Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 608
Sau cuộc chạm trán đầy kịch tính và tổn thất nặng nề với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, Lâm Phàm cùng Liên Minh Đa Vũ Trụ đã rút lui về một vũ trụ ẩn mình, nơi những pháp tắc vẫn còn nguyên vẹn và năng lượng không bị Hư Vô ô nhiễm quá nặng. Không khí nặng nề bao trùm đại điện trung tâm, nơi các thủ lĩnh liên minh đang tề tựu. Những gương mặt mệt mỏi, u ám phản ánh sự tuyệt vọng sau khi chứng kiến sức mạnh kinh hoàng của kẻ địch.
Lâm Phàm ngồi ở vị trí cao nhất, nhưng tâm trí hắn không hề tĩnh lặng. Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng mảnh Thiên Đạo trong cơ thể mình. Chúng đã được thu thập, tái hợp lại một cách vật lý, nhưng bên trong hắn biết, đó vẫn chỉ là những mảnh vỡ rời rạc của một Thiên Đạo đã từng thất bại. Chúng mang theo ký ức về sự hủy diệt, sự suy tàn và cả nỗi sợ hãi của Thiên Đạo Nguyên Thủy trước kia. Đó là gánh nặng, không phải là sức mạnh hoàn chỉnh.
“Không đủ,” Lâm Phàm khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Các thủ lĩnh khác ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy chờ đợi và lo lắng.
“Thiên Đạo Chí Tôn, ngài nói gì không đủ?” Một Tiên Vương từ Tiên Giới hỏi, giọng run run.
Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. “Chỉ tái hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo là chưa đủ. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bị hủy diệt một lần, nghĩa là bản chất của nó có lỗ hổng, có giới hạn. Nếu ta chỉ đơn thuần ghép nối lại, ta chỉ tạo ra một Thiên Đạo y hệt, một Thiên Đạo sẽ lại thất bại.”
Cả đại điện xôn xao. Lời nói của Lâm Phàm như một gáo nước lạnh tạt vào hy vọng mong manh của họ. Vậy thì tất cả những nỗ lực bấy lâu nay, những hy sinh, liệu có vô nghĩa?
“Vậy chúng ta phải làm gì, Thiên Đạo Chí Tôn?” Một Thần Hoàng hùng mạnh hỏi, giọng đầy vẻ nghiêm trọng. “Chẳng lẽ không còn cách nào khác?”
Lâm Phàm đứng dậy, bước đến trước một bản đồ tinh hệ khổng lồ được chiếu sáng. “Chúng ta cần một Thiên Đạo mới. Một Thiên Đạo không chỉ kế thừa mà còn phải siêu việt Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ta không chỉ đơn thuần là tái hợp, ta phải ‘luyện hóa’ chúng.”
“Luyện hóa?” Mọi người đồng thanh thốt lên, khó hiểu.
“Đúng vậy. Luyện hóa các mảnh vỡ Thiên Đạo, kết hợp chúng với sự hiểu biết của ta về vô số vũ trụ, với ý chí của ta, với kinh nghiệm của ta, để tạo ra một Thiên Đạo hoàn toàn mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt bởi Hư Vô Thôn Phệ Giả.” Lâm Phàm giải thích, ánh mắt kiên định. “Thiên Đạo Nguyên Thủy là một tập hợp các pháp tắc khách quan. Nhưng Thiên Đạo mà ta muốn tạo ra, sẽ là một ý chí sống động, một thực thể có thể thích nghi, có thể tiến hóa. Nó sẽ là sự cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt, không còn là sự đối lập tuyệt đối.”
Điều Lâm Phàm nói là một khái niệm quá đỗi xa vời, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của các cường giả. Họ đã quen với việc Thiên Đạo là một tập hợp các quy tắc bất biến. Giờ đây, hắn muốn biến Thiên Đạo thành một thực thể sống, một ý chí.
“Quá trình này sẽ cực kỳ gian nan,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói trở nên trầm trọng. “Các mảnh vỡ Thiên Đạo chứa đựng vô số pháp tắc chồng chéo, những ký ức hỗn loạn và những cảm xúc tiêu cực từ sự sụp đổ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Việc dung hợp chúng vào bản thể của ta, rồi dùng ý chí của ta để định hình lại, giống như xây dựng lại cả một vũ trụ từ bên trong, với nguy cơ tự hủy diệt bất cứ lúc nào.”
Hắn cảm thấy áp lực đè nặng. Đây không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến tinh thần ở cấp độ vũ trụ. Những mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn không ngừng va đập, xung đột. Mỗi mảnh mang theo một phần của pháp tắc vũ trụ, một phần của lịch sử. Để chúng hòa hợp, để chúng trở thành một thể thống nhất dưới sự dẫn dắt của hắn, đòi hỏi một sự tập trung và ý chí phi thường.
“Ta sẽ phải bế quan. Đây sẽ là một quá trình dài, và ta không biết khi nào mới có thể hoàn thành, hay liệu ta có thể thành công hay không.” Lâm Phàm nhìn ra ngoài không gian, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của hắn. “Trong thời gian đó, Liên Minh phải tiếp tục củng cố lực lượng. Tìm kiếm những phương pháp chiến đấu mới, những vũ khí có thể khắc chế Hư Vô. Quan trọng nhất, hãy bảo vệ vũ trụ này, bảo vệ ta, cho đến khi ta trở lại.”
Các thủ lĩnh cúi đầu. Họ hiểu rằng đây là hy vọng cuối cùng của toàn bộ đa vũ trụ. Lâm Phàm, từ một thiếu niên phế vật, đã trở thành vị cứu tinh duy nhất.
Sau khi giao phó nhiệm vụ và sắp xếp mọi thứ, Lâm Phàm tìm một nơi hẻo lánh nhất trong vũ trụ ẩn mình này, một tinh cầu hoang vu với năng lượng nguyên thủy thuần khiết. Hắn khoanh chân ngồi xuống giữa một ngọn núi lửa đã tắt, xung quanh là những tấm bia đá cổ xưa được các cường giả liên minh dựng lên để tạo thành một kết giới phòng ngự tối thượng.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự sống và cái chết đang cuộn trào trong huyết quản. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong hắn bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Khả năng này, vốn được ban tặng từ mảnh linh hồn Thiên Đạo đầu tiên, giờ đây trở thành chìa khóa để hắn hiểu thấu bản chất của chính Thiên Đạo. Nó không chỉ phân tích linh dược hay công pháp, mà còn phân tích cả những pháp tắc vũ trụ, những cấu trúc vi tế nhất của linh hồn Thiên Đạo.
“Phân tích… tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo.” Lệnh của Lâm Phàm vang vọng trong tâm trí hắn. Ngay lập tức, vô số dữ liệu, hình ảnh, âm thanh, ký ức đổ ập vào ý thức hắn như một cơn sóng thần. Hắn thấy những vũ trụ sinh ra và diệt vong, những nền văn minh hưng thịnh rồi lụi tàn, những sinh linh đấu tranh và hy sinh. Hắn cảm nhận được niềm vui của sự sáng tạo, nỗi đau của sự hủy diệt, sự cô đơn của một Thiên Đạo đã từng gánh vác mọi thứ.
Sự hỗn loạn của thông tin suýt chút nữa đã xé toạc ý thức của hắn. Nhưng ý chí kiên cường của Lâm Phàm, được tôi luyện qua vô số thử thách, đã giúp hắn giữ vững. Hắn dùng khả năng tiến hóa của hệ thống để sắp xếp, phân loại, tìm ra những điểm chung và những điểm khác biệt giữa các pháp tắc. Hắn bắt đầu nhìn thấy những “khuyết điểm” của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những nơi mà Hư Vô Thôn Phệ Giả đã lợi dụng để xâm nhập.
“Không phải là tiêu diệt Hư Vô, mà là đồng hóa nó. Không phải là chống lại sự hủy diệt, mà là biến nó thành một phần của chu trình…” Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn nhận ra rằng, sự đối lập tuyệt đối giữa Thiên Đạo và Hư Vô chính là điểm yếu. Thiên Đạo Nguyên Thủy cố gắng đẩy lùi, phong ấn Hư Vô, nhưng lại không thể tiêu diệt nó hoàn toàn. Một Thiên Đạo mới cần phải bao dung hơn, phải có khả năng chuyển hóa, biến đổi cả những thứ tưởng chừng như là đối nghịch.
Quá trình luyện hóa bắt đầu. Lâm Phàm không chỉ đơn thuần là hấp thu năng lượng, mà là tái cấu trúc lại bản thể của mình ở cấp độ nguyên tử, cấp độ pháp tắc. Các mảnh vỡ Thiên Đạo rung động dữ dội, cố gắng kháng cự lại sự “sửa đổi” này. Chúng là những thực thể đã tồn tại hàng tỷ năm, mang theo bản chất cố hữu của chúng. Giờ đây, một thiếu niên từ một tiểu thế giới lại muốn thay đổi chúng.
Từng cơn đau đớn xé nát linh hồn và thể xác Lâm Phàm. Hắn cảm thấy như mình đang bị hàng tỷ vũ trụ cùng lúc nghiền nát, rồi lại tái tạo. Pháp tắc về thời gian, không gian, sinh tử, luân hồi… tất cả đều hỗn loạn trong cơ thể hắn. Hắn phải dùng ý chí sắt đá của mình để ép buộc chúng hòa quyện, để chúng chấp nhận một “ý chí chủ đạo” mới – ý chí của hắn.
Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, khuôn mặt Lâm Phàm nhăn nhó vì đau đớn. Nhưng trong sâu thẳm con mắt, có một ngọn lửa không thể dập tắt. Đó là ý chí kiên cường của một người đã từng là phế vật, đã từng bị khinh miệt, nhưng lại gánh vác sứ mệnh cứu rỗi toàn bộ đa vũ trụ. Hắn không thể thất bại. Hắn phải thành công.
Quá trình này chỉ mới bắt đầu, và nó sẽ kéo dài không biết bao lâu. Nhưng Lâm Phàm biết, đây là con đường duy nhất. Hắn không chỉ muốn trở thành Thiên Đạo, hắn muốn trở thành một Thiên Đạo tốt hơn, một Thiên Đạo vĩnh cửu, mang lại trật tự và sự sống cho vô số thế giới.
Trong tiếng gầm rú của núi lửa đã tắt và sự rung chuyển của kết giới, Lâm Phàm chìm sâu vào trạng thái bế quan. Hắn bắt đầu cuộc chiến vĩ đại nhất của đời mình, cuộc chiến để định nghĩa lại Thiên Đạo, và định nghĩa lại chính bản thân hắn.