Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 614
Trong một không gian sâu thẳm của một vũ trụ an toàn được liên minh thiết lập và bảo vệ nghiêm ngặt, Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên một tọa đài cổ xưa, thân thể lơ lửng giữa vô vàn tinh quang. Ánh sáng rực rỡ từ những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập được đang bao bọc lấy hắn, chúng không chỉ là những viên ngọc phát sáng mà còn là những thực thể sống động, mỗi mảnh mang trong mình một phần pháp tắc, một phần ký ức và một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Quá trình dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo là một cực hình mà không một sinh linh nào từng trải qua. Đó không đơn thuần là hấp thu năng lượng hay dung hợp linh hồn; đó là tái tạo lại một ý chí vũ trụ, một hệ thống pháp tắc điều hành mọi sự sống và cái chết, mọi sáng tạo và hủy diệt. Khi Lâm Phàm bắt đầu, hàng tỷ sợi pháp tắc cổ xưa, đến từ vô số kỷ nguyên và vũ trụ khác nhau, bắt đầu tuôn chảy vào cơ thể hắn. Chúng là những dòng sông năng lượng hỗn loạn, mỗi dòng mang theo một quy tắc riêng, một định luật riêng, và khi chúng va chạm trong linh hồn Lâm Phàm, sự hỗn loạn bùng nổ không ngừng.
Tâm trí Lâm Phàm như một chiến trường khốc liệt. Hắn cảm nhận được sự kéo xé, bóp nát từ bên trong. Một mảnh vỡ Thiên Đạo có thể chứa đựng pháp tắc về trọng lực tuyệt đối, kéo mọi thứ về phía nó; mảnh khác lại mang pháp tắc về sự giãn nở vô hạn, đẩy mọi thứ ra xa. Khi hai pháp tắc đối nghịch này cùng tồn tại trong một thực thể, chỉ có thể là sự hủy diệt. Tuy nhiên, Lâm Phàm không thể hủy diệt chúng; hắn phải dung hợp, phải điều hòa, phải tìm ra một trật tự mới từ mớ hỗn độn này. Hắn cảm thấy mình như một sợi chỉ mỏng manh đang cố gắng buộc chặt hàng ngàn con thú hoang dã, mỗi con đều có ý chí và sức mạnh riêng.
Sự hỗn loạn không chỉ dừng lại ở pháp tắc. Cùng với mỗi mảnh vỡ, hàng ngàn, hàng vạn năm ký ức cổ xưa của Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng tràn vào tâm trí hắn. Đó là những hình ảnh về buổi sơ khai của vũ trụ, khi các tinh hệ mới hình thành từ bụi sao, khi những nền văn minh đầu tiên trỗi dậy và sụp đổ. Hắn nhìn thấy sự ra đời của các Tiên Giới, sự phồn thịnh của Thần Giới, và cả những khoảnh khắc mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã đau đớn chứng kiến sự suy tàn của vô số thế giới dưới móng vuốt của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mỗi ký ức là một gánh nặng, một cảm xúc, một trách nhiệm đè nặng lên linh hồn hắn.
Đặc biệt là những ký ức về cuộc chiến cuối cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Lâm Phàm cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và sự hy sinh cao cả của nó. Hắn thấy được bản thân Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải tự xé nát linh hồn mình ra sao để tạo ra phong ấn, để gieo mầm hy vọng cho tương lai. Nỗi đau đó, sự cô đơn đó, dường như đã trở thành của chính Lâm Phàm. Có những lúc, hắn bị cuốn vào dòng chảy ký ức, mất đi ý niệm về bản thân, không còn phân biệt được mình là Lâm Phàm hay là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Sự cám dỗ của việc đơn giản là trở thành Thiên Đạo cũ, tiếp nối sứ mệnh cũ mà không cần phải đổi mới, mạnh mẽ đến mức gần như nuốt chửng ý chí hắn.
Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi linh hồn hắn gần như tan rã dưới áp lực của pháp tắc hỗn loạn và ký ức vĩnh hằng, “Hệ thống Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” – mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất trong hắn – đã trở thành chiếc neo duy nhất. Hệ thống không chỉ là một công cụ; nó là một phần bản năng của Thiên Đạo, được Lâm Phàm kích hoạt và phát triển đến một cấp độ chưa từng có. Nó bắt đầu làm việc điên cuồng, phân tích từng sợi pháp tắc, từng dòng ký ức, tìm kiếm mối liên hệ, điểm chung và những tiềm năng ẩn giấu. Nó không chỉ đơn thuần là phân tích, mà còn là hướng dẫn Lâm Phàm cách “tiến hóa” những pháp tắc cũ, loại bỏ những phần đã lỗi thời, và tổng hợp những nguyên lý mới, phù hợp với một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn.
Sức mạnh của hệ thống đã giúp Lâm Phàm duy trì được ý thức, nhưng quá trình đó đòi hỏi một sự tập trung và ý chí phi thường. Hắn phải là người ra quyết định cuối cùng, là người định hình bản chất của Thiên Đạo mới. Đó là một trách nhiệm nặng nề, khiến hắn nhiều lần muốn bỏ cuộc. Đã có lúc, hắn cảm thấy mình chỉ là một con rối bị vận mệnh điều khiển, một vật chứa cho một quyền năng quá lớn. Nỗi sợ hãi thất bại, sợ hãi không thể bảo vệ những người hắn yêu thương, sợ hãi để Hư Vô Thôn Phệ Giả lại một lần nữa hủy diệt tất cả, dồn nén đến tột cùng.
Nhưng rồi, hình ảnh của những người bạn đồng hành, những người đã cùng hắn chiến đấu qua bao thế giới, những sinh linh vô tội đang đặt niềm tin vào hắn, lại hiện lên trong tâm trí. Sư phụ của hắn, những người huynh đệ, Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương… tất cả đều là động lực. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn không thể để sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên vô nghĩa. Chính ý chí kiên cường của Lâm Phàm, ý chí của một thiếu niên từng là phế vật nhưng đã vươn lên từ bùn lầy, đã trở thành ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt mọi nghi ngờ và sợ hãi.
Dần dần, dưới sự hướng dẫn của hệ thống và ý chí sắt đá của Lâm Phàm, sự hỗn loạn bắt đầu có trật tự. Các pháp tắc đối nghịch không còn va chạm vô nghĩa mà bắt đầu xoay chuyển, tương tác một cách hài hòa. Những dòng ký ức cổ xưa không còn là gánh nặng mà biến thành nguồn kiến thức vô tận, giúp Lâm Phàm hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ. Hắn không chỉ dung hợp các mảnh vỡ; hắn đang tái tạo lại, đang định nghĩa lại Thiên Đạo. Một cảm giác về sự hiểu biết sâu sắc, vượt xa mọi cảnh giới tu luyện trước đây, bắt đầu hình thành trong hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối với mọi hạt bụi, mọi vì sao, mọi sinh linh trong vô số vũ trụ.
Bên ngoài không gian bế quan của Lâm Phàm, liên minh đa vũ trụ vẫn đang miệt mài bảo vệ. Các cường giả từ khắp các thế giới liên tục tuần tra, đối phó với những đợt tấn công lẻ tẻ của các thực thể Hư Vô, đảm bảo không có bất kỳ sự xáo trộn nào có thể ảnh hưởng đến quá trình quan trọng của Lâm Phàm. Họ biết rằng, số phận của tất cả nằm trong tay hắn, và sự hy sinh của họ chỉ là một phần nhỏ để mua lấy thời gian quý giá này. Dù không nhìn thấy, nhưng Lâm Phàm có thể cảm nhận được ý chí của họ, sự tin tưởng của họ, và điều đó càng củng cố thêm quyết tâm của hắn.