Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 745

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:59:23 | Lượt xem: 2

Hư Vô Chi Địa rống lên một tiếng dữ dội, không phải tiếng gầm của quái vật, mà là âm thanh của chính không gian bị xé rách, bóp méo đến cực hạn. Hàng tỷ sinh linh, từ những Tiên Giả vừa phi thăng cho đến các Thần Hoàng vạn cổ, đang chiến đấu trong một cuộc chiến vô vọng chống lại làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả vô tận. Mỗi giây trôi qua, một tinh cầu biến mất, một dải thiên hà bị nuốt chửng, và vô số sinh mạng hóa thành tro bụi.

Liên minh đa vũ trụ đã dốc toàn bộ lực lượng, nhưng kẻ địch lại dường như không có điểm cuối. Những con quái vật Hư Vô, hình thù kỳ dị, thân thể biến hóa khôn lường, chúng đến từ những vết nứt không gian, từ những khoảng trống đen kịt, mang theo sự lạnh lẽo của cái chết và sự hỗn loạn nguyên thủy. Ánh sáng của các pháp tắc, sức mạnh của các thần thông va chạm với bóng tối Hư Vô, tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa, nhưng chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi trong đại dương tuyệt vọng.

Trong tâm điểm của chiến trường, một bóng hình cao lớn, rực rỡ ánh sáng vàng kim đang sừng sững, đối chọi với bóng đen khổng lồ che khuất cả một tiểu tinh hệ. Đó chính là Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần ngày nào, mà là một thực thể dung hợp vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, mang trong mình ý chí của vô tận vũ trụ. Thân thể hắn cao vút hàng triệu dặm, mỗi cử động đều khuấy động không gian, mỗi ý niệm đều tạo ra pháp tắc. Ánh sáng rực rỡ từ Thiên Đạo Chân Thân đẩy lùi bóng tối Hư Vô, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tận thế.

Trước mặt hắn, trôi nổi trong khoảng không hỗn độn, là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không có hình dạng cố định, mà là một khối vật chất đen kịt, xoắn vặn không ngừng, lớn đến mức không thể dùng lời nói để hình dung. Nó giống như một lỗ đen sống, một thực thể của sự trống rỗng và hủy diệt. Từ trung tâm của nó tỏa ra một lực hút kinh hoàng, không chỉ nuốt chửng vật chất, mà còn ăn mòn cả ánh sáng, thời gian và không gian. Mọi thứ xung quanh nó đều bị bóp méo, bị kéo căng rồi vỡ vụn thành những hạt bụi vô hình. Những quái vật Hư Vô nhỏ hơn chỉ là những mảnh vụn, những xúc tu của nó, được sinh ra và điều khiển bởi Ý Chí Hư Vô nguyên thủy.

“Ngươi chính là kẻ đã hủy diệt Thiên Đạo Nguyên Thủy, nuốt chửng vô số vũ trụ?” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không còn là giọng người phàm, mà là âm thanh của hàng ngàn pháp tắc hòa quyện, chấn động cả Hư Vô Chi Địa.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không đáp lời. Thay vào đó, nó mở ra một cái “miệng” khổng lồ, không phải là miệng vật lý, mà là một vết nứt không gian rộng lớn đến vô hạn, từ đó tuôn ra một dòng năng lượng hỗn loạn, đen đặc, mang theo sự ăn mòn và hủy diệt. Dòng năng lượng này quét qua, ngay lập tức biến hàng trăm thiên hà thành hư vô, không để lại một dấu vết nào.

Lâm Phàm không chút do dự. Hắn giơ cao đôi tay, Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ hơn bao giờ hết. Hàng vạn pháp tắc hóa thành những chuỗi xích ánh sáng, những mũi giáo rực rỡ, lao thẳng vào dòng năng lượng hủy diệt. Một tiếng nổ chói tai vang lên, nhưng không có âm thanh thật sự, chỉ là sự rung động của toàn bộ Hư Không. Ánh sáng và bóng tối va chạm, giằng co. Lâm Phàm cảm nhận được sức mạnh ăn mòn của Hư Vô, nó không chỉ phá hủy vật chất, mà còn cố gắng làm suy yếu ý chí, làm tan rã các pháp tắc. Nếu không phải hắn đã dung hợp phần lớn mảnh vỡ Thiên Đạo, e rằng chỉ một đòn đã đủ để hắn tan biến.

“Thiên Đạo Vạn Tượng!” Lâm Phàm gầm lên. Từ Thiên Đạo Chân Thân của hắn, vô số ảo ảnh vũ trụ hiện ra: tinh hà quay cuồng, hành tinh sinh sôi, sinh linh vui sống. Những ảo ảnh này không phải là giả, mà mang theo ý chí sáng tạo và sự sống mãnh liệt. Chúng lao vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, cố gắng đẩy lùi năng lượng hủy diệt của nó.

Tuy nhiên, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể chỉ khẽ “rung động”. Khối vật chất đen kịt của nó bắt đầu xoắn vặn nhanh hơn, và những ảo ảnh vũ trụ do Lâm Phàm tạo ra nhanh chóng bị kéo vào, bị nghiền nát và nuốt chửng. Mỗi khi một thiên hà ảo ảnh biến mất, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như lại lớn thêm một chút, năng lượng của nó càng trở nên dày đặc và đáng sợ hơn.

Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên Thiên Đạo Chân Thân. Sức mạnh của hắn, mặc dù đã đạt đến đỉnh phong của Thần Giới, thậm chí vượt xa Thiên Đạo Nguyên Thủy khi còn toàn vẹn, nhưng vẫn không thể lay chuyển được thực thể này. Nó quá lớn, quá cổ xưa, quá thuần túy là sự hủy diệt.

Hắn triệu hồi “Thiên Đạo Thần Kiếm”, một thanh kiếm ánh sáng được tạo thành từ ý chí và pháp tắc của Thiên Đạo. Thanh kiếm dài hàng triệu dặm, mang theo uy năng khai thiên phá địa. Lâm Phàm vung kiếm, chém thẳng vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bề mặt đen kịt của nó, một luồng ánh sáng le lói xuyên qua. Liên minh đa vũ trụ nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên hy vọng. Lâm Phàm có thể làm được!

Nhưng niềm hy vọng đó nhanh chóng bị dập tắt. Vết nứt trên Thôn Phệ Giả Nguyên Thể nhanh chóng lành lại, không để lại một dấu vết nào. Nó giống như một vết thương trên một sinh vật khổng lồ, chẳng đáng kể. Hơn nữa, từ vết nứt đó, một luồng năng lượng phản phệ mạnh mẽ hơn bắn ra, trực tiếp đánh trúng Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm.

“Ầm!”

Một tiếng động khủng khiếp vang vọng trong tâm trí mọi người. Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm bị đẩy lùi hàng triệu dặm, ánh sáng vàng kim trên người hắn mờ đi trông thấy. Một vết rạn nứt xuất hiện trên vai hắn, và một dòng năng lượng Hư Vô đen kịt bắt đầu ăn mòn vào bên trong. Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau thấu xương, không chỉ là thân thể, mà là linh hồn và ý chí Thiên Đạo đang bị bào mòn.

“Thiên Đạo Chí Tôn!” Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương và các cường giả khác của liên minh đồng loạt kêu lên, lòng đầy lo lắng. Họ đã dốc hết sức mình để đối phó với đội quân Hư Vô bên ngoài, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là một cấp độ hoàn toàn khác. Sức mạnh của nó vượt quá mọi giới hạn mà họ có thể tưởng tượng.

Lâm Phàm nghiến răng, tập trung toàn bộ ý chí để đẩy lùi năng lượng Hư Vô đang ăn mòn. Hắn biết mình không thể gục ngã, vì hắn là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Nhưng sự thật hiển nhiên là, với sức mạnh hiện tại, hắn không thể tiêu diệt được Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Nó không phải là một sinh vật thông thường. Nó không có điểm yếu vật lý rõ ràng. Mỗi đòn tấn công của hắn đều như đổ sông đổ bể, chỉ khiến nó mạnh hơn hoặc tự phục hồi ngay lập tức. Nó là hiện thân của sự hủy diệt, một khái niệm, một định luật vật lý hơn là một thực thể.

Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào khối vật chất đen kịt không ngừng xoắn vặn kia. Hắn đã thu thập gần như tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, đã luyện hóa chúng thành một thể thống nhất, đã đạt đến cảnh giới Thiên Đạo Chân Thân, nhưng vẫn chưa đủ. Hắn cần một cái gì đó khác, một cách tiếp cận hoàn toàn mới, một chiến lược vượt ra ngoài sức mạnh thuần túy.

Hắn nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc đó, hàng tỷ năm kiến thức và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, cùng với kinh nghiệm của vô số kiếp luân hồi của chính hắn, lướt qua tâm trí. Hắn cần phải tìm ra bản chất sâu xa nhất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, không phải sức mạnh, mà là nguyên lý tồn tại của nó. Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì phải làm gì?

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Ý nghĩ đó điên rồ, nguy hiểm, nhưng có thể là con đường duy nhất. Hắn không cần phải hủy diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn cần phải thay đổi nó. Thay đổi bản chất của nó, từ hủy diệt thành một cái gì đó khác, một cái gì đó có thể tồn tại cùng với sự sống, thậm chí là nuôi dưỡng sự sống.

Nhưng làm thế nào để thực hiện một điều như vậy? Làm thế nào để thay đổi bản chất của một thực thể mà bản thân nó chính là một khái niệm, một định luật của vũ trụ? Điều đó đòi hỏi một sức mạnh vượt xa mọi giới hạn, một ý chí không thể lay chuyển, và một sự hiểu biết sâu sắc đến tận cùng về “Đại Đạo” – nguyên lý tối thượng chi phối mọi thứ.

Lâm Phàm mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn không còn là sự tức giận hay tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một quyết tâm sắt đá và một tia sáng của trí tuệ. Hắn biết rằng trận chiến này không thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần. Nó sẽ là một trận chiến của ý chí, của pháp tắc, và của sự sáng tạo.

Hắn nhìn về phía liên minh, về phía những người bạn, những chiến hữu đang chiến đấu đến kiệt sức. Họ đang hy sinh từng chút một để giữ vững trận tuyến, để câu giờ cho hắn. Hắn không thể phụ lòng họ. Hắn phải tìm ra con đường. Hắn phải trở thành không chỉ là Thiên Đạo mới, mà là một thực thể có thể tái định nghĩa bản chất của vũ trụ, một thực thể có thể dung hòa cả sáng tạo và hủy diệt.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại gầm lên, không gian xung quanh nó bắt đầu sụp đổ mạnh hơn, như muốn nuốt chửng hoàn toàn Lâm Phàm. Hắn đứng vững, không lùi một bước. Hắn đã nhận ra rằng, để đánh bại kẻ địch này, hắn phải làm một điều mà chưa Thiên Đạo nào từng làm: không phải phong ấn hay tiêu diệt, mà là dung hợp, tịnh hóa và biến đổi.

Đây sẽ là một canh bạc lớn nhất trong lịch sử vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8