Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 678

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:33:47 | Lượt xem: 2

Sau bài phát biểu đầy khí thế của Lâm Phàm, một không khí vừa hào hùng vừa nặng nề bao trùm đại điện trung tâm của chiến hạm tiên phong, nơi tập hợp các thủ lĩnh liên minh đa vũ trụ. Ánh sáng từ các tinh cầu xa xăm lọt qua cửa sổ trong suốt, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên gương mặt căng thẳng của hàng trăm vị cường giả: Thần Hoàng, Tiên Đế, Đại Năng từ vô số chủng tộc. Họ đã sẵn sàng, nhưng sự chuẩn bị về vật chất và tinh thần là một chuyện, đối mặt với một thực thể vượt quá mọi khái niệm mà họ từng biết lại là chuyện khác.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đứng ở vị trí trung tâm. Ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa từ cơ thể hắn, không chói lóa nhưng đủ để xua tan bóng tối và mang lại cảm giác an tâm cho những người xung quanh. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt hắn, một sự mệt mỏi khó tả ẩn hiện. Kể từ khi hấp thu và luyện hóa gần như toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo, thức tỉnh Thiên Đạo Chân Thân, hắn đã không ngừng sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình ở một cấp độ chưa từng có, để thăm dò bản chất của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

“Các vị,” giọng Lâm Phàm vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu mọi tâm hồn, “chúng ta đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị. Hàng tỷ sinh linh đã sẵn sàng cho trận chiến định mệnh này. Tuy nhiên, trước khi tổng tiến công, ta phải chia sẻ một thông tin tối quan trọng mà ta đã phát hiện ra trong những ngày qua.”

Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Lâm Phàm, chờ đợi. Một vị Thần Hoàng đến từ Vũ Trụ Cổ Thần, với bộ râu bạc phơ và khí chất uy nghiêm, khẽ cất tiếng: “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài đã phát hiện ra điều gì? Liệu có phải một điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể?”

Lâm Phàm gật đầu chậm rãi. “Đúng vậy. Sau nhiều lần thăm dò, ta đã xuyên qua vô số lớp năng lượng Hư Vô hỗn loạn, đi sâu vào bản chất của nó. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một thực thể vô tri vô giác của sự hủy diệt thuần túy. Nó có một ‘Ý Chí Hư Vô’ tập trung, một cái ‘hạt nhân’ của sự hỗn loạn, nằm sâu bên trong cấu trúc khổng lồ của nó. Đây chính là khởi nguồn của mọi sức mạnh thôn phệ, mọi sự tàn phá mà chúng ta đã chứng kiến.”

Một làn sóng xì xào nổi lên. Phát hiện này vừa mang lại hy vọng, lại vừa gây ra sự hoang mang. Một Tiên Đế trẻ tuổi từ Tiên Giới Vạn Cổ không kìm được hỏi: “Hạt nhân của Ý Chí Hư Vô? Vậy chúng ta chỉ cần tiêu diệt nó?”

Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Không đơn giản như vậy. Hạt nhân đó không phải là một điểm yếu vật lý để chúng ta có thể công phá bằng vũ lực thông thường. Ngược lại, nó là trung tâm của mọi sự hỗn loạn và ‘bảo vệ’ của Thôn Phệ Giả. Mọi nỗ lực công phá trực diện đều sẽ bị nó hấp thu và phản lại, biến thành sức mạnh của chính nó. Ta đã thử, và suýt chút nữa đã bị nó đồng hóa trong quá trình phân tích.”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng của các cường giả. Lâm Phàm, người đã đạt đến cảnh giới Thiên Đạo, mà còn suýt bị đồng hóa? Vậy thì ai có thể đối phó được?

“Tuy nhiên,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn, “nó cũng chính là điểm yếu duy nhất của nó. Bản chất của Ý Chí Hư Vô là hủy diệt và hỗn loạn. Nó không có khả năng tự tái tạo theo nghĩa sáng tạo, mà chỉ có thể thôn phệ để tồn tại. Nếu chúng ta có thể đưa một lượng đủ lớn năng lượng ‘sáng tạo’ và ‘trật tự’ vào hạt nhân đó, chúng ta không chỉ có thể làm suy yếu nó, mà còn có thể… ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ nó.”

Cả đại điện lại một lần nữa chìm trong sự kinh ngạc. Tịnh hóa và đồng hóa một thực thể Hư Vô? Điều đó nghe có vẻ điên rồ.

Thần Hoàng Cổ Thần trầm ngâm: “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài nói ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’? Điều đó có nghĩa là biến nó thành một phần của… Thiên Đạo mới?”

“Chính xác,” Lâm Phàm đáp. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, xét cho cùng, cũng là một phần của vũ trụ, dù là một phần bị biến chất. Nếu chúng ta có thể chuyển hóa nó, biến nó từ sức mạnh hủy diệt thành sức mạnh tái sinh, thì không chỉ loại bỏ được mối đe dọa, mà còn làm phong phú thêm Đại Đạo.”

Mặc dù nghe có vẻ đầy hy vọng, nhưng ai cũng hiểu rằng cái giá phải trả cho một kế hoạch táo bạo như vậy chắc chắn là vô cùng kinh hoàng.

Lâm Phàm nhìn khắp lượt các cường giả, ánh mắt dừng lại ở từng người, truyền tải sự nghiêm trọng của vấn đề. “Tuy nhiên, để thực hiện kế hoạch này, chúng ta sẽ phải trả một cái giá cực kỳ lớn, có thể là cái giá cuối cùng của chúng ta.”

“Thứ nhất,” hắn nói, “để tiếp cận hạt nhân Ý Chí Hư Vô, chúng ta sẽ phải xuyên qua vô số lớp phòng ngự tự nhiên của Thôn Phệ Giả. Lớp phòng ngự này không chỉ là năng lượng hỗn loạn, mà còn là vô số quái vật Hư Vô được sinh ra từ chính cơ thể nó. Đây sẽ là một cuộc chiến sinh tử, không có đường lùi. Liên minh của chúng ta sẽ phải dốc toàn lực, mở ra một con đường máu đến tận trung tâm.”

“Thứ hai,” Lâm Phàm hít sâu một hơi, “khi đã tiếp cận được hạt nhân, ta cần một lượng năng lượng ‘sáng tạo’ và ‘ý chí’ khổng lồ từ toàn bộ liên minh để bắt đầu quá trình tịnh hóa và đồng hóa. Điều này có nghĩa là mỗi vị cường giả, mỗi chiến sĩ tham gia vào quá trình đó, sẽ phải dốc cạn sức lực, thậm chí là thiêu đốt sinh mệnh và linh hồn của mình để cung cấp năng lượng cho ta. Đây không phải là sự chiến đấu thông thường, mà là sự hiến tế.”

Một vị tộc trưởng của chủng tộc Tinh Linh, với đôi tai nhọn và ánh mắt sắc bén, run rẩy hỏi: “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài nói thiêu đốt sinh mệnh và linh hồn… Liệu điều đó có nghĩa là… cái chết?”

Lâm Phàm không né tránh. “Đối với những người yếu hơn, hoặc những người không đủ ý chí kiên định, thì đúng là như vậy. Họ sẽ tan biến vào năng lượng, trở thành một phần của quá trình tịnh hóa. Ngay cả những cường giả như các vị, cũng sẽ phải đối mặt với nguy cơ suy kiệt hoàn toàn, thậm chí là mất đi đạo cơ, rơi rớt cảnh giới vĩnh viễn. Và bản thân ta…”

Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên xa xăm. “Bản thân ta sẽ phải gánh chịu toàn bộ áp lực của Ý Chí Hư Vô khi nó chống cự lại sự tịnh hóa. Nó sẽ cố gắng đồng hóa ta, kéo ta vào sự hỗn loạn vĩnh hằng. Nếu ta thất bại, Thiên Đạo mới sẽ không bao giờ thành hình, và toàn bộ các vũ trụ sẽ bị thôn phệ, không còn một tia hy vọng nào.”

Sự im lặng bao trùm đại điện, nặng nề đến nghẹt thở. Đây không còn là một cuộc chiến thông thường, mà là một canh bạc đặt cược vào sự tồn vong của toàn bộ hiện hữu. Cái giá quá lớn, đến mức khiến nhiều người phải nao núng.

Thiên Nữ Băng Sương, người đã cùng Lâm Phàm trải qua bao khó khăn, bước tới. Nàng không nói gì, chỉ trao cho hắn một ánh mắt kiên định, như một lời khẳng định về sự ủng hộ tuyệt đối. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt trầm tĩnh, cũng gật đầu nhẹ.

Một vị Tiên Vương từ Tiên Giới Vạn Cổ, khuôn mặt già nua đầy vết sẹo, cuối cùng phá vỡ sự im lặng. “Thiên Đạo Chí Tôn, nếu chúng ta không làm điều này, liệu có con đường nào khác để đối phó với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể?”

“Không,” Lâm Phàm trả lời dứt khoát. “Ta đã phân tích mọi khả năng. Sức mạnh của nó vượt xa mọi giới hạn mà các vũ trụ có thể chống lại bằng vũ lực thuần túy. Nó là sự hủy diệt nguyên thủy, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn mà chỉ có thể bị chuyển hóa. Nếu chúng ta không chấp nhận cái giá này, thì chờ đợi chúng ta chỉ là sự diệt vong chậm rãi và không thể tránh khỏi.”

Hắn nhìn thẳng vào từng ánh mắt đang dao động. “Đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự lựa chọn. Các vị có quyền từ chối, có quyền rút lui. Ta sẽ không trách cứ ai. Nhưng nếu các vị lựa chọn chiến đấu, thì hãy biết rằng đây là trận chiến cuối cùng, và chúng ta sẽ phải dốc cạn tất cả những gì chúng ta có.”

Không khí trong đại điện lại một lần nữa trở nên căng thẳng tột độ. Mỗi người đều đang cân nhắc, đấu tranh với nỗi sợ hãi và hy vọng. Cái chết không phải là điều xa lạ với các cường giả, nhưng cái chết để cung cấp năng lượng cho một mục tiêu vĩ đại, với nguy cơ thất bại vẫn còn đó, lại là một cấp độ khác.

Thần Hoàng Cổ Thần, sau một hồi trầm tư, đứng thẳng người. Ông chậm rãi bước về phía trước, ánh mắt đầy kiên nghị. “Ta, Cổ Thần Vương, đại diện cho Vũ Trụ Cổ Thần, nguyện dốc cạn sinh lực để phụng sự Thiên Đạo mới. Mạng sống của chúng ta đã được ban tặng, và nếu có thể dùng nó để bảo vệ vô số vũ trụ khác, thì cái chết này là xứng đáng!”

Lời nói của ông như một tia lửa, thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng những người khác. Dần dần, từng vị cường giả một đứng dậy, bước lên phía trước, ánh mắt từ dao động chuyển sang kiên định.

“Vạn Cổ Tiên Đế, nguyện theo Thiên Đạo Chí Tôn đến cùng!”

“Tộc trưởng Tinh Linh, nguyện dâng hiến linh hồn cho sự tái sinh của Đại Đạo!”

Từng lời thề vang lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của ý chí và sự hy sinh. Lâm Phàm nhìn những gương mặt kiên cường đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn biết, đây là con đường duy nhất. Cái giá phải trả là cực kỳ lớn, nhưng nếu thành công, một kỷ nguyên vĩnh hằng sẽ được mở ra. Và hắn, Lâm Phàm, Thiên Đạo mới, sẽ là người gánh chịu phần lớn gánh nặng đó.

Trận đại chiến vũ trụ sắp bùng nổ, và số phận của vô số thế giới giờ đây nằm trong tay một liên minh mà cái giá phải trả cho chiến thắng là sự hy sinh tối thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8