Phàm đáp. “
Không chỉ Lumina, mà còn vô số Vũ Trụ khác. Ta đang tìm kiếm những người sẵn sàng chiến đấu, những người không muốn chứng kiến thế giới của mình bị hủy diệt. Ta muốn thành lập một liên minh đa vũ trụ. Mỗi chủng tộc, mỗi nền văn minh đều có những kiến thức và sức mạnh độc đáo. Khi hợp nhất lại, chúng ta sẽ có cơ hội.
”
Ý Thức Đại Đồng cân nhắc lời nói của Lâm Phàm. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc chiến đơn độc. Sự xuất hiện của Lâm Phàm, với sức mạnh và khả năng kỳ diệu của hắn, mang đến một tia hy vọng mà họ tưởng chừng đã mất. “
Ngươi nói đúng. Chúng ta không thể chiến đấu một mình nữa. Nếu có một cơ hội, dù nhỏ nhất, chúng ta cũng sẽ nắm lấy.
”
“
Vậy, các ngươi có sẵn lòng tham gia liên minh của ta, cùng nhau đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả?
” Lâm Phàm hỏi, ánh mắt đầy chân thành.
Ý Thức Đại Đồng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ, biểu tượng cho sự đồng thuận của toàn bộ chủng tộc Lumina. “
Chúng ta, Chủng Tộc Lumina, sẽ tham gia liên minh của ngươi, Lâm Phàm. Chúng ta sẽ dùng ánh sáng và ý chí của mình để soi rọi con đường chiến thắng.
”
Với sự đồng ý của Lumina, Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng nhỏ được trút bỏ, nhưng đồng thời, trách nhiệm lại càng đè nặng hơn. Đây chỉ là khởi đầu. Vô số Vũ Trụ khác vẫn đang chìm trong bóng tối và tuyệt vọng. Hắn cần phải tìm kiếm thêm, tập hợp thêm sức mạnh, để chuẩn bị cho cuộc đại chiến vũ trụ định mệnh. Hắn ở lại Vũ Trụ Lumina một thời gian ngắn, giúp họ củng cố phòng tuyến, chia sẻ những kiến thức cơ bản về Hư Vô mà hắn đã “Phân Tích” được, trước khi lại tiếp tục hành trình vô tận của mình, hướng về những Vũ Trụ xa xăm khác, nơi những tia hy vọng mới đang chờ đợi.