Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 543

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:42:42 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm, cùng với một số cường giả cốt cán trong liên minh sơ khai của mình – bao gồm cả vị Thần Hoàng Cổ Xưa đã truyền lại ký ức, Thần Hoàng Vĩnh Hằng, và Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã đồng hành cùng hắn từ Tiên Giới – đang trôi nổi trong Hư Không Vô Tận. Con thuyền không gian được xây dựng từ xương cốt của một Hư Vô Cự Thú, được Lâm Phàm cải tạo bằng năng lực Thiên Đạo của mình, lướt đi giữa các dải ngân hà, vượt qua những màn sương hỗn độn và những vì sao đã tắt.

Mục tiêu của họ lần này là Vũ Trụ Xích Hỏa, một thế giới được biết đến với những chiến binh rực lửa và nền văn minh lấy sức mạnh làm trọng. Thông tin họ thu thập được cho thấy Vũ Trụ Xích Hỏa sở hữu những cường giả cấp độ Thần Hoàng đỉnh phong, thậm chí có thể chạm tới ngưỡng Thiên Đạo Bán Bộ, nhưng họ lại nổi tiếng với sự tự mãn và khinh thường các Vũ Trụ khác.

“Xích Hỏa Tôn Giả, thủ lĩnh của Vũ Trụ Xích Hỏa, là một cá thể cực kỳ ngạo mạn,” Thần Hoàng Vĩnh Hằng trầm giọng nói, ánh mắt xa xăm nhìn qua màn chắn năng lượng của con thuyền. “Hắn coi mọi Vũ Trụ khác đều thấp kém hơn, và việc hợp tác với hắn sẽ không dễ dàng.”

Lâm Phàm khẽ gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Tuy nhiên, mỗi một Vũ Trụ được gia nhập liên minh đều là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Sức mạnh của hắn đã gần như đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, nhưng để đối đầu với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hắn cần sự đoàn kết của vô số sinh linh, vô số pháp tắc.

Khi con thuyền tiến vào rìa Vũ Trụ Xích Hỏa, một luồng năng lượng nóng bỏng, cuồng bạo ập đến. Không phải là sự thù địch, mà là bản chất của Vũ Trụ này. Mọi thứ ở đây đều rực cháy, từ những hành tinh dung nham cho đến những tinh vân đỏ rực. Ngay cả không khí cũng mang theo một chút mùi lưu huỳnh và sức nóng.

“Có điều gì đó…” Lâm Phàm đột nhiên nhắm mắt lại. Linh hồn Thiên Đạo trong hắn khẽ rung động, một cảm giác quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ. “Một dấu vết… của Thiên Đạo.”

Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt thanh khiết nhưng ánh mắt đầy thấu hiểu, nhìn hắn. “Chàng cảm nhận được nó sao? Vũ Trụ Xích Hỏa này, tại thời điểm sơ khai, đã từng có một Thiên Đạo riêng biệt, nhưng nó đã bị đồng hóa bởi ý chí của những sinh linh nơi đây, biến thành một dạng ‘Đạo Lửa Cực Hạn’ thuần túy.”

Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng lóe lên. “Đạo Lửa Cực Hạn… Đó là lý do tại sao ta cảm thấy một sự lệch lạc. Dấu vết Thiên Đạo này không phải là mảnh vỡ, mà là một ‘bản năng’ còn sót lại, một sự định hình ban đầu đã bị thay đổi.”

Hắn quyết định. Dù Xích Hỏa Tôn Giả có khó khăn đến đâu, hắn vẫn phải thu phục Vũ Trụ này, và cả cái dấu vết Thiên Đạo đặc biệt kia.

Họ hạ cánh xuống hành tinh thủ phủ của Vũ Trụ Xích Hỏa, một thế giới được bao phủ bởi những ngọn núi lửa khổng lồ và những dòng sông dung nham chảy xiết. Bầu trời rực một màu đỏ cam, và không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh. Vừa đặt chân xuống, họ đã bị bao vây bởi hàng ngàn chiến binh Xích Hỏa, mỗi người đều mang trong mình ngọn lửa cuồng nộ và sức mạnh đáng gờm.

Xích Hỏa Tôn Giả xuất hiện, một người đàn ông vạm vỡ với mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt rực cháy và khí tức áp bức như một ngọn núi lửa đang phun trào. Hắn nhìn Lâm Phàm và đoàn người với vẻ khinh thường rõ rệt.

“Khách từ Vũ Trụ hạ đẳng,” Xích Hỏa Tôn Giả cất giọng ầm ầm, “Các ngươi đến đây làm gì? Đừng nói là muốn cầu xin sự che chở của ta.”

Lâm Phàm bước lên phía trước, khí chất trầm ổn và uy nghiêm của Thiên Đạo khiến đám chiến binh Xích Hỏa vô thức lùi lại một bước. “Xích Hỏa Tôn Giả, ta đến đây không phải để cầu xin, mà là để đưa ra một lời cảnh báo, và một lời mời.”

Hắn kể về Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và về mối đe dọa đang đến gần. Hắn không cường điệu, chỉ nói lên sự thật tàn khốc.

Xích Hỏa Tôn Giả cười khẩy. “Hư Vô Thôn Phệ Giả? Ta đã nghe qua những truyền thuyết đó. Nhưng Vũ Trụ Xích Hỏa của ta là bất diệt. Lửa của chúng ta sẽ thiêu rụi mọi thứ. Các ngươi yếu đuối nên mới sợ hãi. Ta sẽ không tham gia vào bất kỳ liên minh nào của những kẻ yếu kém.”

Thần Hoàng Vĩnh Hằng định phản bác, nhưng Lâm Phàm đưa tay ngăn lại. Hắn biết, lời nói suông sẽ không có tác dụng với một kẻ như Xích Hỏa Tôn Giả.

“Vậy thì, nếu ngươi không tin lời ta, ta sẽ cho ngươi thấy một phần của sự thật,” Lâm Phàm bình thản nói. Hắn nhắm mắt lại, linh hồn Thiên Đạo trong hắn bắt đầu hoạt động.

Hắn không tấn công, cũng không phô trương sức mạnh. Thay vào đó, hắn bắt đầu “phân tích” Vũ Trụ Xích Hỏa. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn, giờ đây đã được nâng lên một tầm cao mới nhờ vào vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, cho phép hắn nhìn thấu bản chất sâu xa nhất của mọi thứ. Hắn nhìn thấy những vết nứt vô hình trong kết cấu không gian của Vũ Trụ Xích Hỏa, những nơi mà năng lượng Hư Vô đang âm thầm thẩm thấu vào. Hắn nhìn thấy sự suy yếu tiềm tàng của “Đạo Lửa Cực Hạn” khi phải liên tục đốt cháy chính nó để duy trì sự tồn tại.

Đột nhiên, Lâm Phàm đưa tay chỉ vào một đỉnh núi lửa đang phun trào dữ dội nhất. “Ngươi tự hào về ngọn lửa của mình, nhưng ngươi có biết, dưới ngọn núi đó, có một vết nứt Hư Vô đang dần mở rộng không? Nó đang hút đi năng lượng nguyên bản của Vũ Trụ ngươi, biến ngọn lửa của ngươi thành một sự lãng phí vô nghĩa.”

Xích Hỏa Tôn Giả biến sắc. Hắn là chúa tể của Vũ Trụ này, nhưng hắn chưa bao giờ nhận ra điều đó. Hắn lập tức điều động ý thức của mình, dò xét sâu vào lòng đất. Quả nhiên, một luồng năng lượng đen tối, lạnh lẽo đang xâm thực, và nó không phải là thứ mà ngọn lửa của hắn có thể dễ dàng thiêu rụi. Đó là sự trống rỗng, là sự hủy diệt.

Sự ngạo mạn trên khuôn mặt Xích Hỏa Tôn Giả dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hoài nghi.

Lâm Phàm tiếp tục. “Và ngươi có biết, ‘Đạo Lửa Cực Hạn’ mà ngươi tôn thờ, thực chất là một biến thể của Thiên Đạo Nguyên Thủy của Vũ Trụ này, đã bị bóp méo bởi quá trình tu luyện của các tiền bối và ý chí của ngươi? Nó mạnh mẽ, nhưng không hoàn chỉnh, và vì thế, nó có lỗ hổng.”

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào không khí. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh ngọc bích, thoát ra từ lòng bàn tay hắn, và sau đó, một “dấu vết” mờ nhạt, một đường nét năng lượng vô hình, bay ra từ sâu bên trong Vũ Trụ Xích Hỏa, lướt qua các chiến binh Xích Hỏa đang đứng sững sờ, và bay thẳng vào tay Lâm Phàm.

Đó chính là dấu vết Thiên Đạo mà hắn cảm nhận được. Nó không phải là một thực thể vật chất, mà là một “bản nguyên ý chí”, một “khuôn mẫu” ban đầu của Thiên Đạo của Vũ Trụ Xích Hỏa, bị chôn vùi dưới lớp vỏ của “Đạo Lửa Cực Hạn”.

Khi dấu vết đó hòa vào cơ thể Lâm Phàm, hắn cảm thấy một luồng tri thức mới tuôn trào. Hắn không chỉ hấp thu năng lượng, mà còn hấp thu cả “kinh nghiệm” của một Thiên Đạo đã bị bóp méo, đã tự biến mình thành một hệ thống sức mạnh thuần túy thay vì một pháp tắc cân bằng.

Lâm Phàm hiểu ra rằng, Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ tấn công vật chất, mà còn tấn công cả “ý chí” của Thiên Đạo, khiến nó tự suy yếu hoặc thay đổi bản chất để rồi dễ dàng bị hủy diệt hơn. Sự đồng hóa của “Đạo Lửa Cực Hạn” chính là một ví dụ điển hình. Bản chất Thiên Đạo của hắn càng trở nên phong phú, bao dung hơn, không chỉ là sự tổng hợp các mảnh vỡ, mà còn là sự thấu hiểu về các biến thể, các sự lệch lạc của Thiên Đạo trên vô số Vũ Trụ.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm cảm thấy sức mạnh của mình không chỉ tăng lên, mà còn trở nên “linh hoạt” hơn, “toàn diện” hơn. Hắn có thể cảm nhận được mối liên hệ giữa ngọn lửa cuồng bạo của Xích Hỏa và sự tĩnh lặng của băng tuyết, giữa sự hủy diệt và sự tái sinh.

Xích Hỏa Tôn Giả chứng kiến toàn bộ quá trình, từ việc Lâm Phàm chỉ ra vết nứt Hư Vô cho đến việc hắn “rút ra” một thứ vô hình từ Vũ Trụ của mình. Hắn không hiểu Lâm Phàm đã làm gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong Vũ Trụ Xích Hỏa ngay sau khi Lâm Phàm hấp thu dấu vết kia. Những ngọn lửa của hắn, tuy vẫn rực cháy, nhưng dường như đã thêm vào một chút gì đó “tĩnh lặng” hơn, “cân bằng” hơn, không còn sự cuồng bạo đến mức tự hủy diệt.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Xích Hỏa Tôn Giả lắp bắp, sự ngạo mạn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy một sinh linh nào có thể “tác động” đến bản nguyên của một Vũ Trụ như vậy.

Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “Ta chỉ giúp Vũ Trụ của ngươi tìm lại một phần bản nguyên đã bị lãng quên. ‘Đạo Lửa Cực Hạn’ của ngươi sẽ không còn tự đốt cháy mình nữa, mà sẽ trở nên mạnh mẽ và bền vững hơn. Nhưng đổi lại, ngươi phải chấp nhận sự thật: Vũ Trụ Xích Hỏa không thể đơn độc chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng ta cần nhau.”

Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ phía chân trời. Một vết nứt không gian khổng lồ đột nhiên xé toạc bầu trời đỏ rực, và từ đó, những con quái vật Hư Vô đầu tiên bắt đầu tràn ra, mang theo mùi của sự hủy diệt và hỗn loạn. Chúng không mạnh bằng những quái vật mà Lâm Phàm đã đối mặt trong Hư Vô Chi Địa, nhưng lại đủ để gieo rắc sự sợ hãi và hỗn loạn cho Vũ Trụ Xích Hỏa.

Xích Hỏa Tôn Giả nhìn những con quái vật, rồi nhìn Lâm Phàm, và cuối cùng là nhìn lại Vũ Trụ của mình. Hắn nhận ra sự thật. Lâm Phàm không chỉ cảnh báo, mà còn chứng minh. Và dấu vết Hư Vô mà Lâm Phàm chỉ ra dưới ngọn núi lửa kia, giờ đây đã mở rộng đáng kể, như một miệng vực đen kịt đang nuốt chửng sự sống.

“Được rồi,” Xích Hỏa Tôn Giả nghiến răng. “Ta… ta tin ngươi. Vũ Trụ Xích Hỏa sẽ tham gia liên minh của ngươi. Nhưng ngươi phải đảm bảo, chúng ta sẽ không bị hủy diệt.”

Lâm Phàm gật đầu. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau. Và chúng ta sẽ chiến thắng.”

Hắn vung tay, một luồng năng lượng Thiên Đạo hùng vĩ tỏa ra, cuốn lấy những con quái vật Hư Vô đang tràn vào. Không phải là ngọn lửa cuồng bạo, mà là sự cân bằng tuyệt đối giữa sáng tạo và hủy diệt. Những con quái vật tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm hiểu rằng, việc thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo không chỉ là để khôi phục sức mạnh, mà còn là để học hỏi. Mỗi Vũ Trụ, mỗi Thiên Đạo, dù là biến thể hay nguyên bản, đều mang một phần tri thức, một phần bản chất của Đại Đạo Nguyên Thủy. Việc dung hợp chúng không phải là ép buộc, mà là sự tổng hợp, sự thăng hoa, để tạo ra một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, có khả năng đối mặt với mọi mối đe dọa. Hắn không chỉ tái tạo Thiên Đạo, mà hắn còn đang định nghĩa lại nó.

Cuộc hành trình vẫn còn dài, và vô số Vũ Trụ khác đang chờ đợi, mỗi Vũ Trụ đều ẩn chứa những bí mật và những dấu vết Thiên Đạo độc đáo, chờ đợi được Lâm Phàm khám phá và dung hợp vào bản nguyên của mình. Liên minh đa vũ trụ của hắn, giờ đây, đã có thêm một trụ cột mạnh mẽ. Và bản thân Lâm Phàm, mỗi bước đi, mỗi sự hấp thu, lại càng tiến gần hơn đến sứ mệnh cuối cùng: trở thành Thiên Đạo Chí Tôn, người bảo vệ Vạn Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8