Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 538
Trong Hư Không Vô Tận, nơi những dải ngân hà xoắn ốc như những dải lụa vũ trụ và tinh vân rực rỡ vẽ nên bức tranh vĩ đại của sự sáng tạo, một không gian đặc biệt đã được Lâm Phàm kiến tạo. Đó không phải là một hành tinh, cũng không phải là một tiểu thế giới, mà là một “Thiên Cung Hư Không” – một không gian được hình thành từ ý chí và pháp tắc Thiên Đạo của hắn, nơi các định luật vật lý bị bẻ cong để phục vụ mục đích duy nhất: tập hợp. Ánh sáng dịu nhẹ của hàng tỷ vì sao xa xăm xuyên qua kết giới vô hình, chiếu rọi lên hàng trăm sinh linh đang tề tựu, mỗi người đều mang trong mình khí tức của một cường giả đỉnh phong, đại diện cho vô số vũ trụ khác nhau.
Họ là những Tiên Đế bá chủ từ các Tiên Giới cổ xưa, Thần Hoàng thống trị Thần Giới, những Pháp Tắc Chủ từ các Vũ Trụ Pháp Tắc, hay những Tinh Hồn Đại Đế từ các quần thể tinh hệ sống. Khí tức của họ va chạm vào nhau, tạo nên một áp lực vô hình khiến cả Hư Không cũng phải rung động. Tuy nhiên, tất cả đều tập trung vào một bóng hình duy nhất đang đứng ở trung tâm đại điện – Lâm Phàm. Hắn không hề cố tình tỏa ra uy áp, nhưng sự hiện diện của hắn, nguồn gốc từ Thiên Đạo Nguyên Thủy và nay đã gần như hoàn chỉnh, tự nhiên mang theo một sự vĩ đại không thể lay chuyển, khiến mọi cường giả có mặt đều cảm thấy một áp lực khó tả.
“Các vị cường giả của vô số vũ trụ,” Lâm Phàm mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong tâm trí mỗi người, như một lời sấm truyền từ Đại Đạo. “Ta đã triệu tập các vị đến đây không phải để xưng vương xưng bá, cũng không phải để đòi hỏi sự thần phục. Ta triệu tập các vị vì một mối đe dọa chung, một kẻ thù mà nếu chúng ta không đoàn kết, sẽ không có bất kỳ vũ trụ nào có thể sống sót.”
Một Thần Hoàng với làn da xanh biếc từ một Thần Giới xa lạ, thân hình to lớn như một ngọn núi, lên tiếng với giọng trầm đục: “Thiên Đạo Chi Chủ, chúng ta đã nghe danh ngài. Nhưng mối đe dọa mà ngài nói đến, Hư Vô Thôn Phệ Giả, chẳng phải nó chỉ là một truyền thuyết cổ xưa, một lời cảnh báo cho những kẻ yếu ớt ư? Vũ trụ của ta đã tồn tại hàng tỷ năm, chưa từng bị một thực thể nào làm lung lay.”
Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng ẩn chứa sự thâm sâu của vô số kỷ nguyên. “Truyền thuyết thường bắt nguồn từ sự thật, Thần Hoàng Sáng Thế. Chỉ là sự thật đó quá kinh hoàng, nên đã bị thời gian che lấp, hoặc bị những kẻ yếu ớt hơn chọn cách lãng quên. Ta không chỉ là người kể lại truyền thuyết, ta là một phần của truyền thuyết đó.”
Hắn vung tay áo, một màn hình ánh sáng khổng lồ hiện ra giữa đại điện Hư Không. Trên đó, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu chiếu rọi: các vũ trụ bị nuốt chửng, tinh hệ tan rã thành bụi, sinh linh hóa thành hư vô, và bóng dáng khổng lồ, vô định hình của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang từ từ mở rộng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Đó là những ký ức mà Lâm Phàm đã thu thập được từ các mảnh vỡ Thiên Đạo, những hình ảnh trực quan nhất về sự hủy diệt mà Thôn Phệ Giả đã gây ra trong quá khứ và đang tiếp tục gây ra ở các vùng Hư Không xa xôi.
Một Tiên Đế từ Tiên Giới Cửu Huyền, người nổi tiếng với sự tự mãn và kiêu ngạo, gương mặt tái mét. Hắn đã từng chứng kiến một vết nứt không gian nhỏ trong vũ trụ của mình, nhưng chưa bao giờ hình dung được quy mô hủy diệt kinh hoàng đến vậy. “Không thể nào… Đây là sự thật sao?”
Lâm Phàm gật đầu. “Những gì các vị thấy chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ đơn thuần là một sinh vật khổng lồ nuốt chửng vật chất. Nó là hiện thân của sự hỗn loạn, của hư vô tuyệt đối. Nó không chỉ hủy diệt cơ thể, mà còn xóa sổ linh hồn, xóa sổ cả dấu vết của sự tồn tại. Mục tiêu của nó là biến tất cả các vũ trụ trở về trạng thái Hư Vô ban đầu, nơi không có sự sống, không có pháp tắc, không có gì cả.”
Hắn nhìn lướt qua từng gương mặt trong đại điện, sự nghiêm nghị và quyết tâm hiện rõ trong mắt. “Ta là Thiên Đạo Nguyên Thủy tái sinh. Linh hồn ta từng phân tán khắp các thế giới để phong ấn mối đe dọa này. Nay, ta đã gần như hoàn chỉnh, và ký ức của ta đã hồi phục. Ta biết Hư Vô Thôn Phệ Giả đang mạnh hơn bao giờ hết, và nó đã tìm ra con đường xuyên qua các tầng phòng thủ cuối cùng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã thiết lập. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, mỗi vũ trụ của các vị, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ lần lượt bị nuốt chửng.”
Những lời của Lâm Phàm không chỉ là cảnh báo, mà là một lời tiên tri đẫm máu. Sự im lặng bao trùm đại điện, nhưng đó không còn là sự im lặng của hoài nghi, mà là sự im lặng của nỗi sợ hãi và sự chiêm nghiệm. Các cường giả bắt đầu trao đổi ánh mắt, những người từng là kẻ thù không đội trời chung nay cũng bắt đầu nhìn nhau với một sự hiểu biết mới.
“Vậy ngài muốn chúng ta làm gì?” Một Nữ Hoàng Tinh Hồn từ một tinh hệ rực rỡ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền uy, lên tiếng. “Liệu sức mạnh của chúng ta có đủ để chống lại một thực thể như vậy?”
“Đơn độc thì không,” Lâm Phàm đáp, “nhưng đoàn kết thì có. Hư Vô Thôn Phệ Giả mạnh mẽ, nhưng nó không phải là bất khả chiến bại. Nó là hiện thân của sự hỗn loạn, và vũ trụ của chúng ta là hiện thân của trật tự, của sự sống. Chúng ta cần kết hợp sức mạnh, tri thức, và ý chí của tất cả các vũ trụ để tạo ra một lá chắn, một thanh kiếm đủ mạnh để đẩy lùi, và cuối cùng là tiêu diệt nó hoàn toàn.”
Hắn tiếp tục, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin. “Ta đề xuất thành lập một Liên Minh Đa Vũ Trụ. Đây sẽ là một liên minh không phân biệt chủng tộc, không phân biệt vũ trụ, không phân biệt cảnh giới. Mục tiêu duy nhất của chúng ta là bảo vệ sự sống, bảo vệ sự tồn tại. Chúng ta sẽ chia sẻ thông tin, phối hợp chiến lược, tập hợp tài nguyên và lực lượng. Ta sẽ là người dẫn dắt, không phải với tư cách một kẻ thống trị, mà là người mang sứ mệnh của Thiên Đạo, người sẽ kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, để bảo vệ tất cả.”
Một vị Pháp Tắc Chủ cổ xưa từ một vũ trụ không có sinh linh hữu hình, chỉ có sự tồn tại của các pháp tắc thuần túy, phát ra một luồng ý niệm: “Ý chí của ngài rất mạnh mẽ, Thiên Đạo Chi Chủ. Nhưng làm thế nào để chúng tôi tin tưởng ngài, khi ngài cũng là một thực thể quyền năng, có thể nuốt chửng vũ trụ của chúng tôi bất cứ lúc nào?”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào luồng ý niệm đó. “Ta đã từng hy sinh chính mình để bảo vệ các vũ trụ. Nếu ta muốn hủy diệt, ta đã không tốn công tái sinh. Hơn nữa, ta không muốn tái lập một Thiên Đạo cũ kỹ, mà là một Thiên Đạo mới, nơi sự sống và sáng tạo được tôn vinh. Ta cần sự tồn tại của các vũ trụ này, sự đa dạng của chúng để Thiên Đạo mới được hoàn thiện. Ta là người bảo vệ, không phải kẻ hủy diệt.”
Để củng cố lời nói của mình, Lâm Phàm nâng tay lên. Từ lòng bàn tay hắn, một tia sáng dịu nhẹ lan tỏa, không mang theo bất kỳ sự đe dọa nào, mà chỉ là sự ấm áp và sức sống. Tia sáng đó chạm vào vết nứt không gian nhỏ mà Thần Hoàng Sáng Thế từng nhắc đến, và ngay lập tức, vết nứt đó bắt đầu khép lại, biến mất hoàn toàn. Sau đó, hắn nhẹ nhàng hóa giải một luồng năng lượng hỗn loạn đang âm ỉ trong Hư Không gần đó, biến nó thành Tiên Linh Chi Khí thuần túy. Đó là một màn trình diễn nhỏ, nhưng đủ để chứng minh khả năng kiểm soát và chuyển hóa pháp tắc của hắn, vượt xa mọi cường giả có mặt.
“Ta có thể chữa lành, ta có thể kiến tạo. Ta là người được định sẵn để đối mặt với mối đe dọa này,” Lâm Phàm nói, giọng nói giờ đây mang theo một sự tự tin tuyệt đối, không kiêu ngạo mà là sự khẳng định của một sứ mệnh. “Ai sẽ cùng ta, cùng nhau bảo vệ vũ trụ của chúng ta?”
Sự im lặng một lần nữa bao trùm, nhưng lần này nó không kéo dài lâu. Thần Hoàng Sáng Thế là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói không còn vẻ nghi ngờ mà thay vào đó là sự tôn kính. “Vũ trụ của ta sẽ tham gia liên minh của ngài, Thiên Đạo Chi Chủ. Chúng ta sẽ dốc hết sức lực để chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.”
Ngay sau đó, Nữ Hoàng Tinh Hồn cũng tuyên bố. “Tinh hệ của ta cũng sẽ sát cánh cùng ngài. Sự hủy diệt này không thể tiếp diễn.”
Từng cường giả một, sau khi chứng kiến bằng chứng không thể chối cãi và cảm nhận được ý chí kiên định của Lâm Phàm, bắt đầu đứng về phía hắn. Từ những Tiên Đế kiêu ngạo đến những Pháp Tắc Chủ bí ẩn, tất cả đều hiểu rằng đây không còn là lúc để tranh giành quyền lực hay bảo thủ lợi ích cá nhân. Sự sống còn của tất cả đang bị đe dọa.
Trong vài giờ tiếp theo, dưới sự hướng dẫn của Lâm Phàm, Liên Minh Đa Vũ Trụ được hình thành. Các quy tắc cơ bản được thiết lập: chia sẻ thông tin về các mối đe dọa từ Hư Vô, phối hợp lực lượng phòng thủ, và cùng nhau nghiên cứu các phương pháp chống lại nó. Mọi người đều hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu, một bước đi nhỏ trong cuộc chiến vĩ đại sắp tới.
Lâm Phàm nhìn vào hàng trăm cường giả đang đứng trước mặt mình, cảm nhận được hàng tỷ sinh linh vô hình đang đặt niềm tin vào hắn. Sứ mệnh của hắn không còn là của riêng hắn, mà là của tất cả. Hắn đã thành công trong việc đoàn kết các vũ trụ, nhưng thách thức thực sự vẫn còn ở phía trước – đối mặt với kẻ thù không thể hình dung, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, và tái tạo Thiên Đạo, định hình lại vận mệnh của vô số thế giới. Một tia hy vọng le lói trong Hư Không Vô Tận, nhưng nó mong manh như một ngọn nến trước cơn bão vũ trụ.