Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 540
Trong một không gian hư vô tĩnh lặng, được Lâm Phàm tự tay kiến tạo bằng những pháp tắc Thiên Đạo nguyên thủy nhất, một hội nghị chưa từng có trong lịch sử Đa Vũ Trụ đang diễn ra. Nơi đây không phải là một hành tinh, cũng không phải một tinh vân, mà là một vùng không gian được bao bọc bởi ánh sáng dịu nhẹ, lơ lửng giữa ranh giới của một Vũ Trụ đang thịnh vượng và vực thẳm Hư Vô. Nó đủ an toàn để các cường giả có thể hội tụ, nhưng cũng đủ gần để mỗi nhịp đập của Hư Không Thôn Phệ Giả đều có thể cảm nhận được, nhắc nhở họ về mối đe dọa cận kề.
Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn vị cường giả, đại diện cho vô số chủng tộc và nền văn minh từ khắp các Vũ Trụ, tề tựu về đây. Cảnh tượng thật sự hùng vĩ và choáng ngợp. Có những Tiên Đế áo bào lụa là, ánh mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh hà, đến từ các Tiên Giới cổ xưa. Có những Thần Hoàng uy nghiêm, thân thể tỏa ra khí tức thần thánh, tượng trưng cho quyền năng của Thần Giới. Bên cạnh họ là những chiến binh thép bọc giáp từ các nền văn minh công nghệ cao, với vũ khí plasma lấp lánh và đôi mắt điện tử sắc lạnh. Những pháp sư từ các thế giới ma pháp cổ kính, với quyền trượng khắc đầy phù văn và năng lượng nguyên tố cuộn trào. Thậm chí, còn có những sinh vật năng lượng thuần túy, những thực thể ý thức không hình dạng, lấp lánh như những vì sao nhỏ bé, trôi nổi trong không khí. Mỗi người, mỗi chủng tộc đều mang theo niềm kiêu hãnh, sự khác biệt và cả những nỗi sợ hãi riêng.
Không khí trong hội trường đặc biệt này vô cùng trang nghiêm, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Hàng ngàn ánh mắt, với đủ màu sắc và hình thái, đều đổ dồn về một điểm duy nhất: Lâm Phàm. Hắn đứng ở vị trí trung tâm, không có ngai vàng lộng lẫy, không có hào quang chói lóa, chỉ có một vầng sáng dịu nhẹ của Thiên Đạo Pháp Tắc bao quanh, khiến hắn trở nên bình dị nhưng lại vô cùng uy nghiêm. Sự hiện diện của hắn, như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, đã gắn kết những thực thể bất đồng này lại với nhau.
Lâm Phàm hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từng hình thể. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Tương lai của vô số Vũ Trụ, vô số sinh linh đang đặt trên vai hắn. Giọng nói của hắn vang lên, không quá lớn, nhưng lại mang theo một quyền năng khó tả, xuyên thấu vào tận sâu trong tâm hồn của mỗi cường giả hiện diện:
“Chư vị đến từ các Vũ Trụ xa xôi, chư vị là những người mạnh nhất, là trụ cột của nền văn minh của mình. Ta biết, việc tập hợp tất cả chúng ta ở đây, gạt bỏ mọi hiềm khích, mọi khác biệt, là một điều không tưởng. Nhưng ta cũng biết, mối đe dọa mà chúng ta đang đối mặt còn vượt xa mọi sự tưởng tượng, mọi khái niệm về chiến tranh và hủy diệt mà chư vị từng biết.”
Hắn tạm dừng, để lời nói của mình thấm sâu. Rồi, một hình ảnh khổng lồ hiện lên giữa không trung, được Lâm Phàm tạo ra từ ký ức Thiên Đạo của mình. Đó là cảnh tượng những Vũ Trụ bị nuốt chửng, những ngôi sao tan rã thành bụi, những nền văn minh biến mất không dấu vết, và hình ảnh mờ ảo, vô định hình của “Hư Vô Thôn Phệ Giả” đang từ từ bành trướng, nuốt trọn mọi thứ vào khoảng không hỗn loạn của nó.
“Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, không phải là cuộc tranh đấu giữa thiện và ác. Đây là cuộc chiến vì sự tồn tại, vì tất cả những gì chúng ta trân quý. Hư Vô Thôn Phệ Giả không có ý thức, không có lòng thù hận. Nó chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng. Nó là một thực thể của Hư Vô thuần túy, và nếu chúng ta không hành động, nó sẽ nuốt trọn tất cả, biến Đa Vũ Trụ thành một khoảng không vô tận, không có sự sống, không có pháp tắc, không có bất cứ điều gì.”
Lâm Phàm kể về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về việc linh hồn và sức mạnh của nó đã phân tán thành vô số mảnh nhỏ, và về sứ mệnh tái sinh của hắn. Hắn không che giấu bất cứ điều gì, vì hắn biết, chỉ có sự thật và lòng tin mới có thể đoàn kết những cường giả này.
“Chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Mỗi Vũ Trụ sẽ sụp đổ, từng cái một. Chúng ta phải chủ động. Chúng ta phải tiến vào Hư Vô Chi Địa, nơi nó ẩn náu và phát triển. Chúng ta phải tìm ra cách để tiêu diệt hoàn toàn hoặc phong ấn nó vĩnh viễn, không phải chỉ là tạm thời như Thiên Đạo Nguyên Thủy đã làm.”
Sau bài phát biểu đầy thuyết phục của Lâm Phàm, một làn sóng tranh luận bùng nổ. Một vị Tiên Vương từ một Tiên Giới xa xôi lên tiếng, giọng nói đầy hoài nghi: “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài có chắc chắn rằng việc tiến vào Hư Vô Chi Địa không phải là hành động tự sát? Lực lượng của Thôn Phệ Giả là vô tận, đã có vô số Vũ Trụ bị nó hủy diệt. Chúng ta nên tập trung bảo vệ Vũ Trụ của mình trước.”
Một Thần Hoàng khác, với vầng trán nhăn lại, nói thêm: “Các chủng tộc của chúng ta khác biệt quá lớn. Làm sao có thể chiến đấu cùng nhau hiệu quả? Hơn nữa, những mối thù hận kéo dài hàng tỷ năm giữa các Vũ Trụ, làm sao có thể dễ dàng xóa bỏ?”
Lâm Phàm kiên nhẫn lắng nghe. Hắn hiểu nỗi sợ hãi và sự thận trọng của họ. Hắn sử dụng Thiên Đạo Pháp Tắc của mình một lần nữa, tạo ra một mô phỏng chi tiết hơn về cơ chế nuốt chửng của Hư Vô Thôn Phệ Giả, cho thấy nó không ngừng bành trướng, và bất kỳ Vũ Trụ nào, dù mạnh đến đâu, cũng không thể tồn tại độc lập mãi mãi. Hắn cũng trình bày những thông tin mà hắn đã thu thập được về điểm yếu tiềm tàng của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, dù còn mơ hồ.
Rồi, một giọng nói trầm ổn vang lên. Đó là Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã đồng hành cùng Lâm Phàm qua nhiều thử thách. Nàng là một thực thể cổ xưa, mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nàng đứng lên, khí chất thanh thoát nhưng đầy uy nghiêm: “Ta đã chứng kiến sự tàn phá của Hư Vô. Vũ Trụ của ta, từng là một trong những Tiên Giới cổ kính nhất, nay đã gần như bị hủy diệt. Lâm Phàm đã cho ta thấy một con đường, một hy vọng. Nếu chúng ta không đoàn kết, không còn Vũ Trụ nào để bảo vệ nữa.”
Vị Thần Hoàng cổ xưa đã trao mảnh vỡ Thiên Đạo cho Lâm Phàm trong Thần Giới cũng gật đầu tán thành: “Hắn nói đúng. Chúng ta đã quá lâu chìm đắm trong các cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các Vũ Trụ. Giờ đây, kẻ thù chung đã xuất hiện. Nếu không gạt bỏ mọi thứ, chúng ta sẽ không còn gì.”
Dần dần, sự đồng thuận được hình thành. Nỗi sợ hãi và sự khẩn cấp đã vượt lên trên những hiềm khích và định kiến. Từng vị cường giả, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đều đứng lên, tuyên thệ sẽ dốc toàn lực hỗ trợ Lâm Phàm. Họ chấp nhận hắn là thủ lĩnh tối cao của Liên minh Đa Vũ Trụ, trao cho hắn quyền chỉ huy binh lực và tài nguyên, nhưng cũng yêu cầu hắn phải đảm bảo an toàn tối đa cho các Vũ Trụ của họ, ít nhất là cho đến khi cuộc chiến kết thúc.
Lâm Phàm bắt đầu phân công nhiệm vụ. Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Thiên Đạo, hắn có thể nhanh chóng đánh giá sức mạnh, đặc tính, và khả năng chuyên biệt của từng chủng tộc, từng cường giả. Những Tiên Đế với pháp tắc không gian được giao nhiệm vụ mở đường và thiết lập tuyến phòng thủ không gian. Các Thần Hoàng với sức mạnh vật lý và khả năng hủy diệt được đặt vào tuyến đầu. Những nền văn minh công nghệ cao chuyên về vũ khí tầm xa và hệ thống trinh sát. Các pháp sư từ thế giới ma pháp sẽ tạo ra các kết giới phòng thủ và tấn công diện rộng. Những sinh vật năng lượng sẽ đảm nhiệm vai trò trinh sát và quấy nhiễu.
Một hệ thống liên lạc và phối hợp tiên tiến được thiết lập, kết nối tức thời hàng trăm Vũ Trụ. Các hạm đội vũ trụ khổng lồ, các Tiên Môn và Thần Điện di động bắt đầu tập hợp tại các điểm hẹn định trước. Hàng tỷ chiến binh, tu sĩ, pháp sư, và các cá thể mạnh mẽ từ vô số chủng tộc được tuyển chọn và huấn luyện cấp tốc. Quy mô của lực lượng liên minh là không thể tưởng tượng nổi, một sự tập hợp của sức mạnh từ khắp Đa Vũ Trụ, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa hùng vĩ.
Lâm Phàm đứng giữa biển người, cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai mình. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nay là của hắn, đã đạt đến đỉnh điểm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, hắn không hề run sợ. Thay vào đó, một ý chí kiên cường, một niềm tin bất diệt vào sự sống và sáng tạo bùng cháy mạnh mẽ. Ánh mắt hắn hướng về phía Hư Vô, nơi màn đêm vĩnh cửu đang chờ đợi. Đó không chỉ là nơi ẩn chứa mối đe dọa kinh hoàng, mà còn là chiến trường cuối cùng, nơi số phận của toàn bộ Đa Vũ Trụ sẽ được định đoạt. Cuộc đại chiến sắp bùng nổ, và Lâm Phàm, với tư cách là Thiên Đạo mới, sẽ dẫn dắt liên minh này đến một kỷ nguyên mới, hoặc là chìm vào quên lãng vĩnh viễn.