Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 711
Cánh cửa vũ trụ mở toang, không phải là một lối đi đến sự sống, mà là một hố đen nuốt chửng hy vọng. Từ Hư Vô Chi Địa, những cơn sóng của sự hủy diệt cuồn cuộn trào ra, không có điểm dừng, không có giới hạn. Liên Minh Đa Vũ Trụ, một tập hợp vĩ đại của các cường giả và chiến binh từ vô số thế giới, ban đầu tràn đầy khí thế xung trận, nay đã bị nhấn chìm trong một cuộc chiến sinh tử không cân sức.
Những gì ban đầu được kỳ vọng là một trận chiến quyết định, đã nhanh chóng trở thành một cuộc tàn sát đơn phương. Các Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ đông đảo mà còn đa dạng đến kinh hoàng. Có những sinh vật như những con côn trùng khổng lồ, thân mình được bao phủ bởi lớp vỏ cứng như tinh cương, có thể xuyên thủng lớp giáp của chiến hạm cấp Thần cấp. Có những con lại là những khối chất lỏng đen kịt, có khả năng biến hình và ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào, kể cả linh hồn. Chúng không có mắt, không có tai, không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống nào, chỉ là những cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi một ý chí duy nhất: nuốt chửng.
Tiếng nổ vang trời, tiếng la hét tuyệt vọng, tiếng gầm thét giận dữ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Hàng tỷ tia sáng từ thần thông, tiên pháp, kỹ năng chiến đấu bùng nổ, nhưng chúng chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi trước biển cả Hư Vô đen tối. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi kim loại bị đốt cháy, và một thứ mùi tanh tưởi đến rợn người của năng lượng hỗn loạn. Những chiến hạm khổng lồ, biểu tượng của sức mạnh và công nghệ tiên tiến của các Vũ Trụ, lần lượt bị xé toạc, biến thành những quả cầu lửa khổng lồ và những mảnh vỡ bay tán loạn.
Tại một trong những tuyến đầu, Tiên Vương Lôi Đình, một cường giả có uy danh lừng lẫy khắp Tiên Giới, đang chiến đấu với sự tuyệt vọng. Thân thể ông bao phủ bởi những tia chớp bạc, mỗi cú vung tay đều triệu hồi hàng vạn đạo lôi điện, nghiền nát hàng trăm Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp. Thế nhưng, cứ một con bị tiêu diệt, mười con khác lại xông lên, như thể chúng được sinh ra từ chính hư không. Một con quái vật Hư Vô có hình dạng như một con rồng không xương, toàn thân cấu thành từ bóng tối và những xúc tu ngoe nguẩy, lao đến. Tiên Vương Lôi Đình gầm lên, dồn toàn bộ lôi lực vào một đòn “Lôi Thần Trảm”, chém đôi con quái vật. Nhưng ngay sau đó, một đàn Hư Vô Thôn Phệ Giả hình dơi, với những hàm răng sắc nhọn, đã bao vây ông từ mọi phía, từng con từng con cắn xé lớp lôi giáp bảo vệ ông.
“Không thể nào! Tiên lực của ta đã cạn kiệt!” Một Tiên Tôn trẻ tuổi, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức, hét lên khi một xúc tu đen kịt xuyên qua lồng ngực hắn. Hắn ngã xuống, đôi mắt vẫn mở to đầy kinh hoàng, chứng kiến cảnh đồng đội mình đang dần bị nuốt chửng.
Tiên Vương Lôi Đình nhìn quanh, trái tim ông thắt lại. Quân đoàn của ông, một đội quân tinh nhuệ đã từng chinh phạt khắp Tiên Giới, giờ đây chỉ còn lại chưa đến một phần ba. Từng gương mặt quen thuộc, từng người bạn thân thiết, đều đang dần bị bóng tối nuốt chửng. Ông đã chứng kiến vô số cuộc chiến, nhưng đây là lần đầu tiên ông cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đến tận xương tủy. Kẻ thù này không thể bị đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần.
Ở một chiến tuyến khác, Thần Hoàng Hỏa Diệm, với thân hình được bao bọc bởi ngọn lửa rực cháy, đang dẫn dắt đội quân Thần Tộc của mình. Thần binh của ông, một cây thương lửa khổng lồ, vung lên tạo ra những vầng lửa thiêu đốt hàng loạt Hư Vô Thôn Phệ Giả thành tro bụi. Nhưng ngay cả ngọn lửa Thần cấp của ông cũng không thể đốt cháy hoàn toàn sự trống rỗng của Hư Vô. Một số quái vật Hư Vô, có khả năng hấp thụ năng lượng, thậm chí còn trở nên mạnh hơn sau khi bị tấn công bằng lửa. Một Thần Tướng dưới trướng ông, một người bạn đã cùng ông chinh chiến hàng vạn năm, đã bị một con Hư Vô Thôn Phệ Giả hình rắn khổng lồ nuốt chửng. Tiếng gầm thét giận dữ của Thần Hoàng Hỏa Diệm vang vọng khắp chiến trường, nhưng nó nhanh chóng bị nhấn chìm bởi tiếng rít gào của kẻ thù.
“Rút lui! Rút lui! Tập trung vào các điểm tập kết!” Thần Hoàng Hỏa Diệm ra lệnh, giọng ông khản đặc. Nhưng ngay cả việc rút lui cũng trở nên vô cùng khó khăn. Hư Vô Chi Địa không có phương hướng, không có trọng lực, và những cánh cổng không gian để rút lui đang dần bị các Hư Vô Thôn Phệ Giả phá hủy. Mỗi bước lùi đều phải trả giá bằng máu và mạng sống.
Trong biển hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, vẫn là tia hy vọng cuối cùng. Hắn di chuyển như một vị thần, xuyên qua hàng ngũ kẻ thù, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của sự sáng tạo, đối lập hoàn toàn với bản chất hủy diệt của Hư Vô. Ánh sáng vàng kim của hắn chiếu rọi, xua tan bóng tối và mang lại một chút bình yên cho những nơi hắn đi qua. Hắn đã tiêu diệt hàng tỷ Hư Vô Thôn Phệ Giả, tạo ra những khoảng trống tạm thời trong dòng chảy vô tận của chúng.
Nhưng ngay cả Lâm Phàm cũng không thể bao quát toàn bộ chiến trường. Hư Vô Chi Địa quá rộng lớn, và số lượng kẻ thù là vô hạn. Hắn có thể bảo vệ một khu vực, nhưng không thể bảo vệ tất cả. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự mệt mỏi đang len lỏi vào tâm trí của các chiến hữu. Sức mạnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ nằm ở số lượng, mà còn ở khả năng ăn mòn ý chí, gieo rắc sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi.
Một nhóm chiến sĩ từ một Vũ Trụ tu luyện ma pháp, với những pháp sư áo choàng đen và những chiến binh phép thuật, đang cố gắng giữ một vị trí phòng thủ. Những quả cầu lửa, những mũi tên băng, và những tia sét ma thuật liên tục được phóng ra, tạo nên một hàng rào phép thuật. Nhưng rồi, một con Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, như một ngọn núi di động được bao phủ bởi những con mắt đỏ rực, lao tới. Hàng rào phép thuật bị xé nát như tờ giấy. Từng pháp sư, từng chiến binh bị nghiền nát, tiếng kêu của phép thuật và linh hồn hòa lẫn vào nhau. Phút chốc, vị trí phòng thủ đã bị phá vỡ, và làn sóng Hư Vô tràn qua, nuốt chửng những người còn lại.
Nỗi đau mất mát lan tỏa. Những người bạn, những đồng đội đã cùng nhau chiến đấu qua vô số kỷ nguyên, nay chỉ còn là những mảnh vỡ linh hồn tan biến vào Hư Vô. Mộc Thanh, người bạn thiếu niên từ tiểu thế giới, nay là một Tiên Quân mạnh mẽ, đang cùng một nhóm chiến sĩ khác cố gắng bảo vệ một con tàu chiến bị hư hại. Nàng vẫn chiến đấu kiên cường, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe. Nàng thấy những gương mặt quen thuộc biến mất trong biển Hư Vô. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục thế này, liên minh sẽ sụp đổ. Không phải vì thiếu dũng khí, mà vì kẻ thù quá sức tưởng tượng.
“Chúng ta không thể tiếp tục chịu đựng như thế này!” Một Chân Thần từ Thần Giới, toàn thân bốc cháy ngọn lửa thiêng, vừa dứt lời thì bị một luồng năng lượng đen tối từ Hư Vô Thôn Phệ Giả xuyên thủng. Thân thể hắn bốc cháy, linh hồn bị ăn mòn trong đau đớn, nhưng trước khi tan biến, hắn vẫn cố gắng phóng ra một đòn tự bạo, kéo theo hàng trăm con quái vật khác. Cái chết của hắn chỉ là một trong hàng triệu cái chết đang diễn ra từng giây trên chiến trường vô tận này.
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng. Hắn có thể cảm nhận được sự mất mát, sự tuyệt vọng của những người đã đặt niềm tin vào hắn, vào sứ mệnh của Thiên Đạo mới. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ, bảo vệ các Vũ Trụ. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả này, nó không giống bất kỳ kẻ thù nào hắn từng đối mặt. Nó là hiện thân của sự hỗn loạn, của sự trống rỗng, của một sức mạnh nguyên thủy chỉ muốn tiêu diệt và nuốt chửng.
Hắn vung tay, một luồng ánh sáng Thiên Đạo quét qua, tạo ra một khoảng trống tạm thời trong hàng ngũ kẻ thù. Hắn nhìn thấy những người bạn, những đồng minh của mình đang chiến đấu đến cùng. Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã cùng Lâm Phàm thăng lên từ Tiên Giới, lạnh lùng và kiêu hãnh, nhưng gương mặt giờ đây cũng lấm tấm mồ hôi, đang dốc toàn lực chiến đấu. Nàng thi triển pháp thuật băng giá, đóng băng và nghiền nát hàng loạt quái vật, nhưng nàng cũng đang dần kiệt sức.
Tổn thất ngày càng chồng chất. Các pháp trận phòng thủ của liên minh bắt đầu bị phá vỡ từng lớp một. Những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên khi các Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ lao vào các chiến hạm chủ lực, biến chúng thành những quả cầu lửa khổng lồ và mảnh vỡ bay tứ tung. Các chỉ huy liên tục đưa ra mệnh lệnh rút lui chiến thuật, nhưng việc rút lui trong Hư Vô Chi Địa, nơi không gian méo mó và kẻ thù ở khắp mọi nơi, là một nhiệm vụ gần như bất khả thi. Năng lượng từ các Vũ Trụ đang đổ vào liên minh cũng bắt đầu cạn kiệt, không phải vì các Vũ Trụ không muốn hỗ trợ, mà vì chiến trường quá lớn, và quá trình truyền năng lượng đã bị gián đoạn bởi sự hỗn loạn của Hư Vô.
Một cảm giác bất lực bắt đầu len lỏi vào tâm trí của một số cường giả. Liệu đây có phải là kết cục đã định? Liệu tất cả nỗ lực của họ có phải là vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt nguyên thủy này? Lâm Phàm biết rằng mình không thể chỉ mãi chiến đấu như một cá nhân. Sức mạnh của hắn là vô hạn, nhưng không thể đối phó với một đạo quân vô hạn. Hắn cần phải làm gì đó, một điều gì đó quyết định, một điều gì đó vượt ra ngoài khả năng chiến đấu đơn thuần. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hy sinh và phương pháp phong ấn, lại chợt lóe lên trong đầu hắn. Nhưng phong ấn không phải là mục tiêu cuối cùng. Mục tiêu là tiêu diệt, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Ánh mắt của Lâm Phàm kiên định. Dù liên minh đang chịu tổn thất nặng nề, dù cái chết đang rình rập khắp nơi, nhưng hắn sẽ không bao giờ gục ngã. Hắn là Thiên Đạo của tương lai, là hy vọng cuối cùng của vô số Vũ Trụ. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn phải tìm ra cách. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cái giá phải trả đã quá đắt. Nhưng đó cũng là động lực để hắn phải đi đến cùng.
Một làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả mới, lớn hơn và hung tợn hơn, đang lao tới, mang theo một áp lực hủy diệt khủng khiếp. Các cường giả liên minh gồng mình, sẵn sàng cho đợt tấn công tiếp theo, dù biết rằng cơ hội sống sót đang ngày càng mong manh. Tiếng gào thét của kẻ thù, tiếng kèn hiệu của liên minh, và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của mỗi chiến binh, tất cả hòa vào một khoảnh khắc định mệnh, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt.