Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 725
Cả Hư Vô Chi Địa rung chuyển trong cơn thịnh nộ của vạn vật. Các Vũ Trụ nhỏ bé, từng là những viên ngọc lấp lánh của sự sống, giờ đây chỉ còn là tàn tích bị nuốt chửng, tạo nên những vết xé toạc dữ tợn trong không gian hỗn độn. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả mạnh nhất từ vô số thế giới, đang phải đối mặt với một làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả tưởng chừng như bất tận. Chúng không ngừng tuôn ra từ những khe nứt không gian tối tăm, mang theo sự hủy diệt và hỗn loạn.
Tại tiền tuyến Vũ Trụ thứ bảy, nơi các cường giả từ Tiên Giới và Thần Giới đang cố gắng giữ vững, tình hình đã trở nên nguy cấp. Những Tiên Đế uy nghi, Thần Hoàng quyền năng, và các chiến binh từ những chủng tộc kỳ lạ khác đều đang chiến đấu đến kiệt sức. Ánh sáng pháp tắc lấp lánh, thần thông bùng nổ, nhưng dường như không thể ngăn chặn được thủy triều đen tối của Hư Vô. Những Hư Vô Cự Thú khổng lồ, thân hình gớm ghiếc được tạo thành từ năng lượng hỗn loạn, gầm thét xé nát không gian, nuốt chửng chiến hạm và các Tiên Vương bất cẩn. Các chiến sĩ liên minh ngã xuống như lá rụng, máu nhuộm đen cả một vùng hư không.
Một Thần Hoàng thuộc tộc Kim Quang, vốn nổi tiếng với khả năng phòng thủ bất khả xâm phạm, giờ đây cũng đang ho ra máu, Thần Khí của ông ta nứt toác. Phía sau ông, Tiên Nữ Cửu Thiên, với khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định, đang vận dụng Tiên Pháp Cửu Thiên Huyền Nữ để phong tỏa một vết nứt không gian khổng lồ, nhưng năng lượng từ Hư Vô Thôn Phệ Giả quá mãnh liệt, khiến cô gần như không thể chống đỡ. Tuyến phòng ngự đang dần tan rã, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí những chiến binh kiên cường nhất.
Đúng lúc đó, một tia sáng chói lọi xé tan màn đêm hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa. Ánh sáng đó không phải là pháp thuật, không phải là thần thông, mà là một sự hiện diện thuần túy, một bản nguyên của sự sống và trật tự. Từ sâu thẳm của chiến trường, một bóng hình khổng lồ, uy nghi và ráng rỡ hiện lên, vượt xa bất kỳ chòm sao hay tinh vân nào. Đó là Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân của mình.
Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm không phải là một cơ thể vật chất thông thường. Đó là một hiện thân của các pháp tắc vũ trụ, một tượng đài bằng ánh sáng và năng lượng nguyên thủy. Thân hình hắn cao ngất trời, dường như có thể chống đỡ toàn bộ Hư Vô Chi Địa. Hàng ngàn cánh tay vươn ra, mỗi cánh tay nắm giữ một chuỗi pháp tắc, một thiên thể, hay một dòng thời gian. Đôi mắt hắn là hai ngân hà xoay tròn, nhìn thấu vạn vật, xuyên qua bản chất của Hư Vô. Trên đỉnh đầu hắn, một vầng sáng Thần Đạo rực rỡ chiếu rọi, xua tan mọi bóng tối và hỗn loạn. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn đã là một lời tuyên bố, một lời hứa về hy vọng.
Một làn sóng năng lượng nguyên thủy, tinh khiết và mạnh mẽ chưa từng có, bùng nổ từ Thiên Đạo Chân Thân. Hàng tỷ Hư Vô Thôn Phệ Giả trong tầm ảnh hưởng của nó lập tức hóa thành hư vô, không một dấu vết. Chúng không bị tiêu diệt bằng sức mạnh đơn thuần, mà bị tịnh hóa, bản chất hỗn loạn của chúng không thể chịu đựng được sự tinh khiết của Thiên Đạo. Nơi nào ánh sáng của Lâm Phàm chiếu tới, nơi đó Hư Vô tan biến, để lộ ra một khoảng không gian trong lành, dù chỉ là tạm thời.
“Thiên Đạo Chí Tôn đã tới!” một Thần Tướng reo lên, giọng nói khản đặc vì chiến đấu. Nỗi tuyệt vọng tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong đôi mắt của tất cả các chiến binh liên minh. Họ chiến đấu với một sức mạnh mới, không chỉ vì sự sống còn mà còn vì niềm tin vào vị cứu tinh này.
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn vươn một bàn tay khổng lồ, nắm giữ một tia Sáng Thế Chi Quang, quét ngang qua một đạo Hư Vô Phong Bạo đang nuốt chửng hàng chục Tiên Môn phái. Phong bạo hỗn loạn đó lập tức bị xé toạc, năng lượng hủy diệt bị chuyển hóa thành những hạt năng lượng tinh túy, nuôi dưỡng các pháp tắc của Vũ Trụ. Đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một cuộc đối đầu giữa trật tự và hỗn loạn, giữa sáng tạo và hủy diệt.
Một Hư Vô Thôn Phệ Tướng, một thực thể cấp cao của Hư Vô Thôn Phệ Giả với thân hình vặn vẹo như một khối núi thịt và vô số xúc tu sắc nhọn, gầm lên một tiếng chói tai, lao thẳng vào Lâm Phàm. Nó là một trong những kẻ đã tàn sát vô số cường giả liên minh, và mang trong mình một ý chí hủy diệt cực đoan. Lâm Phàm chỉ hơi nghiêng đầu, đôi mắt ngân hà của hắn lóe lên. Hắn không dùng vũ lực, mà dùng Pháp Tắc Thời Không. Xung quanh Hư Vô Thôn Phệ Tướng, thời gian và không gian đột ngột vặn vẹo, kéo giãn và co rút một cách điên cuồng. Thực thể khổng lồ đó bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận của sự tan rã và tái tạo, tiếng gầm thét của nó dần biến thành một âm thanh méo mó trước khi hoàn toàn chìm vào im lặng, hóa thành bụi hư vô.
Kế đến, Lâm Phàm nâng một cánh tay khác, từ đó vô số Thiên Đạo Thần Lôi
Tiên Nữ Cửu Thiên, sau khi được Lâm Phàm củng cố pháp tắc, đã có thể đóng lại khe nứt không gian, dù chỉ là tạm thời. Cô nhìn về phía Lâm Phàm, trong ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Phàm mà cô từng biết, cũng không còn là Thiên Đạo Nguyên Thủy vĩ đại nhưng xa cách. Hắn là một sự dung hợp của cả hai, một thực thể mới, mang trong mình cả sự nhân từ của sinh linh và sự vô tình của pháp tắc.
Trong tâm trí Lâm Phàm, trận chiến này là một cơn ác mộng không hồi kết. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của các Vũ Trụ đang bị nuốt chửng, nghe thấy tiếng thét đau đớn của hàng tỷ sinh linh. Mỗi khi hắn ra tay, một phần sức mạnh của hắn cũng bị tiêu hao, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại. Hắn là Thiên Đạo, là người bảo vệ cuối cùng. “Chưa đủ… vẫn chưa đủ…” Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn. “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang ẩn mình, và những con quái vật này chỉ là những xúc tu của nó. Ta phải tiến sâu hơn, mở ra một con đường thực sự.”
Với một quyết tâm sắt đá, Lâm Phàm giáng một đòn cuối cùng, một chưởng ấn khổng lồ được tạo thành từ Pháp Tắc Bất Diệt, quét sạch một đạo quân Hư Vô Thôn Phệ Giả đang cố gắng bao vây hắn. Sau đó, hắn không quay đầu lại, mà lao thẳng vào trung tâm của Hư Vô Chi Địa, nơi bóng tối đặc quánh nhất, nơi được cho là ẩn chứa Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão hủy diệt, là mũi nhọn tiên phong của liên minh đa vũ trụ, mở đường cho một hy vọng mong manh về sự sống còn.
Các cường giả liên minh nhìn theo bóng lưng hùng vĩ của Lâm Phàm, trong lòng vừa kính phục vừa lo lắng. Họ biết rằng con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một cơ hội. Họ siết chặt vũ khí, theo sát phía sau Thiên Đạo Chí Tôn, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, vì một tương lai mà Lâm Phàm đang cố gắng kiến tạo.