Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 709

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:45:54 | Lượt xem: 2

Hư Vô Chi Địa không còn là một khoảng không tĩnh lặng, mà đã biến thành lò mổ khổng lồ, một nhà hát của sự hủy diệt và tuyệt vọng. Từng đợt, từng đợt Hư Vô Thôn Phệ Giả cuồn cuộn như thủy triều đen tối, không ngừng nghỉ ập vào các tuyến phòng thủ của Liên Minh Đa Vũ Trụ. Chúng không có hình dạng cố định, có con chỉ là những khối năng lượng hỗn độn xoáy tròn, có con lại mang hình thù quái dị của những sinh vật bị biến dạng, với vô số xúc tu, miệng và mắt mọc lởm chởm, phát ra những tiếng gầm rú chói tai có thể làm tan nát linh hồn.

Trên chiến trường rộng lớn đến mức không thể hình dung, các chiến tuyến của Liên Minh trải dài vô tận, được tạo thành từ vô số chủng tộc và nền văn minh. Từ những Thần Hoàng uy vũ của Thần Giới, Tiên Đế hùng mạnh của Tiên Giới, cho đến những chiến binh dũng mãnh mang công nghệ tiên tiến từ các vũ trụ khoa học kỹ thuật, tất cả đều đang dốc sức chiến đấu. Ánh sáng của thần thông, ma pháp, năng lượng khoa học và Tiên khí bùng nổ không ngừng, tạo thành những đốm lửa rực rỡ giữa nền đen kịt của Hư Vô, nhưng dường như chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi trước biển lửa của kẻ thù.

Tuyến phòng thủ thứ nhất, do một liên minh Thần Giới và Tiên Giới trấn giữ, đã bị phá vỡ sau chưa đầy một ngày giao tranh. Những cường giả tưởng chừng như bất khả chiến bại, những vị Thần Hoàng đã sống qua hàng triệu năm, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn xác thịt hoặc linh hồn bị Hư Vô nuốt chửng, hóa thành một phần của sự hỗn loạn. Thần khí vỡ vụn, Tiên khí tan nát, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp không gian, bị Hư Vô nuốt chửng như thể chưa từng tồn tại.

Tại tiền tuyến phía Đông, nơi có một vị Tiên Đế tên là Huyền Thiên, nổi tiếng với thanh kiếm bất khả chiến bại của mình, đang kiên cường chống đỡ. Huyền Thiên Tiên Đế vung kiếm, mỗi nhát chém mang theo sức mạnh của hàng ngàn vì sao, xé toạc hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hào quang xanh biếc từ kiếm quang của ông chiếu rọi một vùng, tạm thời đẩy lùi được những kẻ thù hung hãn. Nhưng phía sau ông, các đệ tử và chiến hữu của ông đang ngã xuống như rạ. Một con Hư Vô Cự Thú khổng lồ, thân thể như một ngọn núi đen kịt với hàng trăm con mắt đỏ ngầu, đột nhiên xuất hiện, vung vẩy xúc tu khổng lồ đập nát một cứ điểm phòng thủ quan trọng.

“Không thể lùi bước!” Huyền Thiên Tiên Đế gầm lên, nhưng giọng nói của ông đã khản đặc vì liên tục chiến đấu. Ông cảm thấy Tiên lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng, và những vết thương trên người, dù được Tiên khí bao bọc, vẫn đang âm ỉ ăn mòn. Ông nhìn về phía sau, nơi những chiến hạm của các nền văn minh khác đang cố gắng tạo ra một tuyến phòng thủ thứ hai, nhưng chúng cũng đang bị vây hãm bởi những quái vật Hư Vô có khả năng xuyên qua lá chắn năng lượng.

Một Tiên Nữ tên là Lạc Dao, người từng là một trong thập đại Tiên Nữ của Tiên Giới, với dung mạo nghiêng nước nghiêng thành và Tiên thuật uyên thâm, đang dùng Tiên liên hóa giải sự ăn mòn của Hư Vô. Nàng đứng giữa một vòng tròn bảo vệ, nơi hàng trăm Tiên nhân khác đang tập trung Tiên lực. Nhưng Tiên liên của nàng cũng đang dần héo úa, và đôi mắt nàng ánh lên vẻ tuyệt vọng. Từng đợt Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ bé, tựa như những con côn trùng đen kịt, lao vào vòng tròn Tiên liên, phát nổ và để lại những đốm đen ăn mòn cả không gian lẫn linh hồn.

“Tiên Đế, chúng ta không thể cầm cự lâu hơn nữa!” Lạc Dao thốt lên, giọng nàng run rẩy. “Tiên khí đang bị Hư Vô nuốt chửng… Pháp tắc đang suy yếu!”

Huyền Thiên Tiên Đế nhìn Lạc Dao, trong ánh mắt ông không còn vẻ kiêu hùng như xưa, mà thay vào đó là sự mệt mỏi và đau xót. Ông biết, cái chết đang đến gần. Liên minh đã mất đi quá nhiều. Những lời hứa về một chiến thắng vĩ đại, về sự tái sinh của Thiên Đạo, giờ đây dường như quá xa vời.

Ở một chiến tuyến khác, sâu trong lòng một dải thiên thạch lơ lửng, một đội quân gồm các chiến binh đến từ Vũ Trụ Tinh Không, với những bộ giáp cơ khí khổng lồ và vũ khí năng lượng cao, đang gồng mình chống cự. Đại tướng quân Kael, một người đàn ông với ý chí sắt đá, đang chỉ huy một phi đội chiến đấu cơ hình dạng kỳ lạ. Mỗi phát bắn của họ có thể xuyên thủng giáp của Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, nhưng đối với những con quái vật lớn hơn, chúng chỉ như gãi ngứa.

“Lui về! Lùi về tuyến phòng thủ số ba!” Kael gầm lên qua hệ thống liên lạc nội bộ, giọng nói đầy tuyệt vọng. “Chúng ta không thể giữ được vị trí này nữa!”

Một chiến hạm khổng lồ, niềm tự hào của Vũ Trụ Tinh Không, đột nhiên bị một xúc tu đen kịt của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đập nát. Hàng ngàn chiến binh bên trong tan biến trong một khoảnh khắc. Kael nhìn cảnh tượng đó, trong lòng tràn ngập sự bất lực. Họ đã cống hiến tất cả, đã hy sinh tất cả, nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như là một thực thể vô tận, không có điểm cuối.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, vẫn đứng sừng sững trên một tảng đá Hư Vô khổng lồ, đôi mắt hắn quét khắp chiến trường. Hắn cảm nhận được từng sinh linh đang ngã xuống, từng ánh sáng linh hồn đang lụi tàn. Mỗi cái chết là một nhát dao cứa vào trái tim hắn, bởi vì hắn chính là Thiên Đạo mới, là người mang trong mình hy vọng của vô số vũ trụ. Hắn thấy Huyền Thiên Tiên Đế đang chuẩn bị một đòn liều chết, thấy Lạc Dao Tiên Nữ đang ôm lấy một Tiên nhân bị Hư Vô ăn mòn, thấy Đại tướng quân Kael đang rơi nước mắt khi ra lệnh cho đội quân của mình hy sinh để bảo vệ tuyến rút lui.

Hắn biết, đây là cái giá phải trả. Để Hư Vô Thôn Phệ Giả lộ ra điểm yếu cốt lõi, để có thể thực hiện kế hoạch táo bạo của mình, Liên Minh cần phải dốc hết sức mình, cần phải hy sinh. Sự tuyệt vọng và áp lực này sẽ đẩy chúng đến giới hạn, và chỉ khi đó, sức mạnh của Thiên Đạo mới có thể thực sự bùng nổ để thay đổi cục diện.

Từng khoảnh khắc trôi qua, số lượng Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như tăng lên gấp bội. Chúng không chỉ tấn công từ phía trước, mà còn từ hai bên sườn, thậm chí xuyên qua Hư Không để xuất hiện phía sau lưng các chiến tuyến. Tiếng gầm rú của quái vật, tiếng la hét của chiến binh, tiếng vỡ vụn của pháp bảo và tiếng nổ của năng lượng hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không gian xung quanh Lâm Phàm cũng bị bóp méo, những vòng xoáy Hư Vô dữ tợn cố gắng nuốt chửng hắn, nhưng hào quang Thiên Đạo quanh thân hắn vẫn kiên cố, không hề lay chuyển.

Một Tiên Vương già nua, râu tóc bạc phơ, đã sống qua hàng vạn năm, đứng trên một ngọn núi Tiên khí đang dần tan rã. Ông nhìn về phía Lâm Phàm, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng chứa đựng nỗi đau khổ tột cùng. Ông biết Lâm Phàm là hy vọng cuối cùng của họ, nhưng cái giá phải trả cho hy vọng đó dường như quá lớn. Ông thấy các đệ tử của mình lần lượt bị nuốt chửng, thấy thế giới của mình đang dần bị bóp méo thành hư vô. Ông thở dài, rồi vung tay lên, một ngọn núi Tiên khí khổng lồ được tạo ra, lao thẳng vào giữa đám Hư Vô Thôn Phệ Giả, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, kéo theo hàng ngàn kẻ địch cùng lúc tan biến. Đó là đòn tự bạo cuối cùng của ông, một sự hy sinh để mua thêm vài khắc thời gian.

Hàng loạt tiếng nổ vang lên khắp chiến trường. Không chỉ Tiên Vương già, mà vô số cường giả khác cũng bắt đầu lựa chọn con đường hy sinh anh dũng. Họ biết rằng, nếu không có những sự hy sinh này, toàn bộ vũ trụ sẽ bị nuốt chửng. Mỗi người đều mang trong mình một niềm tin mong manh vào Lâm Phàm, vào Thiên Đạo mới. Họ không biết Lâm Phàm sẽ làm gì, nhưng họ tin rằng hắn sẽ không để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cường, sự tuyệt vọng và cả niềm tin mãnh liệt đang đổ dồn về phía mình. Những mảnh vỡ ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt lóe lên, nhắc nhở hắn về sự cô đơn khi phải đối mặt với mối đe dọa vũ trụ này một mình. Nhưng giờ đây, hắn không đơn độc. Hắn có một liên minh, dù đang đứng trên bờ vực sụp đổ, nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng.

Làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả đã vượt qua tuyến phòng thủ thứ ba, tiến thẳng vào trung tâm của Liên Minh. Tiếng còi báo động vang lên khắp nơi, nhưng đã quá muộn. Sự tuyệt vọng bắt đầu lan tràn, như một dịch bệnh không thể ngăn cản. Nhiều chiến binh bắt đầu mất đi ý chí chiến đấu, chỉ còn lại bản năng sinh tồn và nỗi sợ hãi tột cùng.

Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn không hành động ngay lập tức, bởi vì hắn đang chờ đợi. Chờ đợi thời khắc Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lộ ra sơ hở lớn nhất, chờ đợi Liên Minh đạt đến điểm giới hạn của sự chịu đựng, nơi mà chỉ có Thiên Đạo mới có thể mang lại sự cứu rỗi. Hắn cần phải cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hy sinh, và niềm tin cuối cùng của tất cả sinh linh, để dung hợp chúng vào Thiên Đạo mới của mình, biến đau khổ thành sức mạnh, biến hủy diệt thành tái sinh.

Cái giá phải trả là quá lớn, nhưng đây là con đường duy nhất. Và Lâm Phàm, trong vai trò của Thiên Đạo Chí Tôn tương lai, sẵn sàng gánh vác tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8