Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 575

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:55:36 | Lượt xem: 3

Không gian bao la, đen kịt như mực, nơi ánh sáng bị bóp méo và thời gian trở nên vô nghĩa, chính là Hư Vô Chi Địa. Nơi đây không có sao trời, không có hành tinh, chỉ có những dòng năng lượng hỗn loạn xoáy vặn như những con sông hung dữ, thỉnh thoảng lại bùng lên thành những cơn bão Hư Vô xé nát mọi thứ trên đường đi của chúng. Liên minh đa vũ trụ, một tập hợp vĩ đại của các cường giả từ vô số thế giới, đang cố gắng tiến sâu hơn vào vùng đất chết chóc này, mỗi bước đi đều phải trả giá bằng máu và linh hồn.

Trước mắt Lâm Phàm và đội quân tiên phong, một làn sóng quái vật Hư Vô đang cuồn cuộn lao tới. Chúng không có hình dạng cố định, là những khối thịt bầy nhầy, những xúc tu đen kịt, những đôi mắt đỏ ngầu lồi ra từ đám sương mù hỗn loạn. Chúng phát ra những tiếng gầm gừ ghê rợn, âm thanh không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào, mà là sự méo mó của chính các định luật vũ trụ. Mỗi con quái vật đều mang theo một ý chí hủy diệt thuần túy, nhắm thẳng vào sự sống, vào trật tự.

“Giữ vững trận hình! Các Tiên Vương ở phía trước, Thần Hoàng yểm trợ! Không được để chúng xuyên thủng phòng tuyến!” Tiếng hô vang của Hắc Diễm Thần Hoàng, một trong những cường giả hàng đầu của Thần Giới, vang vọng qua làn sóng năng lượng Hư Vô, cố gắng duy trì trật tự trong sự hỗn loạn. Tuy nhiên, số lượng quái vật quá lớn, chúng như nước lũ vỡ bờ, không ngừng tràn đến.

Một Tiên Tôn từ Tiên Giới bị một con quái vật Hư Vô khổng lồ vung xúc tu đánh trúng, thân thể lập tức bị ăn mòn, hóa thành tro bụi trong chớp mắt. Nỗi sợ hãi bắt đầu lan truyền. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự hy sinh, nhưng đối mặt với một kẻ thù không thể hiểu, không thể tiêu diệt hoàn toàn, lại vô cùng đông đảo, ngay cả những cường giả dũng mãnh nhất cũng bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Lâm Phàm đứng ở vị trí trung tâm của đội hình tiên phong, đôi mắt hắn quét qua chiến trường. Hắn không chỉ nhìn thấy những con quái vật và những người đồng minh đang chiến đấu; hắn nhìn thấy sâu hơn, vào bản chất của Hư Vô. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của Thiên Đạo mảnh vỡ trong hắn hoạt động hết công suất. Hắn nhận ra rằng, những con quái vật này không phải là sinh vật hữu cơ theo nghĩa thông thường, mà là sự tập hợp của năng lượng Hư Vô, được định hình bởi một ý chí tập thể, một phần nhỏ của Ý Chí Hư Vô mà hắn đã cảm nhận được.

“Chúng ta không thể chiến đấu như thế này mãi được!” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm. “Sức mạnh của chúng ta hữu hạn, nhưng nguồn năng lượng Hư Vô là vô tận. Phải thay đổi chiến thuật.”

Đột nhiên, một khe nứt không gian khổng lồ mở ra ngay phía trên đội hình tiên phong, từ đó tuôn ra một con quái vật Hư Vô to lớn gấp mười lần những con khác. Nó giống như một ngọn núi đen kịt biết di chuyển, với hàng ngàn con mắt đỏ rực và những cái miệng nhe ra đầy răng nhọn hoắt. Nó gầm lên một tiếng, không gian xung quanh vặn vẹo, kéo theo vô số Tiên Quân, Tiên Vương vào trong miệng nó.

“Cẩn thận! Đó là Hư Vô Cự Thú!” Hắc Diễm Thần Hoàng kinh hãi kêu lên, vội vàng phóng ra một luồng lửa đen hủy diệt, nhưng luồng lửa chỉ khiến lớp vỏ của Hư Vô Cự Thú hơi co lại, không thể gây ra sát thương đáng kể.

Sự tuyệt vọng bủa vây. Nếu để con Cự Thú này tiếp cận, toàn bộ đội hình sẽ bị nuốt chửng. Lâm Phàm biết đã đến lúc hắn phải ra tay. Ý chí Thiên Đạo trong hắn bùng cháy. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, cũng không còn là Tiên Đế, Thần Hoàng. Hắn là hiện thân của một Thiên Đạo mới, mang trong mình sứ mệnh của cả vũ trụ.

“Liên minh của ta, hãy tin tưởng vào ta!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn nhưng mang theo một uy lực trấn áp mọi hỗn loạn, xuyên thấu vào tâm trí của từng chiến binh. “Ta sẽ mở đường!”

Bên trong Lâm Phàm, các mảnh vỡ Thiên Đạo rung động dữ dội. Hắn kích hoạt khả năng “Phân Tích” tới cực hạn, nhắm vào Hư Vô Cự Thú. Chỉ trong một khoảnh khắc, hàng triệu luồng thông tin về cấu trúc năng lượng, điểm yếu, và bản chất hỗn loạn của con quái vật khổng lồ này tràn ngập tâm trí hắn.

“Thần Hoàng, Tiên Vương, dồn sức vào một điểm! Ta sẽ chỉ dẫn!” Lâm Phàm ra lệnh dứt khoát. Hắn giơ tay lên, một đạo quang mang màu trắng sữa, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào đã biết, tụ lại trên đầu ngón tay hắn. Đó là năng lượng đã được “tiến hóa”, năng lượng tinh túy của các mảnh Thiên Đạo được Lâm Phàm dung hợp.

Hắn chỉ vào một điểm trên đỉnh đầu của Hư Vô Cự Thú, nơi năng lượng hỗn loạn tập trung dày đặc nhất, nhưng cũng là nơi có một khe hở vi tế trong cấu trúc của nó. “Vào đó! Dùng hết sức mạnh của các ngươi!”

Các cường giả liên minh, dù còn hoài nghi, nhưng dưới uy thế và sự tin tưởng tuyệt đối của Lâm Phàm, họ vẫn làm theo. Hàng trăm Tiên Vương, Thần Hoàng đồng loạt vận chuyển sức mạnh, hóa thành vô số chùm sáng rực rỡ, lao thẳng vào điểm Lâm Phàm đã chỉ định.

Cùng lúc đó, Lâm Phàm không đứng yên. Hắn hóa thành một luồng sáng, lao thẳng về phía Hư Vô Cự Thú. Năng lượng Thiên Đạo trong hắn bùng nổ, không phải là sự hủy diệt, mà là sự “tịnh hóa”. Bàn tay hắn vươn ra, không đánh đấm, mà là “chạm” vào Cự Thú. Ngay lập tức, một luồng năng lượng màu vàng kim lan tỏa, cố gắng “sắp xếp lại” sự hỗn loạn trong cơ thể nó.

Hư Vô Cự Thú rống lên đau đớn, không phải vì bị thương, mà là vì bản chất của nó đang bị thay đổi. Những luồng năng lượng hỗn loạn trong nó bắt đầu tách rời, giống như một khối băng khổng lồ đang tan chảy. Đúng lúc đó, hàng trăm chùm sáng từ các cường giả liên minh cùng lúc đánh vào điểm yếu đã được Lâm Phàm chỉ dẫn.

“BÙM!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên trong Hư Vô Chi Địa. Hư Vô Cự Thú không tan biến thành tro bụi như những quái vật khác, mà nó bị “phân rã”. Từng khối năng lượng hỗn loạn của nó bị tách rời ra, không còn có thể duy trì hình dạng hay ý chí hủy diệt. Chúng biến thành những hạt năng lượng vô hại, lơ lửng trong không gian rồi dần dần tiêu tán.

Toàn bộ liên minh chứng kiến cảnh tượng đó đều ngây người. Họ đã từng đối mặt với vô số quái vật Hư Vô, nhưng chưa bao giờ có thể “tiêu tán” chúng một cách triệt để như vậy. Sức mạnh của Lâm Phàm không phải là hủy diệt, mà là “chuyển hóa”. Hắn không giết chết, mà là “thanh tẩy” bản chất hỗn loạn.

“Đó là… sức mạnh của Thiên Đạo sao?” Một Tiên Tôn thì thầm, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và kính sợ.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua hàng ngàn quái vật Hư Vô khác đang lao tới. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là một khởi đầu. Tiêu diệt một con Cự Thú không có nghĩa là chiến thắng. Nguồn gốc của Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, chờ đợi họ.

“Giữ vững tinh thần!” Lâm Phàm hô vang, giọng nói như tiếng chuông thần linh, xua tan mọi nỗi sợ hãi. “Hư Vô không thể vượt qua Trật Tự! Chúng ta là Trật Tự! Hãy theo ta, tiến về phía trước!”

Với sự chỉ huy của Lâm Phàm, đội hình liên minh được củng cố. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh cá nhân, mà còn bằng trí tuệ và tầm nhìn của một vị Thiên Đạo. Hắn liên tục “phân tích” các đợt sóng quái vật, chỉ ra điểm yếu và hướng tấn công hiệu quả nhất. Hắn dùng năng lượng Thiên Đạo của mình để “tịnh hóa” những khu vực bị Hư Vô xâm lấn, tạo ra những vùng an toàn tạm thời cho các chiến sĩ hồi phục. Hắn là ngọn hải đăng trong màn đêm hỗn loạn, là trụ cột vững chắc của hy vọng.

Dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, liên minh bắt đầu đẩy lùi từng đợt tấn công của Hư Vô. Mỗi lần Lâm Phàm ra tay, một vùng Hư Vô lại được “thanh tẩy”, nhường chỗ cho ánh sáng và trật tự. Các cường giả khác cũng học hỏi từ hắn, bắt đầu tìm cách phối hợp sức mạnh để “tịnh hóa” thay vì chỉ đơn thuần là hủy diệt. Mặc dù vẫn còn vô vàn hiểm nguy, nhưng một tia hy vọng mới đã được thắp lên trong trái tim mỗi chiến binh.

Lâm Phàm nhìn về phía trước, nơi Hư Vô Chi Địa càng lúc càng trở nên dày đặc và u ám. Hắn biết rằng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ở đó, chờ đợi. Cuộc chiến này sẽ còn rất dài và khốc liệt, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn là Thiên Đạo Trùng Sinh, và sứ mệnh của hắn là kiến tạo lại trật tự cho toàn bộ đa vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8