Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 731

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:53:54 | Lượt xem: 2

Trong vũng xoáy hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa, nơi ánh sáng và sự sống bị nuốt chửng không ngừng, cuộc đại chiến đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Từng khoảnh khắc trôi qua là một cuộc giằng co sinh tử, giữa ý chí bất khuất của vạn giới và sự tàn bạo vô biên của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, vung vẩy thanh kiếm ánh sáng chém tan từng đợt sóng quái vật Hư Vô. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc vũ trụ, xé nát những sinh vật được tạo thành từ hư không thuần túy, mở ra một con đường tạm thời trong trận tuyến địch.

Tuy nhiên, số lượng của Hư Vô Thôn Phệ Giả là vô tận. Từ những vết nứt không gian khổng lồ, chúng không ngừng tuôn ra, hình thù kỳ dị, nanh vuốt sắc bén, đôi mắt trống rỗng chỉ chứa sự hủy diệt. Dù Lâm Phàm có mạnh mẽ đến đâu, một mình hắn không thể chống đỡ toàn bộ. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả mạnh nhất từ vô số thế giới, đang chiến đấu kiên cường bên cạnh hắn. Nhưng rõ ràng, họ đang bị đẩy lùi. Từng vị Tiên Đế, Thần Hoàng, Đại Năng của các chủng tộc khác nhau gục ngã, thân thể tan biến vào hư vô, linh hồn bị xé toạc trước khi kịp tái nhập luân hồi. Tiếng gào thét, tiếng va chạm pháp tắc, tiếng nổ của thần thông, và cả tiếng vỡ vụn của những vũ trụ nhỏ đang dần bị thôn phệ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Một trong những người đầu tiên hy sinh một cách oanh liệt là Thiên Nữ Băng Sương, người từng là Tiên Nữ Cửu Thiên của Tiên Giới, và sau này là một trong những trợ thủ đắc lực nhất của Lâm Phàm trên Đại Lục Trung Ương. Nàng vốn mang trong mình huyết mạch của một vị thần cổ đại, sở hữu sức mạnh băng giá có thể đóng băng thời gian. Khi một con Thôn Phệ Giả khổng lồ, mang hình hài của một con mãng xà Hư Vô với hàng ngàn cái miệng nuốt chửng, lao thẳng về phía hậu tuyến, nơi có những pháp sư yếu hơn đang cố gắng duy trì kết giới, Thiên Nữ Băng Sương đã không ngần ngại.

“Sẽ không ai có thể vượt qua ta!” Nàng hét lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết. Toàn bộ Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể nàng bùng nổ, hóa thành một cơn bão tuyết vĩnh cửu. Nàng lao thẳng vào con mãng xà, không chút do dự. “Thiên Đạo Băng Phong, Vô Tận Luyện Ngục!”

Sức mạnh của nàng vượt xa giới hạn thông thường, thậm chí là giới hạn của một Tiên Đế. Cơ thể nàng phát ra ánh sáng xanh lam chói lọi, từng mảnh tinh thể băng giá bay ra, đóng băng không gian xung quanh. Con mãng xà Hư Vô khổng lồ bị làm chậm lại, sau đó từng phần cơ thể của nó bắt đầu bị bao phủ bởi lớp băng vĩnh cửu. Tuy nhiên, sự hủy diệt của Hư Vô không dễ dàng bị phong tỏa. Lớp băng tan chảy, rồi lại đông cứng, trong một cuộc chiến cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt. Thiên Nữ Băng Sương biết mình không thể giữ nó mãi. Với ánh mắt cuối cùng hướng về phía Lâm Phàm, người đang chiến đấu ở tiền tuyến, nàng nở một nụ cười thanh thản.

“Lâm Phàm… hãy bảo vệ tất cả…”

Bằng một tiếng nổ long trời lở đất, toàn bộ năng lượng của Thiên Nữ Băng Sương tự hủy, không phải để tấn công, mà là để tạo ra một vùng chân không băng giá tuyệt đối. Vùng chân không đó không chỉ đóng băng con mãng xà Hư Vô, mà còn phong tỏa một khoảng không gian rộng lớn, ngăn chặn hàng triệu Thôn Phệ Giả khác trong vài khắc. Cái giá phải trả là sự tan biến hoàn toàn của nàng, không còn bất kỳ dấu vết nào, thậm chí cả ý niệm về luân hồi cũng bị bóp méo bởi năng lượng Hư Vô. Nhưng nhờ có nàng, hậu tuyến đã được bảo vệ, và các pháp sư có đủ thời gian để củng cố kết giới, tạo ra một lá chắn tạm thời cho liên minh.

Lâm Phàm cảm nhận được sự tan biến của Thiên Nữ Băng Sương. Một nỗi đau thấu tim xé ngang lồng ngực hắn, nhưng hắn không có thời gian để thương tiếc. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đó không phải là sự kết thúc, mà là một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá của cuộc chiến này. Nàng đã tạo ra một cơ hội, dù nhỏ, và hắn phải nắm lấy nó.

Không lâu sau, Vạn Đạo Thần Hoàng, vị Thần Hoàng cổ xưa đã trao cho Lâm Phàm mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng và một phần ký ức cổ xưa ở Thần Giới, cũng đối mặt với số phận tương tự. Ông là một vị Thần Hoàng uyên bác, thông hiểu vạn pháp, và là một trong những trụ cột tinh thần của liên minh. Ông đã dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ gồm các Thần Tôn và Thần Vương, cố gắng xuyên thủng một tuyến phòng ngự dày đặc của Hư Vô Thôn Phệ Giả để tiếp cận một điểm yếu chiến lược – một vết nứt không gian thứ cấp đang không ngừng phun trào quái vật Hư Vô.

“Điểm yếu này phải bị phong tỏa! Nếu không, chúng ta sẽ bị bao vây!” Vạn Đạo Thần Hoàng gầm lên, vung quyền đánh tan hàng trăm quái vật. Nhưng sức mạnh của ông cũng đã đến giới hạn. Ông đã già cỗi, và dù thông tuệ bao nhiêu, thể chất cũng không còn như xưa. Một luồng năng lượng Hư Vô cực đại từ vết nứt bắn ra, xé toạc hàng ngũ Thần Tôn. Ông biết, chỉ có một cách để phong tỏa nó.

“Các ngươi lùi lại! Lão phu sẽ mở đường!” Ông ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp chiến trường. Các Thần Tôn không muốn rời đi, nhưng họ biết mệnh lệnh của ông là tuyệt đối. “Thời gian đang cạn! Hãy tin tưởng vào Thiên Đạo mới!”

Vạn Đạo Thần Hoàng lùi lại một bước, ánh sáng vàng rực bùng cháy từ cơ thể ông. Ông không chọn tự hủy thân thể, mà chọn một cách khác. Ông dung hợp toàn bộ Thần Cách của mình với pháp tắc phong ấn cổ xưa nhất mà ông biết, biến bản thân thành một vật dẫn, một con dấu sống. Với một tiếng gầm vang dội, ông lao thẳng vào vết nứt không gian, ôm trọn luồng năng lượng Hư Vô đang cuồn cuộn trào ra.

Thân thể của Vạn Đạo Thần Hoàng bắt đầu tan chảy, nhưng không phải bị hủy diệt. Thay vào đó, ông biến thành một cột sáng vàng kim, cố định vào trung tâm vết nứt. Pháp tắc phong ấn mà ông dung hợp với Thần Cách bắt đầu hoạt động, kéo dãn và đóng kín vết nứt một cách chậm rãi nhưng kiên cố. Đó là một quá trình đau đớn, kéo dài hàng giờ, từng phần ý chí và linh hồn ông bị bào mòn để duy trì phong ấn. Nhưng nhờ đó, nguồn viện binh của Hư Vô từ hướng đó bị cắt đứt, giảm bớt áp lực đáng kể cho một phần mặt trận.

Những người chứng kiến cảnh tượng đó đều rơi lệ. Họ biết Vạn Đạo Thần Hoàng không chết, mà ông đã trở thành một phần của pháp tắc vũ trụ, một vật phong ấn vĩnh viễn. Ý chí của ông vẫn còn đó, hòa vào năng lượng của vết nứt, nhưng không còn là một cá thể độc lập. Ông đã hy sinh vĩnh viễn, để đổi lấy một cơ hội quý giá cho liên minh.

Lâm Phàm, đang đối mặt với một nhóm Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Thần Hoàng, cảm nhận được sự biến mất của Vạn Đạo Thần Hoàng. Một lần nữa, gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì sự tái sinh của Thiên Đạo, mà còn vì những hy sinh vĩ đại này. Mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi linh hồn tan biến, đều là một lời nhắc nhở rằng hắn không được phép thất bại.

Những hy sinh như của Thiên Nữ Băng Sương và Vạn Đạo Thần Hoàng không phải là duy nhất. Hàng ngàn, hàng vạn cường giả từ khắp các vũ trụ đã dũng cảm đối mặt với cái chết. Các chiến binh của tộc chiến đấu, những pháp sư của các học viện cổ xưa, những kiếm khách vô song, những tu sĩ nhập định, tất cả đều chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Họ dùng thân thể mình làm lá chắn, dùng pháp lực cạn kiệt để mở ra một khoảng trống, dùng ý chí cuối cùng để truyền tải một thông điệp.

Một Tiên Vương từ Lạc Hà Tiên Giới, khi bị bao vây bởi hàng trăm Thôn Phệ Giả, đã không chọn bỏ chạy. Ông ta kích hoạt một trận pháp cổ xưa trong cơ thể, biến bản thân thành một quả bom pháp tắc khổng lồ, quét sạch một khu vực rộng lớn, giúp đồng đội có thể rút lui an toàn. Một Đại Năng của chủng tộc Cơ Giới từ một vũ trụ công nghệ cao, khi con tàu chiến của mình bị hư hại nặng nề, đã quyết định lái nó thẳng vào trung tâm của một cụm Thôn Phệ Giả, kích hoạt toàn bộ lò phản ứng năng lượng để tạo ra một vụ nổ hủy diệt, phá hủy một tuyến địch quan trọng.

Những hy sinh này, dù đau đớn đến nhường nào, đã không phải là vô nghĩa. Chúng đã tạo ra những khoảng trống, những con đường, những giây phút quý giá. Chúng đã làm suy yếu một phần sức mạnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả, dù chỉ là tạm thời. Và quan trọng hơn, chúng đã thắp lên ngọn lửa hy vọng và ý chí kiên cường trong trái tim của những người còn lại. Mỗi một sự ra đi anh dũng đều là một lời thề im lặng, rằng họ sẽ tiếp tục chiến đấu, để những người đã ngã xuống không phải chết uổng.

Lâm Phàm cảm nhận được tất cả. Hắn không chỉ là Thiên Đạo Nguyên Thủy tái sinh, hắn còn là Lâm Phàm – thiếu niên phế vật từng bị khinh miệt, người đã trải qua vô số sinh ly tử biệt. Giờ đây, hắn gánh vác không chỉ vận mệnh của Thiên Đạo, mà còn cả hy vọng, nỗi đau, và sự hy sinh của vô số sinh linh. Với một tiếng gầm dữ dội, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ sức mạnh, ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đã đến lúc phải tiến lên. Đã đến lúc phải đối mặt với nguồn gốc của mọi hỗn loạn, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Những hy sinh này, sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Trận chiến vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, mỗi một chiến binh còn sống sót đều mang trong mình một ý chí sắt đá, được hun đúc từ máu và nước mắt của những người đã ngã xuống. Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng họ biết, họ không hề đơn độc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8