Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 727
Cả Hư Vô Chi Địa gào thét trong cơn cuồng nộ vô tận. Những làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả, từ nhỏ bé như một hành tinh cho đến khổng lồ như một tinh hệ, cuồn cuộn đổ về, biến ánh sáng yếu ớt của liên minh đa vũ trụ thành những đốm lửa leo lét sắp tắt. Hàng tỷ sinh linh, từ Thần Hoàng, Tiên Đế cho đến những chiến binh dũng cảm nhất từ các vũ trụ thấp hơn, đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Không gian vặn vẹo, thời gian hỗn loạn, và mỗi khoảnh khắc đều là một thử thách sống còn.
Tiếng gầm thét của các Thần thú cổ xưa hòa lẫn với tiếng nổ của thần thông, tiếng va chạm của pháp bảo. Dù liên minh đã chuẩn bị kỹ lưỡng, quy mô và sự hung hãn của Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn vượt xa mọi dự đoán. Chúng không có nỗi sợ hãi, không có điểm yếu rõ ràng, chỉ có bản năng nuốt chửng và hủy diệt. Từng chiến tuyến sụp đổ, từng pháo đài không gian tan biến thành cát bụi, và những tia hy vọng mong manh dần vụt tắt trong mắt các chiến binh.
Trong khoảnh khắc nguy cấp nhất, khi một Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dáng như một con rồng không xương làm từ bóng đêm và sự hỗn loạn, sắp nuốt chửng một hạm đội tinh không của Tiên Giới, một luồng sáng chói lòa bỗng xé toạc màn đêm Hư Vô. Ánh sáng đó không phải là sự bùng nổ của năng lượng thuần túy, mà là một thứ ánh sáng của sự sống, của trật tự, của tất cả những gì đối lập với Hư Vô.
“Thiên Đạo Chân Thân!”
Một tiếng hô kinh ngạc vang lên từ đội ngũ Thần Hoàng. Lâm Phàm, trung tâm của luồng sáng đó, đã hoàn toàn biến đổi. Hắn không còn là hình dáng con người mà là một thực thể khổng lồ, cao đến hàng vạn dặm, thân thể được tạo thành từ vô số tinh hệ lấp lánh, mỗi tế bào là một thế giới thu nhỏ. Mái tóc hắn là những dải ngân hà chảy dài, đôi mắt hắn là hai hố đen xoáy sâu nhưng lại chứa đựng ánh sáng của vạn vật. Từ ngực hắn, một vòng xoáy năng lượng vĩ đại quay cuồng, đại diện cho sự sáng tạo và hủy diệt, cân bằng tuyệt đối. Đây chính là Thiên Đạo Chân Thân – hình thái tối thượng của Thiên Đạo mới, biểu tượng của trật tự vũ trụ.
Sự xuất hiện của hắn tạo ra một trường năng lượng vô hình, đẩy lùi mọi Hư Vô Thôn Phệ Giả trong phạm vi hàng ngàn dặm. Những con quái vật bóng tối rít lên những tiếng chói tai, chúng cảm nhận được một sự tồn tại mà chúng không thể thấu hiểu, một mối đe dọa bản năng đến từ sâu thẳm pháp tắc.
Lâm Phàm không nói một lời. Hắn chỉ giơ bàn tay khổng lồ của mình lên, mà mỗi ngón tay đều có thể kẹp nát một ngôi sao. Từ lòng bàn tay hắn, một quả cầu ánh sáng rực rỡ bùng nổ, không phải là năng lượng tấn công đơn thuần, mà là sự cô đọng của “Thiên Đạo Pháp Tắc”. Quả cầu đó bay thẳng vào con Thôn Phệ Giả hình rồng đang há miệng. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Khi quả cầu chạm vào nó, con quái vật bắt đầu tan rã. Không phải bị phá hủy, mà là bị “chuyển hóa”. Từng phần cơ thể của nó biến thành những hạt vật chất cơ bản, sau đó lại tụ lại thành những tinh tú nhỏ, những tia sáng lấp lánh, rồi tan biến vào Hư Vô, trả lại sự thanh tịnh cho không gian.
Cảnh tượng đó khiến các chiến binh liên minh sững sờ. Đó không phải là giết chóc, đó là sự tịnh hóa, một sức mạnh mà họ chưa từng thấy. Sự hỗn loạn của Hư Vô bị đảo ngược, biến thành trật tự và sự sống.
“Tiến lên!” Một Tiên Đế của Cửu Thiên Tiên Giới gầm lên, giọng nói tràn đầy sự phấn khích. “Theo chân Thiên Đạo Chí Tôn!”
Với một đòn khai màn chấn động, Lâm Phàm bắt đầu mở đường. Mỗi bước chân của Thiên Đạo Chân Thân đều làm rung chuyển Hư Vô Chi Địa, tạo ra những cơn sóng xung kích pháp tắc. Hắn vung tay, hàng ngàn Hư Vô Thôn Phệ Giả biến thành ánh sáng. Hắn khẽ thở ra, một luồng khí hỗn độn nhưng lại mang theo bản chất sáng tạo, quét sạch một đội quân quái vật đang lao tới. Những đòn tấn công của hắn không theo bất kỳ công pháp nào đã biết, mà là sự thể hiện trực tiếp của Đại Đạo, của Thiên Đạo Pháp Tắc mới mà hắn đã dung hợp.
Một Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương, hình dáng như một con bạch tuộc khổng lồ với hàng ngàn xúc tu chứa đầy mắt và răng nanh, lao đến, cố gắng quấn lấy Lâm Phàm. Từ các xúc tu của nó, vô số pháp tắc Hư Vô được phóng ra, cố gắng ăn mòn và đồng hóa Thiên Đạo Chân Thân. Nhưng Lâm Phàm chỉ khẽ cau mày. Hắn vươn một ngón tay, điểm nhẹ vào trung tâm con bạch tuộc. Một vòng xoáy ngũ sắc xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, hút lấy tất cả pháp tắc Hư Vô. Con bạch tuộc rít lên đau đớn, cơ thể nó bắt đầu co rút, rồi bị hút vào vòng xoáy, biến mất không dấu vết.
Sức mạnh của Lâm Phàm không chỉ nằm ở sự hủy diệt, mà còn ở khả năng “tiến hóa” và “tái tạo”. Hắn có thể biến năng lượng Hư Vô thành năng lượng sinh mệnh, có thể biến sự hỗn loạn thành trật tự. Đây là sức mạnh của một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Trong tâm trí Lâm Phàm, ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy hiện lên rõ ràng. Hắn cảm nhận được nỗi đau và sự hy sinh của nó, cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh. Hư Vô Thôn Phệ Giả không chỉ là kẻ thù, nó còn là một phần của chu trình vũ trụ, một lực lượng hủy diệt cần thiết để cân bằng. Nhưng “Thôn Phệ Giả Nguyên Thể” đã vượt quá giới hạn, trở thành một căn bệnh ung thư đe dọa tất cả. Sứ mệnh của hắn không phải là diệt trừ hoàn toàn sự hủy diệt, mà là điều chỉnh nó, đưa nó trở lại đúng vị trí trong Đại Đạo.
Con đường mà Lâm Phàm mở ra không phải là một khe hở tạm thời. Đó là một hành lang ánh sáng rộng lớn, nơi pháp tắc của Thiên Đạo mới được thiết lập, đẩy lùi mọi sự xâm nhập của Hư Vô. Trong hành lang này, năng lượng trở nên ổn định, không gian không còn vặn vẹo, và các chiến binh liên minh có thể chiến đấu hiệu quả hơn rất nhiều.
Các hạm đội tinh không nhanh chóng điều chỉnh đội hình, lao vào hành lang ánh sáng theo sau Lâm Phàm. Những cường giả đỉnh phong của liên minh, những Thần Hoàng, Tiên Đế, những thủ lĩnh của các chủng tộc vĩ đại, đều cảm thấy một nguồn sức mạnh mới, một niềm hy vọng mãnh liệt trỗi dậy trong lòng họ. Họ biết rằng, chỉ cần Lâm Phàm còn đứng vững, họ sẽ không thất bại.
Những tiếng reo hò vang dội khắp hành lang ánh sáng, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến binh. Họ không còn chiến đấu trong tuyệt vọng, mà là chiến đấu với một mục đích rõ ràng, theo bước chân của vị Thiên Đạo Chí Tôn của họ.
Lâm Phàm tiếp tục tiến sâu hơn vào Hư Vô Chi Địa, mỗi bước đi đều là một tuyên bố về trật tự và sự sống. Hắn không dừng lại, không chùn bước. Phía trước hắn, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang chờ đợi, một khối ý chí và năng lượng hủy diệt khổng lồ. Nhưng Lâm Phàm biết, hắn không còn đơn độc. Hắn là Thiên Đạo, nhưng cũng là Lâm Phàm, mang theo ý chí của vô số sinh linh đang tin tưởng vào hắn. Hành trình này sẽ gian nan, nhưng con đường đã được mở, và không gì có thể ngăn cản họ tiến lên.
Hành lang ánh sáng kéo dài vô tận, dẫn dắt liên minh đi qua những vùng Hư Vô nguy hiểm nhất, hướng thẳng đến trái tim của mối đe dọa vũ trụ. Cuộc đại chiến chỉ mới bắt đầu, nhưng Thiên Đạo đã hiện thân, và hy vọng đã bùng cháy trở lại.