Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 532
Lâm Phàm trôi nổi trong khoảng không hỗn độn, nơi vô số vì sao đã tắt lịm tựa những tàn tro của các vũ trụ đã bị nuốt chửng. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần năm xưa, nhưng sự cô độc và gánh nặng của sứ mệnh vẫn đè nặng lên vai. Sau khi rời khỏi Thần Giới của mình, hắn đã du hành qua vô vàn “khe nứt” không gian, đến những vùng Hư Không mà ngay cả Thần Hoàng mạnh nhất cũng không dám đặt chân tới. Mục đích của hắn là tìm kiếm những vũ trụ khác, những nền văn minh khác, để cảnh báo và tập hợp lực lượng.
Hành trình này không hề dễ dàng. Phần lớn các vũ trụ mà hắn phát hiện đều đã bị Hư Vô Thôn Phệ Giả gặm nhấm đến mức không còn sự sống, hoặc đang trong giai đoạn hấp hối. Những nơi còn tồn tại, sự sống cũng đang chật vật dưới áp lực của pháp tắc suy yếu và năng lượng hỗn loạn từ Hư Không. Lâm Phàm cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng từ sâu thẳm linh hồn Thiên Đạo của mình, dẫn dắt hắn đến một điểm sáng xa xăm trong màn đêm vĩnh cửu.
Điểm sáng đó dần hiện rõ, không phải là một ngôi sao, mà là một quần thể tinh hệ rực rỡ, được bao bọc bởi một lớp phòng hộ năng lượng mờ ảo. Đây là một vũ trụ sống sót, và có vẻ như nó đã phát triển đến một trình độ cao. Lâm Phàm cẩn trọng tiếp cận, không muốn gây ra sự hiểu lầm nào. Hắn thu liễm toàn bộ khí tức, chỉ để lại một luồng linh hồn thuần khiết, nhẹ nhàng xuyên qua lớp phòng hộ.
Ngay khi hắn đặt chân vào không gian vũ trụ đó, một luồng ý niệm cường đại quét qua, tựa như một sợi xích vô hình trói buộc hắn. Lâm Phàm không phản kháng, để mặc cho ý niệm đó dò xét. Hắn biết, trong các vũ trụ tiên tiến, những thực thể cấp cao thường có khả năng cảm ứng và phong tỏa những kẻ xâm nhập từ bên ngoài.
“Kẻ xâm nhập! Ngươi đến từ đâu? Có mục đích gì?” Một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm, không mang theo cảm xúc nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cực độ. Giọng nói này mang theo sức mạnh của pháp tắc, cho thấy chủ nhân của nó là một cường giả vượt xa cấp bậc Thần Hoàng thông thường.
Lâm Phàm truyền tải ý niệm của mình: “Ta không phải kẻ địch. Ta đến từ một vũ trụ khác, mang theo một lời cảnh báo.”
Ý niệm kia im lặng một lúc, rồi lại vang lên: “Lời cảnh báo? Chúng ta đã nghe quá nhiều lời cảnh báo từ Hư Không. Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám mang theo ‘cảnh báo’ đến ‘Thần Vực Hằng Tinh’ này?”
Lâm Phàm cảm nhận được sự kiêu ngạo và tự tin trong lời nói đó. Rõ ràng, vũ trụ này đã đối phó với các mối đe dọa Hư Không nhiều lần và có lẽ đã thành công. Hắn không ngạc nhiên, bởi Hư Vô Thôn Phệ Giả thường gửi những thực thể cấp thấp hơn đi trước để thăm dò và làm suy yếu các vũ trụ.
“Ta là Lâm Phàm. Ta đến để nói về ‘Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể’,” Lâm Phàm trực tiếp nhắc đến cái tên tối thượng.
Ngay lập tức, ý niệm kia dao động mạnh. Sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một sự chấn động sâu sắc. “Ngươi biết về ‘Nguyên Thể’ sao? Điều đó không thể nào! Ngươi là ai?”
“Ta đã nói, ta là Lâm Phàm. Và ta là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng phong ấn nó. Giờ đây, ta đang tái sinh để hoàn thành sứ mệnh.” Lâm Phàm không giấu giếm, bởi hắn biết, để thuyết phục được những cường giả này, sự thật và sức mạnh là điều quan trọng nhất.
Một lát sau, một luồng năng lượng khổng lồ kéo Lâm Phàm đi qua hàng tỷ năm ánh sáng, xuyên qua vô số thiên hà, đưa hắn đến trung tâm của Thần Vực Hằng Tinh. Hắn thấy mình đứng trước một thực thể khổng lồ, không có hình dạng cố định, tựa như một tinh vân sống động, phát ra ánh sáng bảy màu rực rỡ. Đây là “Hằng Tinh Chi Chủ”, ý chí tập hợp của toàn bộ vũ trụ này, một tồn tại đã siêu việt khỏi khái niệm cá nhân, gần như là một Thiên Đạo thứ cấp.
“Ngươi… mang theo khí tức của Đại Đạo,” Hằng Tinh Chi Chủ vang lên, giọng nói giờ đây không còn sự nghi ngờ, mà là một sự kinh ngạc sâu sắc. “Ta có thể cảm nhận được… sự hỗn loạn và trật tự, sự sống và cái chết, sự sáng tạo và hủy diệt… tất cả đều tồn tại trong ngươi.”
Lâm Phàm gật đầu: “Đó là bởi vì ta đang dần trở thành Thiên Đạo mới. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, phân tán linh hồn thành vô số mảnh. Ta là mảnh lớn nhất, và ta đang thu thập những mảnh vỡ khác để tái hợp.”
“Ta biết về Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng ta đã chiến đấu với chúng hàng ngàn kỷ nguyên,” Hằng Tinh Chi Chủ nói. “Nhưng Nguyên Thể… đó chỉ là một truyền thuyết cổ xưa, một nỗi sợ hãi mà chúng ta tưởng rằng đã bị phong ấn vĩnh viễn ở một chiều không gian khác.”
“Nó không bị phong ấn vĩnh viễn. Nó đã bị suy yếu, nhưng nó đang thức tỉnh trở lại,” Lâm Phàm giải thích, từng lời nói mang theo sức nặng của sự thật và ký ức cổ xưa. “Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những lỗ hổng trong kết cấu đa vũ trụ. Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang lợi dụng điều đó để dần dần phá vỡ phong ấn, và nó đang gửi những ‘nhánh’ của mình ra ngoài để gặm nhấm các vũ trụ, tích lũy sức mạnh.”
Lâm Phàm trình bày một cách chi tiết về bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, về cách nó nuốt chửng không chỉ vật chất mà cả pháp tắc, cả sự sống và ký ức của một vũ trụ. Hắn cũng cho Hằng Tinh Chi Chủ thấy những hình ảnh về các vũ trụ đã bị hủy diệt, những cảnh tượng kinh hoàng mà hắn đã chứng kiến trên hành trình của mình.
Sự im lặng bao trùm không gian. Hằng Tinh Chi Chủ dường như đang xử lý một lượng thông tin khổng lồ, kết nối những mảnh ghép mà bấy lâu nay nó vẫn chưa thể giải thích.
“Những vết nứt không gian, sự cạn kiệt năng lượng ở rìa vũ trụ, những sinh vật Hư Vô cấp cao đột ngột xuất hiện… Chúng ta đã nghĩ đó là một chu kỳ tự nhiên của vũ trụ, hoặc là sự tấn công của các thế lực thù địch khác,” Hằng Tinh Chi Chủ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo sự nặng nề. “Nhưng nếu lời ngươi nói là thật… thì đó là một mối đe dọa vượt xa mọi thứ chúng ta từng đối mặt.”
“Nó vượt xa. Nếu không hợp lực, không một vũ trụ nào có thể chống lại Nguyên Thể,” Lâm Phàm khẳng định. “Ta cần tập hợp tất cả các vũ trụ còn sống sót, tất cả các cường giả, để tạo ra một liên minh đủ mạnh để đối mặt với nó. Không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.”
Hằng Tinh Chi Chủ dao động, ánh sáng bảy màu nhấp nháy liên tục. “Tiêu diệt Nguyên Thể… kiến tạo Thiên Đạo mới… Ngươi có thể làm được điều đó?”
“Ta không thể làm một mình. Nhưng với sự hợp sức của tất cả chúng ta, và với bản chất Thiên Đạo mà ta đang tái tạo, điều đó là có thể,” Lâm Phàm nói. “Ta cần ý chí của các ngươi, năng lượng của các ngươi, sự tin tưởng của các ngươi. Chúng ta phải trở thành một thể thống nhất, một bức tường thành vững chắc chống lại sự hủy diệt.”
Hằng Tinh Chi Chủ trầm tư. “Thần Vực Hằng Tinh chúng ta đã tồn tại hàng tỷ năm, đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số nền văn minh. Chúng ta luôn tự hào về khả năng tự vệ của mình. Nhưng… những gì ngươi nói, nó chạm đến tận gốc rễ của sự tồn vong. Nếu Nguyên Thể thực sự đang thức tỉnh, thì không ai an toàn.”
Sau một khoảng im lặng kéo dài, Hằng Tinh Chi Chủ đưa ra quyết định: “Ta sẽ tin ngươi, Lâm Phàm. Không phải vì lời nói của ngươi, mà vì khí tức Đại Đạo trong ngươi, và sự chân thành của ngươi khi đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn cả chúng ta. Thần Vực Hằng Tinh sẽ tham gia liên minh của ngươi. Chúng ta sẽ điều động các cường giả, các hạm đội tinh không, và tất cả tài nguyên có thể để chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng lớn được trút bỏ, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè nặng hơn. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn đã thành công thuyết phục được một trong những vũ trụ mạnh mẽ đầu tiên. Nhưng còn vô số vũ trụ khác, vô số chủng tộc khác, với những niềm tin và tư tưởng khác nhau.
“Cảm ơn ngươi, Hằng Tinh Chi Chủ. Đây là một quyết định sáng suốt,” Lâm Phàm nói. “Ta cần ngươi giúp ta liên lạc với các vũ trụ lân cận mà ngươi biết, những nơi cũng đang chịu ảnh hưởng của Hư Không.”
“Điều đó không khó. Chúng ta có mạng lưới thông tin riêng trong Hư Không, nhưng chưa bao giờ có lý do để hợp tác lớn đến vậy,” Hằng Tinh Chi Chủ đáp. “Ngươi có thể sử dụng Thần Vực Hằng Tinh làm căn cứ tạm thời. Tại đây, ngươi có thể nghỉ ngơi, củng cố sức mạnh, và chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Ta sẽ triệu tập các vị Chủ Tể của các tinh hệ lớn trong vũ trụ ta để thông báo về mối đe dọa này.”
Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết, việc xây dựng một liên minh đa vũ trụ không thể chỉ dựa vào một cuộc nói chuyện. Hắn cần phải thể hiện sức mạnh, sự uy tín và tầm nhìn của mình một cách nhất quán. Mỗi vũ trụ sẽ là một thử thách mới, một cuộc đàm phán mới. Nhưng với khởi đầu thuận lợi này, hy vọng đã được nhen nhóm. Hắn nhìn ra ngoài không gian, nơi Hư Không vẫn đang âm thầm gặm nhấm, và biết rằng thời gian không còn nhiều.