Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 691
Không gian bên trong Thiên Đạo Thánh Điện chìm trong bầu không khí trang nghiêm và nặng nề, khác hẳn với vẻ uy nghi thường ngày. Đây là nơi hội tụ của những cường giả mạnh nhất từ vô số vũ trụ, từ những vị Thần Hoàng của Thần Giới, Tiên Đế của Tiên Giới, cho đến những Tinh Chủ quyền uy của các nền văn minh khoa học kỹ thuật tiên tiến, và cả những Đại Vu Tế của các chủng tộc cổ xưa. Ánh sáng từ những viên ngọc Thiên Đạo lấp lánh trên trần nhà, chiếu rọi xuống gương mặt của từng người, phơi bày sự lo lắng, quyết tâm và cả nỗi sợ hãi tiềm ẩn.
Lâm Phàm đứng ở vị trí trung tâm, trước một bản đồ tinh không khổng lồ được tạo nên từ năng lượng, hiển thị rõ ràng vị trí của Hư Vô Chi Địa, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ngủ yên và phát triển. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, và vị Thần Hoàng cổ xưa đã giúp hắn hoàn thành mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng. Ánh mắt của Lâm Phàm kiên định, nhưng sâu thẳm trong đó, mọi người vẫn có thể cảm nhận được một gánh nặng vô hình mà hắn đang gánh chịu.
“Chư vị, chúng ta đã phát hiện ra một điểm yếu cốt lõi của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp đại điện. “Theo phân tích của Thiên Đạo Chân Thân, bản chất của nó không phải là bất khả xâm phạm. Nó tồn tại dựa trên một ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một hạt nhân của sự hỗn loạn và tiêu diệt. Nếu chúng ta có thể ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ hạt nhân ý chí đó, thay vì cố gắng hủy diệt nó bằng vũ lực, chúng ta có thể chấm dứt mối đe dọa này vĩnh viễn.”
Một tiếng xì xào vang lên. Phá hủy bằng vũ lực đã là một nhiệm vụ bất khả thi, nay lại còn phải “tịnh hóa” và “đồng hóa” một thực thể đại diện cho sự hủy diệt của vũ trụ? Điều đó nghe có vẻ điên rồ.
Vị Thần Hoàng cổ xưa, với bộ râu bạc trắng và đôi mắt thâm sâu, lên tiếng: “Thiên Đạo Chí Tôn, ngài có chắc chắn không? Ý Chí Hư Vô đó là nguồn gốc của mọi hỗn loạn. Cố gắng hòa nhập với nó chẳng khác nào tự sát.”
Lâm Phàm gật đầu: “Ta hiểu mối lo ngại của chư vị. Nhưng đây là con đường duy nhất. Vũ lực của chúng ta, dù có liên minh của vô số vũ trụ, cũng không thể sánh bằng sự tồn tại của một Nguyên Thể đã nuốt chửng hàng vạn vũ trụ. Hơn nữa, ngay cả khi chúng ta có thể phá hủy nó, năng lượng hỗn loạn từ sự sụp đổ của nó cũng sẽ gây ra một thảm họa còn kinh hoàng hơn.”
Hắn hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Kế hoạch của ta là sử dụng Thiên Đạo Chân Thân của mình làm cầu nối, hấp thu năng lượng và ý chí từ tất cả các vũ trụ của chúng ta, biến bản thân thành một ‘hạt nhân’ của sự sống và sáng tạo, sau đó tiến vào trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đối kháng trực tiếp với Ý Chí Hư Vô. Ta sẽ không hủy diệt nó, mà sẽ ‘chuyển hóa’ nó, biến bản chất hủy diệt thành một phần của chu trình cân bằng vũ trụ.”
Sự im lặng bao trùm đại điện. Mọi người đều hiểu ý nghĩa của kế hoạch này. Lâm Phàm sẽ không đơn thuần là chiến đấu, hắn sẽ là người gánh chịu toàn bộ gánh nặng của hai ý chí đối lập, của sự sống và hủy diệt. Đó là một sự hy sinh gần như tuyệt đối, một hành động mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chưa từng nghĩ đến.
Một Tiên Đế trẻ tuổi từ một Tiên Môn lớn, người đã từng là đối thủ nhưng nay là bằng hữu thân thiết của Lâm Phàm, đứng dậy: “Thiên Đạo Chí Tôn, nếu ngài làm vậy, liệu ngài còn là Lâm Phàm mà chúng ta biết?”
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự chua xót và cả sự siêu thoát. “Có lẽ không. Ta sẽ là Thiên Đạo, nhưng là một Thiên Đạo đã trải qua sự tôi luyện của phàm trần, mang theo ý chí của vạn vật. Ta sẽ là một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt, bởi vì ta sẽ dung hợp cả bản chất của sự hủy diệt và tái tạo.”
Tiên Nữ Cửu Thiên tiến lên, ánh mắt đầy lo lắng. Nàng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nàng hiểu rõ mức độ nguy hiểm của việc này hơn ai hết. “Ngài đã suy nghĩ kỹ chưa? Quá trình dung hợp này có thể kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm trong nhận thức của ngài. Trong thời gian đó, liên minh sẽ phải bảo vệ ngài khỏi sự tấn công điên cuồng của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”
“Ta đã suy nghĩ rất kỹ,” Lâm Phàm đáp, giọng nói kiên định. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Và ta tin vào chư vị, tin vào sức mạnh của liên minh. Ta sẽ tạo ra một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo mà chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng.”
Sau những lời đó, không ai còn dám nghi ngờ hay phản đối. Tất cả đều hiểu, đây là cuộc chiến cuối cùng, là canh bạc lớn nhất của vạn giới. Quyết định đã được đưa ra, dù nặng nề đến đâu.
“Vậy thì,” một vị Tinh Chủ với bộ giáp công nghệ cao lên tiếng, “Liên minh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ ngài, Thiên Đạo Chí Tôn. Chúng tôi sẽ là lá chắn, là mũi giáo tiên phong để ngài có thể hoàn thành sứ mệnh.”
Những tiếng hô hào đồng thanh vang lên, đầy quyết tâm: “Vì vạn giới! Vì sự sống!”
Lâm Phàm nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận ý chí mạnh mẽ từ hàng tỷ sinh linh đang tập trung vào mình. Hắn không đơn độc. Hắn là hiện thân của hy vọng. Mở mắt ra, ánh sáng Thiên Đạo trong mắt hắn rực rỡ hơn bao giờ hết.
“Tốt!” hắn nói, giọng nói vang dội như sấm. “Nếu đã vậy, hãy chuẩn bị cho tổng tiến công! Chúng ta sẽ không chờ đợi Hư Vô Thôn Phệ Giả phát triển mạnh hơn nữa. Chúng ta sẽ chủ động tấn công, tiến vào Hư Vô Chi Địa, và chấm dứt tất cả!”
Mệnh lệnh được truyền đi khắp các vũ trụ của liên minh. Tức thì, một làn sóng chuẩn bị khẩn trương quét qua vô số thế giới. Các chiến hạm khổng lồ tập hợp, những đạo quân cường giả được triệu tập, những pháp trận phòng ngự cuối cùng được kích hoạt, và những lời cầu nguyện được gửi gắm đến Lâm Phàm và toàn thể liên minh.
Trong một góc khuất của Thiên Đạo Thánh Điện, Lâm Phàm đối diện với Tiên Nữ Cửu Thiên và Thiên Nữ Băng Sương. Nữ nhân vật phụ tài năng mà hắn đã kết giao ở Huyền Kiếm Tông nay đã trở thành một vị Tiên Tôn mạnh mẽ, đứng lặng lẽ phía sau. Ánh mắt của họ đều chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
“Ta sẽ đi,” Lâm Phàm nói với Tiên Nữ Cửu Thiên, như thể đó là một lời chào tạm biệt. “Nếu ta thành công, ta sẽ trở lại. Nếu không… hãy tin rằng ta đã chiến đấu đến cùng.”
Tiên Nữ Cửu Thiên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tiến đến, ôm lấy hắn. Đó là một cái ôm dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, như thể nàng muốn truyền cho hắn tất cả sự kiên cường và ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy. “Ngài sẽ thành công,” nàng thì thầm, giọng nói thanh khiết nhưng run rẩy. “Chúng ta sẽ chờ ngài.”
Thiên Nữ Băng Sương chỉ đứng nhìn, ánh mắt phức tạp. Nàng là một hậu duệ của thế lực cổ xưa, mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất. Nàng hiểu gánh nặng của Lâm Phàm. “Hãy cẩn trọng,” nàng chỉ nói một câu, nhưng chứa đựng vạn lời.
Sau những lời từ biệt ngắn ngủi, Lâm Phàm quay lưng, bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều như đang dẫm lên số phận của vạn vật. Hắn cảm nhận được hàng tỷ ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, hàng tỷ linh hồn đang đặt niềm tin vào hắn.
Bên ngoài Thiên Đạo Thánh Điện, đội quân liên minh đã tập hợp thành những đội hình khổng lồ, trải dài đến vô tận. Những Tiên Hoàng cưỡi rồng, Thần Vương điều khiển Thần Binh, các Tinh Chủ với chiến giáp lấp lánh, các Đại Vu Tế với quyền trượng cổ xưa – tất cả đều sẵn sàng.
Lâm Phàm vươn tay, một luồng ánh sáng rực rỡ từ Thiên Đạo Chân Thân bao phủ lấy hắn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia ngày nào, không còn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, hay Tiên Đế, Thần Hoàng. Hắn là hiện thân của Thiên Đạo, là niềm hy vọng cuối cùng của vạn giới.
“Hỡi các chiến sĩ của vạn giới!” Giọng nói của hắn, được khuếch đại bởi Thiên Đạo, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của không gian. “Ngày hôm nay, chúng ta sẽ viết nên lịch sử! Chúng ta sẽ không lùi bước! Chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sống, vì tự do, vì một tương lai không còn bị Hư Vô đe dọa!”
“Tiến lên!”
Với tiếng hô vang trời đó, vô số chiến hạm khởi động, mở ra những cánh cổng không gian khổng lồ. Hàng tỷ sinh linh, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, bắt đầu cuộc hành trình vào Hư Vô Chi Địa, nơi cuộc đại chiến định mệnh đang chờ đợi.
Mỗi chiến sĩ đều biết, đây có thể là chuyến đi một chiều. Nhưng trong ánh mắt của họ không có sự sợ hãi, chỉ có quyết tâm bùng cháy. Họ tin tưởng vào Lâm Phàm, tin tưởng vào nhau, và tin tưởng vào một tương lai mà họ đang chiến đấu để bảo vệ.
Trận chiến cuối cùng, cuộc chiến của vạn giới chống lại Hư Vô, đã chính thức bắt đầu.