Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 693
Không gian bao la của một tiểu vũ trụ tạm thời được liên minh chọn làm căn cứ tiền tuyến, giờ đây chật cứng những chiến thuyền khổng lồ, những pháp bảo hình tháp bay lượn, và vô số sinh linh từ hàng trăm, hàng ngàn vũ trụ khác nhau. Họ đứng đó, không phải là một tập hợp hỗn độn, mà là một đội quân được tổ chức chặt chẽ, mỗi người một chủng tộc, một hình dáng, nhưng cùng chung một ánh nhìn kiên định hướng về trung tâm, nơi một đài cao bằng Tiên Ngọc lấp lánh, vươn thẳng lên giữa khoảng không vô tận.
Trên đài cao, Lâm Phàm đứng đó. Hắn không cần pháp thuật để phóng đại giọng nói, không cần chiêu bài hoa mỹ để thu hút sự chú ý. Sự hiện diện của hắn, từ khi dung hợp và luyện hóa Thiên Đạo, đã tự thân mang theo một trọng lực vũ trụ. Mỗi sợi tóc đen láy, mỗi đường nét trên khuôn mặt thanh tú, giờ đây đều ẩn chứa một sự trầm ổn, một uy nghi mà không một Thần Hoàng hay Tiên Đế nào có thể sánh bằng. Ánh mắt hắn, sâu thẳm như tinh không, quét qua từng gương mặt, từng linh hồn đang dõi theo.
Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, và những bằng hữu thân thiết từ thuở thiếu thời, giờ đã là những cường giả đỉnh cao của các giới, đứng đó với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa lo lắng. Họ biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, dù cơ thể hắn đã siêu việt khỏi nhu cầu phàm tục đó. Giọng nói của hắn vang lên, không phải là tiếng gầm thét của chiến trường, mà là âm thanh trầm ấm, vang vọng đến tận cùng tâm hồn của mỗi người, xuyên qua mọi rào cản ngôn ngữ và chủng tộc, được Thiên Đạo mới truyền tải trực tiếp vào ý thức của họ.
“Hỡi những chiến sĩ của sự sống! Hỡi những người con của vô số vũ trụ! Ta là Lâm Phàm, nhưng ta cũng là Thiên Đạo, ý chí của sự tồn tại mà chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ.”
Một làn sóng chấn động lan tỏa khắp quân đoàn. Có những người chưa từng thấy Lâm Phàm, chỉ nghe danh hắn qua các lời đồn đại. Giờ đây, họ cảm nhận được sự thật đằng sau lời nói đó. Một luồng sức mạnh vô hình, nhưng hùng vĩ, bao trùm lấy họ, không phải là áp bức, mà là một sự an ủi, một lời hứa.
“Trong vô số kỷ nguyên trước, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh. Nó phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn. Giờ đây, mối đe dọa đó đã trở lại, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn. Nó đã nuốt chửng hàng ngàn vũ trụ, biến vô số nền văn minh thành hư không. Chúng ta không thể lùi bước. Bởi vì nếu chúng ta lùi, tất cả sẽ mất. Không chỉ là thế giới của chúng ta, mà là bản chất của sự tồn tại.”
Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng mỗi từ đều nặng trĩu ý nghĩa, chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, nhưng cũng khơi dậy ý chí chiến đấu mạnh mẽ nhất trong mỗi người.
“Ta đã dung hợp các mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã hiểu được bản chất của Hư Vô. Nó không phải là một thực thể có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh thuần túy. Nó là một vết thương, một sự mất cân bằng trong chính Đại Đạo. Và để chữa lành vết thương đó, chúng ta cần nhiều hơn là chỉ vũ lực.”
Lâm Phàm nhìn lên khoảng không vô tận phía trên, nơi một vết nứt không gian khổng lồ đang từ từ mở rộng, để lộ ra những mảng tối đen đặc quánh, nuốt chửng cả ánh sáng. Đó là lối vào Hư Vô Chi Địa, vương quốc của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
“Chúng ta sẽ tiến vào Hư Vô Chi Địa. Chúng ta sẽ đối mặt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Kế hoạch đã được vạch ra. Nó táo bạo, nó nguy hiểm, và nó đòi hỏi sự hy sinh tột cùng. Điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể nằm ở chính bản chất ‘Ý Chí Hư Vô’ của nó. Chúng ta sẽ không tiêu diệt, mà sẽ ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ nó. Và ta, Lâm Phàm, sẽ là người thực hiện điều đó.”
Cả quân đoàn nín thở. Đồng hóa một thực thể có khả năng nuốt chửng vũ trụ? Đó là một ý tưởng điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất.
“Trong quá trình này, ta sẽ cần năng lượng và ý chí từ tất cả các người. Các người sẽ là lá chắn, là ánh sáng dẫn đường, là nguồn sống cho ta. Sẽ có tổn thất, sẽ có đau thương. Nhiều người trong số chúng ta sẽ không trở về. Nhưng hãy nhớ, sự hy sinh của chúng ta không phải là vô nghĩa. Nó là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.”
Lâm Phàm dừng lại, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
“Nếu chúng ta thất bại, tất cả sẽ trở về hư không. Nếu chúng ta thành công, chúng ta sẽ kiến tạo một tương lai vĩnh hằng. Đây không chỉ là cuộc chiến vì sự sống còn, mà là cuộc chiến vì ý nghĩa của sự tồn tại. Hãy chiến đấu không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng niềm hy vọng. Bằng tình yêu dành cho những gì chúng ta trân trọng. Bằng ý chí không thể lay chuyển của sinh linh.”
Một tiếng hô vang như sấm dậy bùng nổ. “Chiến! Chiến! Chiến!” Tiếng hô của hàng tỷ sinh linh hòa quyện, tạo thành một làn sóng năng lượng tinh thần khổng lồ, khiến cả tiểu vũ trụ rung chuyển.
Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết, lời nói đã đủ. Giờ là lúc hành động.
“Vì tất cả những gì chúng ta yêu quý… Tiến lên!”
Theo hiệu lệnh của Lâm Phàm, các chiến thuyền khổng lồ với những khẩu pháo năng lượng đã được nạp đầy, các pháp bảo cổ xưa được kích hoạt, và hàng tỷ cường giả từ các chủng tộc khác nhau bắt đầu di chuyển. Họ là những chiến binh Rồng từ Long giới, những Tiên tộc xinh đẹp nhưng đầy sức mạnh từ Tiên giới, những Thần tộc với giáp trụ vàng ròng từ Thần giới, những chiến binh ma thuật từ các vũ trụ thấp hơn, và cả những sinh vật hình thù kỳ dị nhưng đầy dũng cảm từ các chiều không gian khác.
Họ lao vào vết nứt khổng lồ, như một dòng thác ánh sáng và ý chí chảy ngược vào bóng tối vô tận. Vừa bước chân vào Hư Vô Chi Địa, không gian đã trở nên méo mó và hỗn loạn. Nơi đây không có sao trời, không có ánh sáng, chỉ có những mảng tối đen nuốt chửng mọi thứ, và những luồng năng lượng hỗn loạn va đập vào nhau, tạo ra những cơn bão không gian kinh hoàng.
Ngay lập tức, những sinh vật Hư Vô đầu tiên xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, là những khối thịt đen đặc quánh với vô số xúc tu, hay những sinh vật giống côn trùng khổng lồ làm từ bóng tối, phát ra những tiếng gào thét chói tai, mục tiêu duy nhất là nuốt chửng và đồng hóa mọi sự sống. Số lượng của chúng là vô tận, như một đại dương đen tối không đáy.
“Giữ vững trận hình!” Tiên Nữ Cửu Thiên ra lệnh, giọng nói của nàng thanh thoát nhưng tràn đầy uy lực, các pháp trận bảo vệ của Tiên tộc ngay lập tức được dựng lên, chặn đứng đợt tấn công đầu tiên.
“Bắn!” Một Thần Hoàng hét lớn, và hàng ngàn khẩu pháo năng lượng trên các chiến thuyền đồng loạt khai hỏa, tạo ra những cột sáng hủy diệt xé tan bóng tối, quét sạch hàng ngàn sinh vật Hư Vô trong nháy mắt.
Nhưng chúng lại nhanh chóng tái tạo, số lượng không hề suy giảm. Cuộc chiến bắt đầu.
Lâm Phàm không đứng yên. Hắn là mũi nhọn của toàn bộ liên minh. Với một tiếng gầm nhẹ, “Thiên Đạo Chân Thân” của hắn bộc phát. Một luồng ánh sáng vàng kim và tím huyền ảo bùng nổ từ cơ thể hắn, chiếu rọi cả một vùng Hư Vô rộng lớn. Hắn không biến thành một hình dạng khổng lồ, mà là một thực thể ánh sáng, mỗi cử động đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc vũ trụ.
Một chưởng của Lâm Phàm vung ra, không gian xung quanh hắn lập tức ổn định, các luồng năng lượng hỗn loạn bị tịnh hóa, biến thành những dòng sức mạnh thuần khiết, sau đó biến thành những tia sáng chói mắt, xuyên thủng hàng vạn quái vật Hư Vô, khiến chúng tan biến vào hư không như những bóng ma gặp ánh mặt trời.
Hắn dẫn đầu, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, xông thẳng vào sâu trong Hư Vô Chi Địa. Đằng sau hắn, liên minh dồn sức tiến lên, mỗi bước chân đều thấm đẫm ý chí sinh tồn và hy vọng. Cuộc đại chiến đã thực sự bắt đầu, một cuộc chiến mà số phận của vô số vũ trụ sẽ được định đoạt.
Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang chờ đợi. Và con đường phía trước sẽ còn gian nan, đau khổ hơn rất nhiều. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn mang theo ý chí của Thiên Đạo, và ý chí của toàn bộ sự sống.