Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 640
Trong một vũ trụ được chọn làm căn cứ tạm thời, được che chắn bởi những kết giới cổ xưa và vô số trận pháp phòng ngự tinh vi, bầu không khí nặng trĩu sự chờ đợi và sự khẩn trương. Đây là “Thánh Địa Liên Minh”, nơi tập hợp những cường giả, học giả, và chiến binh tinh nhuệ nhất từ hàng trăm, hàng ngàn vũ trụ đã đồng ý đứng chung chiến tuyến chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả. Lâm Phàm đã bế quan, chìm sâu vào quá trình dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo, để lại một khoảng trống quyền lực khổng lồ nhưng cũng là một nguồn động lực mạnh mẽ cho những người ở lại.
Dưới sự dẫn dắt của Tiên Nữ Cửu Thiên và Thần Hoàng Viễn Cổ, liên minh đã thiết lập một hệ thống chỉ huy chặt chẽ. Tiên Nữ Cửu Thiên, với khí chất thanh lãnh và trí tuệ siêu phàm, mang trong mình một phần ý chí và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã trở thành người cố vấn tối cao, định hướng cho các nghiên cứu và chiến lược. Thần Hoàng Viễn Cổ, với kinh nghiệm chiến trường hàng triệu năm và sự từng trải về cuộc chiến cổ xưa, là tổng chỉ huy quân sự, chịu trách nhiệm huấn luyện và bố trí lực lượng.
Một trong những nhiệm vụ cấp bách nhất là củng cố thực lực cá nhân và tìm ra những phương pháp mới để đối phó với Hư Vô. Tại các sân luyện rộng lớn, năng lượng cuộn trào như thủy triều. Các Tiên Vương, Thần Tôn, và những chiến binh vũ trụ khác đang miệt mài tu luyện, cố gắng đột phá giới hạn của bản thân. Một vị Tiên Vương từ Cửu Thiên Tiên Giới, Tiên Vương Thanh Vân, đang thử nghiệm một kỹ thuật kiếm pháp mới. Thanh kiếm của ông ta không còn đơn thuần là chém phá không gian, mà còn mang theo một loại pháp tắc “tịnh hóa”, hy vọng có thể làm suy yếu năng lượng Hư Vô. Mỗi nhát kiếm vung ra, tia sáng xanh nhạt lóe lên, cố gắng xua tan những mảnh năng lượng Hư Vô mô phỏng trong trận pháp. Ông ta đổ mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt kiên nghị. “Vẫn chưa đủ,” ông lẩm bẩm, “Hư Vô quá biến ảo, quá dai dẳng.”
Ở một khu vực khác, một nhóm các Thần Tôn đến từ Thần Giới đang nghiên cứu về “Pháp Ấn Trấn Ma”. Đây là một loại ấn ký cổ xưa được truyền lại từ thời kỳ Thiên Đạo Nguyên Thủy còn toàn vẹn, được cho là có khả năng phong ấn hoặc làm suy yếu các thực thể Hư Vô. Họ không ngừng thử nghiệm, kết hợp các loại thần lực, tinh huyết, và linh hồn để tăng cường hiệu quả của pháp ấn. Thần Tôn Lôi Đình, một chiến binh mạnh mẽ với thân hình vạm vỡ như tượng đồng, đang cố gắng khắc một pháp ấn lên một viên đá Hư Vô thu thập được. Mỗi khi pháp ấn gần hoàn thành, viên đá lại rung lên dữ dội, một luồng năng lượng đen tối phản phệ, khiến Thần Tôn Lôi Đình phải lùi lại, tay tê dại. “Sức mạnh của Hư Vô quá mạnh mẽ, nó chống lại mọi sự tịnh hóa,” Thần Tôn Lôi Đình nghiến răng.
Ngoài sức mạnh chiến đấu, trí tuệ cũng là một vũ khí quan trọng. Tại Thư Viện Vô Tận, một tòa kiến trúc khổng lồ chứa đựng tri thức của vô số vũ trụ, các học giả, pháp sư, và nhà khoa học đang ngày đêm nghiên cứu. Họ phân tích các mẫu vật Hư Vô, giải mã những văn tự cổ đại ghi lại cuộc chiến xưa, và thậm chí còn tìm kiếm những lỗ hổng trong bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Một nhà tiên tri đến từ một vũ trụ thiên về phép thuật, Pháp Sư Tinh Tú, đang ngồi giữa vòng tròn tinh đồ phức tạp, đôi mắt nhắm nghiền. Ông ta đang cố gắng dùng năng lực tiên tri để nhìn thấu tương lai, tìm kiếm một tia sáng, một cơ hội chiến thắng. Tuy nhiên, mỗi lần cố gắng, tâm thần ông ta lại bị những hình ảnh hỗn loạn, đen tối của sự hủy diệt tấn công, khiến ông ta rên rỉ đau đớn. “Hư Vô… nó che phủ tương lai… ta chỉ thấy sự trống rỗng…”
Tiên Nữ Cửu Thiên thường xuyên ghé thăm Thư Viện Vô Tận, trao đổi với các học giả. Nàng mang đến những mảnh ký ức mơ hồ từ Thiên Đạo Nguyên Thủy, giúp họ hiểu sâu hơn về cơ chế hoạt động của Hư Vô Thôn Phệ Giả. “Hư Vô không phải là sự hủy diệt thuần túy,” nàng nói với một nhóm học giả, “nó là sự biến mất, sự trở về hư không. Nó nuốt chửng pháp tắc, nuốt chửng sự tồn tại. Để chống lại nó, chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh hủy diệt, mà phải tìm cách giữ lại sự tồn tại, sự sáng tạo.”
Lời nói của nàng đã mở ra một hướng đi mới. Các nhà nghiên cứu bắt đầu tập trung vào việc tạo ra các vật chất, năng lượng, và pháp tắc có khả năng “neo giữ” sự tồn tại, chống lại sự đồng hóa của Hư Vô. Một nhóm kỹ sư từ một vũ trụ tiên tiến về công nghệ đã đề xuất việc chế tạo “Khí Cụ Tồn Tại”, những thiết bị có khả năng phát ra trường năng lượng ổn định, bảo vệ các thực thể sống khỏi ảnh hưởng của Hư Vô. Họ đang ngày đêm làm việc trong các phòng thí nghiệm, tiếng máy móc gầm rú không ngừng nghỉ.
Tuy nhiên, áp lực là vô cùng lớn. Mỗi ngày trôi qua, các báo cáo từ tiền tuyến – những vũ trụ vẫn đang chiến đấu chống lại sự xâm lấn của Hư Vô – đều mang đến tin tức không mấy lạc quan. Một số vũ trụ đã bị nuốt chửng hoàn toàn, trở thành khoảng không đen tối. Sự tồn tại của Lâm Phàm trong bế quan là niềm hy vọng duy nhất, nhưng cũng là một ẩn số. Liệu hắn có thành công? Liệu hắn có kịp thời? Những câu hỏi đó đè nặng lên tâm trí của mỗi thành viên liên minh.
Thần Hoàng Viễn Cổ, dù bề ngoài luôn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong cũng cảm thấy một nỗi lo lắng không nguôi. Ông biết rõ sự kinh hoàng của Hư Vô Thôn Phệ Giả từ cuộc chiến xa xưa. Ông đã chứng kiến sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng ông cũng tin tưởng vào Lâm Phàm. “Hắn là hy vọng cuối cùng của chúng ta,” ông nói với Tiên Nữ Cửu Thiên trong một buổi họp kín, “chúng ta phải giữ vững phòng tuyến này, dù phải trả giá đắt đến mấy.”
Để tăng cường sức mạnh, liên minh cũng không ngừng cử các đội thám hiểm đến những vũ trụ xa xôi, hoặc những tàn tích của các vũ trụ đã bị hủy diệt nhưng còn sót lại những mảnh vỡ pháp tắc, những bảo vật cổ xưa. Những chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, thường xuyên phải đối mặt với những sinh vật Hư Vô cấp thấp hoặc những cạm bẫy không gian. Nhưng mỗi khi một đội trở về với một phát hiện mới, một công pháp thất truyền, hay một vật phẩm có khả năng chống lại Hư Vô, niềm hy vọng lại bùng cháy mạnh mẽ hơn trong lòng mọi người.
Trong một lần quan sát Hư Vô Chi Địa từ một đài quan sát vũ trụ được bảo vệ chặt chẽ, Tiên Nữ Cửu Thiên và Thần Hoàng Viễn Cổ tận mắt chứng kiến một cảnh tượng đáng sợ. Một vũ trụ nhỏ bé ở rìa Hư Vô Chi Địa, vốn đã kiệt quệ sức sống, đột nhiên bị một xúc tu khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vươn tới. Chỉ trong khoảnh khắc, vũ trụ đó méo mó, co rút, và rồi tan biến vào khoảng không đen tối, không để lại dấu vết gì. Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí mọi người, nhắc nhở họ về quy mô hủy diệt mà họ đang phải đối mặt, và về tầm quan trọng của mọi sự chuẩn bị.
Dù đối mặt với vô vàn khó khăn và áp lực, ý chí của liên minh không hề suy giảm. Mỗi cá nhân, mỗi chủng tộc đều hiểu rằng đây không chỉ là cuộc chiến vì sự sống còn của vũ trụ riêng mình, mà là vì sự tồn tại của toàn bộ Đa Vũ Trụ. Họ tin tưởng vào Lâm Phàm, vào Thiên Đạo mới mà hắn đang kiến tạo. Họ biết rằng, khi hắn trở lại, họ phải sẵn sàng. Mỗi nỗ lực, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một viên gạch xây nên bức tường thành cuối cùng chống lại bóng tối vô tận.