Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 668

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:30:11 | Lượt xem: 2

Trong Vũ Trụ Thiên Huyền, nơi được chọn làm tổng hành dinh tạm thời của Liên Minh Đa Vũ Trụ, một cảnh tượng hùng vĩ đến mức không thể tin nổi đang diễn ra. Trên một bình nguyên rộng lớn mang tên Vạn Tượng Trường, được gia cố bằng vô số trận pháp phòng ngự và kết giới không gian, hàng tỷ chiến binh từ vô số thế giới đang tập kết. Những đội quân này không chỉ là con người. Có những chủng tộc Tiên Tộc với đôi cánh lấp lánh như ngọc, Thần Tộc với thân thể cường tráng và ánh mắt rực lửa, Ma Tộc đã quy phục với khí tức hung hãn nhưng có kỷ luật, Tinh Linh Tộc duyên dáng với cung tên ma thuật, Người Thú với sức mạnh nguyên thủy, Người Máy với giáp trụ kim loại lạnh lẽo và hỏa lực kinh hoàng, và cả những thực thể năng lượng, những sinh vật dạng ý chí đến từ các không gian chiều khác. Họ đứng đó, một bức tranh sống động về sự đa dạng của vũ trụ, nhưng tất cả đều chia sẻ một mục tiêu duy nhất: sống sót và tiêu diệt mối đe dọa Hư Vô.

Trường không bị nén chặt bởi vô số chiến thuyền khổng lồ, những pháo đài bay được trang bị vũ khí hủy diệt cấp độ tinh hệ, và những phi thuyền cơ động với tốc độ ánh sáng. Các Tiên Giới, Thần Giới và vô số các Vũ Trụ khác đã dốc toàn bộ sức lực của mình, không còn giữ lại chút gì. Tài nguyên được tích lũy qua hàng tỷ năm đã được đưa ra để chế tạo vũ khí, luyện đan dược, và xây dựng các trận pháp phòng thủ cuối cùng. Không khí nặng nề bởi sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi về một cuộc hủy diệt toàn diện và một ý chí chiến đấu kiên cường đến tận cùng. Mỗi ánh mắt, mỗi khuôn mặt đều phản chiếu sự trầm trọng của thời khắc lịch sử này.

Trên đài chỉ huy trung tâm, một kiến trúc khổng lồ được tạo nên từ vật liệu thần cấp, Lâm Phàm đứng đó. Vẻ ngoài của hắn vẫn là một thiếu niên tuấn tú, nhưng khí tức toát ra đã hoàn toàn khác biệt. Hắn không còn là Lâm Phàm của hạ giới, cũng không phải Tiên Đế hay Thần Hoàng. Hắn đã là một thực thể gần với Thiên Đạo. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự minh triết của vạn vật và sự lạnh lùng của các pháp tắc. Quá trình luyện hóa Thiên Đạo đã thay đổi hắn, ban cho hắn sức mạnh vô song nhưng cũng gánh lên vai hắn trọng trách không thể lay chuyển.

Bên cạnh Lâm Phàm là những nhân vật chủ chốt của liên minh. Thiên Nữ Băng Sương, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt kiên định, đang kiểm tra những báo cáo cuối cùng về việc triển khai lực lượng. Nàng đã trở thành cánh tay phải đắc lực của Lâm Phàm, quản lý các chi tiết hậu cần và chiến lược phức tạp nhất. Tiên Nữ Cửu Thiên, một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã hoàn toàn dung hợp với bản thân, giờ đây toát ra khí chất cổ xưa và uy nghiêm, nàng đang chỉ dẫn các Tiên Vương, Tiên Tôn về việc sử dụng các pháp khí cổ xưa nhất. Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã trao cho Lâm Phàm mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, giờ đây mang một vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt ông lướt qua các bản đồ không gian ba chiều, nơi mô phỏng chi tiết cấu trúc của Hư Vô Chi Địa và vị trí ước tính của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

“Mọi thứ đã sẵn sàng, Minh Chủ,” Thiên Nữ Băng Sương khẽ nói, giọng nàng trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự lo lắng khó tả. “Các hạm đội đã vào vị trí chờ lệnh. Các cường giả tiên phong đã tập kết tại cổng dịch chuyển lớn nhất. Các trận pháp phòng ngự đã được kích hoạt tối đa ở các vũ trụ tiền tuyến.”

Lâm Phàm gật đầu nhẹ. “Hư Vô Thôn Phệ Giả không ngừng mở rộng. Chúng ta không còn nhiều thời gian. Kế hoạch đã được tinh chỉnh đến mức tối ưu. Mỗi chi tiết đều có thể là mấu chốt của sự thành bại.” Hắn quay sang Thần Hoàng cổ xưa. “Tiền bối, những thông tin về điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã được phân tích kỹ lưỡng chứ?”

Vị Thần Hoàng thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi của hàng tỷ năm tồn tại. “Nó là một thực thể vô biên, Lâm Phàm. Điểm yếu của nó không phải là một vết nứt vật lý hay một điểm chí mạng thông thường. Nó là sự phụ thuộc vào ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một thứ trừu tượng hơn bất kỳ pháp tắc nào chúng ta biết. Để tấn công vào đó, không chỉ cần sức mạnh tuyệt đối, mà còn cần một ý chí đủ mạnh để đồng hóa và chuyển hóa nó. Đó là một con dao hai lưỡi. Thành công thì chúng ta có thể kết thúc mối đe dọa này mãi mãi. Thất bại, thì không chỉ người hành động mà toàn bộ liên minh, thậm chí là tất cả các vũ trụ, đều sẽ bị nuốt chửng.”

Lâm Phàm không nói gì, nhưng ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hắn đã biết điều này từ lâu. Đó chính là lý do hắn đã dành hàng trăm năm trong bế quan để luyện hóa Thiên Đạo, để biến bản thân thành một “hạt nhân” có khả năng đối kháng và chuyển hóa Ý Chí Hư Vô. Hắn đã phải đối mặt với vô số ký ức hỗn loạn và pháp tắc xung đột của Thiên Đạo Nguyên Thủy, trải qua vô vàn thống khổ để đạt được trạng thái hiện tại.

Tiên Nữ Cửu Thiên tiến đến, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đầy phức tạp. “Ngươi đã chuẩn bị cho sự hy sinh chưa, Lâm Phàm? Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải tự hủy diệt để phong ấn nó. Lần này, chúng ta không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn. Cái giá có thể còn lớn hơn.”

Lâm Phàm khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. “Ta là một phần của Thiên Đạo, nhưng ta cũng là Lâm Phàm. Ta có ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ta hiểu sự hy sinh của nó. Nhưng ta cũng có ý chí của một phàm nhân, ý chí muốn bảo vệ những gì mình yêu quý. Ta sẽ không chỉ hy sinh, ta sẽ chiến thắng. Ta sẽ không chỉ tái tạo Thiên Đạo, ta sẽ siêu việt nó.”

Lời nói của hắn không hùng tráng, không gào thét, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển, một niềm tin tuyệt đối mà không ai có thể nghi ngờ. Các cường giả xung quanh đều cảm nhận được sự quyết tâm mãnh liệt đó. Từ một thiếu niên phế vật, Lâm Phàm đã vươn lên trở thành niềm hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ, gánh vác sứ mệnh mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng không thể hoàn thành.

Bên ngoài đài chỉ huy, các tiếng hô vang dội. Từng đội quân, từng hạm đội bắt đầu di chuyển theo đội hình định sẵn, trật tự và không một chút hỗn loạn. Những cánh cổng không gian khổng lồ được mở ra, nuốt chửng từng chiến thuyền, từng đoàn quân vào sâu trong Hư Không Vô Tận. Đây là bước cuối cùng của sự chuẩn bị. Không còn thời gian cho sự do dự. Cuộc đại chiến định mệnh đã ở ngay trước mắt.

Lâm Phàm đưa mắt nhìn ra xa, về phía Hư Vô, nơi những vết nứt không gian ngày càng lớn, nuốt chửng từng ngôi sao, từng tiểu hành tinh. Hắn cảm nhận được sự thèm khát hủy diệt của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một sự trống rỗng vô hạn đang chờ đợi để lấp đầy bằng sự tồn tại. Nhưng hắn cũng cảm nhận được hàng tỷ ý chí đang hội tụ, hàng tỷ sinh linh đang đứng lên chống lại số phận. Đó là nguồn sức mạnh lớn nhất của hắn. Với Thiên Đạo trong tâm, và ý chí của vạn vật trong tay, Lâm Phàm biết rằng hắn đã sẵn sàng. Trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận của tất cả các vũ trụ, sắp sửa bùng nổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8