Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 535
Không gian hỗn độn của Hư Không Vô Tận cuộn trào như một đại dương không bờ bến, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen trong những vũ điệu của pháp tắc. Tại trung tâm của một tiểu hành tinh được cải tạo thành một pháo đài nổi, Lâm Phàm đứng giữa một hội nghị chưa từng có. Xung quanh hắn là những hình hài kỳ dị và uy nghiêm, đại diện cho vô số nền văn minh và chủng tộc từ các Vũ Trụ khác nhau. Có Tiên Vương với vầng hào quang rực rỡ, Thần Hoàng với uy áp như núi, chủng tộc Tinh Linh với đôi cánh ánh sáng, người máy sinh học với trí tuệ siêu việt, và những thực thể năng lượng thuần túy không hình dạng cụ thể.
Cuộc đàm phán đã kéo dài ba tuần, căng thẳng và đầy rẫy sự hoài nghi. Lâm Phàm, với tư cách là người khởi xướng liên minh, đã phải đối mặt với vô vàn câu hỏi, thách thức và thậm chí là những lời đe dọa. Mỗi Vũ Trụ đều có lịch sử, niềm tự hào và pháp tắc riêng, khiến việc thống nhất ý chí trở thành một nhiệm vụ gần như bất khả thi.
“Thần Giới của chúng ta đã tồn tại qua hàng tỷ kỷ nguyên, trải qua vô số đại kiếp,” Thần Hoàng Thiên Vũ, một nhân vật có khí chất hùng vĩ như một ngọn núi cổ xưa, cất tiếng, “chưa từng có mối đe dọa nào có thể thực sự uy hiếp sự tồn vong của nó. Ngươi, một kẻ đến từ một Vũ Trụ xa lạ, lại muốn chúng ta tin vào một ‘Hư Vô Thôn Phệ Giả’ có thể nuốt chửng tất cả?” Giọng nói của ông vang vọng, mang theo sự uy nghiêm và hoài nghi.
Bên cạnh ông, Nữ Hoàng Tinh Linh Lyra, với đôi mắt xanh biếc như hồ nước cổ đại, cũng lên tiếng: “Chúng ta đã chứng kiến những vết nứt không gian, sự suy yếu của Tiên Linh Chi Khí. Nhưng điều đó có thể là một chu kỳ tự nhiên của Vũ Trụ. Sự liên kết các Vũ Trụ khác nhau có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh, gây ra những tai họa không lường trước được.”
Lâm Phàm vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn đã lường trước những phản ứng này. Hắn hít sâu, năng lượng Thiên Đạo ẩn sâu trong linh hồn hắn khẽ rung động. Hắn không thể bộc lộ toàn bộ ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, vì nó quá kinh hoàng và có thể gây ra sự hoảng loạn. Thay vào đó, hắn chọn cách tiếp cận bằng logic, bằng bằng chứng và bằng sự thấu hiểu.
“Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc không phải là một chu kỳ tự nhiên, Nữ Hoàng Lyra,” Lâm Phàm đáp lời, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả. “Đó là một vết thương đang dần hoại tử, bắt nguồn từ cái chết của Thiên Đạo Nguyên Thủy vô số kỷ nguyên trước. Mảnh linh hồn Thiên Đạo mà ta mang theo đã cho ta thấy những hình ảnh mơ hồ, những ký ức về một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, một sinh vật không có ý thức ngoài sự đói khát: Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Hắn vung tay, không gian trước mặt hắn biến dạng, hiển thị một hình ảnh ba chiều. Đó là những vết nứt không gian khổng lồ, không phải là những vết nứt nhỏ lẻ mà các Vũ Trụ thường gặp phải. Những vết nứt này tỏa ra một năng lượng đen tối, ăn mòn, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào mà họ biết. Qua những vết nứt, những cái bóng lờ mờ của những sinh vật kỳ dị, không có hình dạng cố định, đang len lỏi vào.
“Đây không chỉ là những gì ta chứng kiến trong Vũ Trụ của mình, hay của các ngươi,” Lâm Phàm tiếp tục, chỉ vào những hình ảnh. “Đây là những bản ghi chép mà ta thu thập được từ hàng trăm Vũ Trụ khác nhau. Các ngươi có thấy điểm chung không? Sự xuất hiện của những vết nứt này ngày càng dày đặc, những sinh vật Hư Vô ngày càng mạnh mẽ và hung hãn. Chúng không theo đuổi tài nguyên, không tìm kiếm quyền lực. Chúng chỉ đơn thuần là… nuốt chửng.”
Một Tiên Vương từ một Tiên Giới cổ xưa, Tiên Vương Hạo Thiên, vốn luôn im lặng quan sát, lúc này cau mày. “Ngươi nói Thôn Phệ Giả không có ý thức? Vậy tại sao nó lại có thể tổ chức tấn công, lại có thể ngày càng trở nên mạnh mẽ?”
“Đó là bản năng nguyên thủy nhất của nó, Tiên Vương Hạo Thiên,” Lâm Phàm giải thích. “Giống như một dòng sông chảy về biển, hay một cây nấm mọc trong rừng. Nó không có mục đích cá nhân, nhưng bản chất của nó là hấp thụ và mở rộng. Mỗi Vũ Trụ mà nó thôn phệ, mỗi pháp tắc mà nó đồng hóa, đều khiến nó trở nên lớn mạnh hơn, ý chí Hư Vô của nó càng trở nên mãnh liệt hơn. Và quan trọng nhất, nó đang tìm kiếm mảnh vỡ cuối cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, thứ mà chính ta đang mang trong mình.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến hội trường im bặt. Tiết lộ này quá lớn, quá chấn động. Một kẻ mang trong mình mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy? Điều đó có nghĩa là hắn không chỉ là một cường giả thông thường, mà là một thực thể có liên quan mật thiết đến sự tồn vong của toàn bộ Đa Vũ Trụ.
“Nếu điều ngươi nói là sự thật, vậy thì chúng ta đang nuôi một quả bom hẹn giờ,” Thần Hoàng Thiên Vũ trầm giọng, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phàm. “Nếu Hư Vô Thôn Phệ Giả tìm thấy ngươi, nó sẽ nuốt chửng tất cả chúng ta.”
“Đúng vậy,” Lâm Phàm gật đầu. “Nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó. Giờ đây, ta mang trong mình hạt giống của Thiên Đạo mới. Nếu ta có thể dung hợp toàn bộ mảnh vỡ, không chỉ từ Vũ Trụ của ta mà còn từ những dấu vết Thiên Đạo trong các Vũ Trụ khác của các ngươi, ta có thể không chỉ phong ấn, mà còn tiêu diệt hoàn toàn nó, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.”
Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Sự lựa chọn là của các ngươi. Hoặc là chiến đấu đơn lẻ, chờ đợi Vũ Trụ của mình bị nuốt chửng từng cái một, hoặc là đoàn kết lại, tập hợp mọi sức mạnh, mọi trí tuệ, để cùng nhau đối mặt với mối đe dọa chung. Cuộc chiến này không phải để bảo vệ một Vũ Trụ, mà là để bảo vệ khái niệm ‘sự sống’ và ‘sáng tạo’ trong toàn bộ Hư Không.”
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nặng nề như hàng tỷ vì sao. Cuối cùng, một thực thể ánh sáng vô hình, được gọi là Oracle Zylos, từ một Vũ Trụ thuần túy năng lượng, khẽ lay động. Giọng nói của nó vang lên trong tâm trí mọi người, không cần qua ngôn ngữ:
“
Lời tiên tri cổ xưa của chúng ta đã dự báo về một ‘Kẻ Mang Hạt Giống’, người sẽ xuất hiện khi các sợi xích của Đại Đạo suy yếu. Ánh sáng của hắn sẽ dẫn dắt chúng ta qua vực thẳm của Hư Vô. Lâm Phàm, ngươi chính là Kẻ Mang Hạt Giống đó.
”
Sự xác nhận từ Oracle Zylos có sức nặng to lớn. Thần Hoàng Thiên Vũ chau mày, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoài nghi. Nữ Hoàng Lyra cũng gật đầu nhẹ. Dù vẫn còn nhiều câu hỏi, nhưng lời tiên tri và những bằng chứng mà Lâm Phàm đưa ra đã chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ.
“Nếu vậy,” Thần Hoàng Thiên Vũ nói, “chúng ta cần một kế hoạch. Một liên minh không thể chỉ dựa vào niềm tin mù quáng. Chúng ta cần một cấu trúc, một mục tiêu rõ ràng.”
“Đó là điều ta đã chuẩn bị,” Lâm Phàm nói, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Hắn vung tay lần nữa, một sơ đồ phức tạp của các Vũ Trụ, các tuyến đường Hư Không, và các điểm tập kết tiềm năng hiện ra. “Chúng ta sẽ thành lập ‘Liên Minh Đa Vũ Trụ’. Sẽ có một Hội Đồng Tối Cao, bao gồm đại diện từ các Vũ Trụ chủ chốt. Nhiệm vụ ban đầu là chia sẻ thông tin, chuẩn hóa các hệ thống phòng thủ, và thành lập các đội tuần tra chung để đối phó với những đợt xâm nhập Hư Vô nhỏ.”
Hắn chỉ vào một khu vực trên sơ đồ, nơi những vết nứt đang ngày càng lớn. “Đây là khu vực ‘Vực Sâu Hư Không’. Ta dự đoán đây sẽ là nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể tập trung lực lượng. Chúng ta cần thành lập một căn cứ tiền tuyến ở đó, để theo dõi và chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công.”
Cuộc thảo luận tiếp tục sôi nổi hơn, nhưng lần này, nó không còn là sự hoài nghi mà là sự hợp tác. Các cường giả bắt đầu đưa ra ý kiến, đề xuất các phương án. Tiên Vương Hạo Thiên đề nghị cử các Tiên Tôn có kinh nghiệm về trận pháp để nghiên cứu các điểm yếu của sinh vật Hư Vô. Nữ Hoàng Lyra hứa sẽ cung cấp các chiến hạm Tinh Linh có khả năng di chuyển nhanh trong Hư Không. Thần Hoàng Thiên Vũ đồng ý cử quân đoàn Thần Giới tinh nhuệ để bảo vệ các tuyến phòng thủ.
Khi bình minh của Hư Không, một vệt sáng kỳ ảo không thuộc về bất kỳ mặt trời nào, lóe lên, một thỏa thuận sơ bộ đã được ký kết. Đây không phải là một liên minh hoàn hảo, vẫn còn đó những ánh mắt dò xét, những tính toán riêng. Nhưng một bước đi lịch sử đã được thực hiện. Lần đầu tiên, vô số Vũ Trụ đã đồng ý đoàn kết dưới một ngọn cờ duy nhất, đối mặt với một kẻ thù chung.
Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ và phức tạp đang hội tụ. Đó không chỉ là năng lượng của các cường giả, mà còn là ý chí, là hy vọng của hàng tỷ sinh linh. Hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hạt giống của một Thiên Đạo mới, một trật tự mới đã được gieo trồng.
“Sứ mệnh của ta, và giờ đây, của tất cả chúng ta, là kiến tạo lại sự cân bằng,” Lâm Phàm thầm nhủ, nhìn ra ngoài cửa sổ pháo đài, nơi Hư Không Vô Tận vẫn cuộn trào. Hắn biết rằng, để làm được điều đó, hắn sẽ phải hy sinh nhiều hơn nữa, và có lẽ, trở thành một thứ gì đó vượt xa khái niệm “Lâm Phàm” ban đầu.