Thiên Đạo Trùng SinhChương 750
Hư Vô Chi Địa, nơi vốn là sự tĩnh mịch vô tận, giờ đây đã trở thành một chiến trường rực lửa, một vực thẳm của âm thanh và ánh sáng hủy diệt. Từng đợt xung kích năng lượng từ cuộc đại chiến rung chuyển không gian, bóp méo thực tại, và xé toạc lớp màn vô hình ngăn cách các vũ trụ. Nhưng ngay cả giữa cơn bão hỗn loạn đó, mọi ánh mắt, mọi ý chí đều đổ dồn về một điểm duy nhất, nơi tâm điểm của sự hủy diệt: Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân vĩ đại, đối đầu trực diện với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm, một thực thể ánh sáng và pháp tắc, cao vút hàng triệu dặm, mỗi cử động đều mang theo sức nặng của hàng ngàn vũ trụ. Vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ tỏa ra từ hắn, là sự kết hợp của vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, là ý chí của vạn vật và sự sống. Mỗi nắm đấm của hắn là một ngôi sao băng, mỗi bước chân là một đại lục nứt vỡ, mỗi ánh mắt là một tia chớp xé toạc bóng tối. Hắn là hiện thân của trật tự, của sự sáng tạo, của hy vọng cuối cùng.
Thế nhưng, đối diện với hắn, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại là một cơn ác mộng đến từ thẳm sâu nhất của Hư Vô. Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối uốn lượn khổng lồ của bóng tối, của sự trống rỗng và hỗn loạn. Nó không có mắt, nhưng lại cảm nhận được tất cả. Nó không có miệng, nhưng lại nuốt chửng mọi thứ. Mỗi thớ thịt của nó là một lỗ đen mini, mỗi xúc tu vươn ra là một dòng sông hủy diệt. Nó khổng lồ đến mức, khi Lâm Phàm đứng trước nó, hắn cảm thấy mình chỉ như một đốm sáng nhỏ bé trước một ngọn núi đen thăm thẳm, nuốt chửng cả ánh sáng. Cả cái Hư Vô Chi Địa này dường như cũng chỉ là một phần cơ thể của nó, một không gian sống mà nó đã tạo ra để tồn tại và phát triển.
“Grừừừừừ!”
Một tiếng gầm không mang theo âm thanh, mà là sự rung động nguyên thủy của sự hủy diệt, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Phàm và mọi cường giả liên minh. Đó là ý chí thuần túy của sự trống rỗng, của sự xóa sổ, khiến những linh hồn yếu ớt nhất phải tan chảy ngay lập tức.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vươn ra một xúc tu khổng lồ, đen đặc và lởm chởm những lưỡi dao sắc bén được tạo thành từ năng lượng Hư Vô. Xúc tu đó lao đến, không phải là một đòn đánh vật lý đơn thuần, mà là sự nuốt chửng không gian, thời gian và cả pháp tắc. Nơi nó đi qua, mọi thứ đều biến mất, không để lại dấu vết gì.
Lâm Phàm không né tránh. Thiên Đạo Chân Thân của hắn vung quyền, mang theo sức mạnh của hàng tỷ tinh hệ. Một luồng ánh sáng chói lòa, kết tinh từ vạn pháp, va chạm trực diện với xúc tu đen. Cả Hư Vô Chi Địa rung chuyển như một tấm vải bị xé nát. Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra những vụ nổ không màu sắc, không âm thanh, chỉ là sự biến mất của thực tại. Nhưng sau đó, ánh sáng lại xuất hiện, bóng tối lại hình thành, như một cuộc chiến vĩnh cửu giữa hai thái cực.
“Nó quá lớn… quá mạnh!” Một Tiên Vương từ Tiên Giới liên minh, người đang cố gắng duy trì một kết giới phòng thủ từ xa, thốt lên trong vô vọng. “Sức mạnh của hắn đã đạt đến cực hạn của một cá thể, nhưng làm sao có thể đối phó với một thực thể có quy mô của cả một vũ trụ con?”
Lâm Phàm cũng cảm nhận được điều đó. Mỗi đòn đánh của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, dường như chỉ là một vết xước nhỏ trên cơ thể vô biên của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó hấp thu năng lượng, nó tự chữa lành, nó không có điểm yếu rõ ràng. Hắn đã cố gắng tập trung sức mạnh vào một điểm, tạo ra một đòn xuyên thấu với ý chí Thiên Đạo mạnh nhất, nhưng nó cũng chỉ làm chậm lại sự phục hồi của đối phương trong chốc lát.
Hắn đã sử dụng “Thiên Đạo Trảm Ma”, một chiêu thức được sinh ra từ ý chí tiêu diệt tà ác của Thiên Đạo Nguyên Thủy, có khả năng phân tách linh hồn và pháp tắc. Nhưng khi chiêu này chạm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nó chỉ như một con dao nhỏ cố gắng cắt xuyên qua một ngọn núi băng vĩnh cửu. Ngọn núi có thể bị rạn nứt, nhưng nó sẽ nhanh chóng tự hàn gắn, và bản thân con dao cũng bị bào mòn bởi hơi lạnh của Hư Vô.
Hắn lướt đi trong Hư Vô, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những ảo ảnh không gian. Hắn cố gắng tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào, bất kỳ nơi nào mà năng lượng Hư Vô không thể tập trung hoàn toàn. Hắn bay lượn quanh Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, tìm kiếm một lõi, một trái tim, một trung tâm điều khiển. Nhưng nó không có. Nó là một thực thể hoàn toàn phi sinh học theo cách hiểu thông thường, nó là sự hiện thân của một ý chí duy nhất – ý chí thôn phệ.
Các thành viên liên minh, dù đang chiến đấu với vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn và các sinh vật hỗn loạn, vẫn luôn dõi theo cuộc chiến của Lâm Phàm. Họ thấy hắn mạnh mẽ đến mức nào, nhưng cũng thấy sự bất lực dần hiện rõ trong mỗi đòn đánh. Mỗi khi Lâm Phàm tung ra một chiêu thức mang tính hủy diệt vũ trụ, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại đáp trả bằng cách tạo ra hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, đẩy lùi đội quân liên minh và phân tán sự chú ý của họ.
“Chúng ta phải làm gì?” một Thần Hoàng từ Thần Giới liên minh gầm lên, khi pháp bảo của ông ta bị ăn mòn bởi một dòng năng lượng Hư Vô.
Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt trầm tư, khẽ lắc đầu. “Sức mạnh của nó vượt quá mọi giới hạn mà chúng ta từng biết. Nó không phải là một sinh vật, nó là một hiện tượng.”
Lâm Phàm, sau một đòn đánh trực diện nữa khiến cả cánh tay Thiên Đạo Chân Thân của hắn bị ăn mòn một phần (dù nhanh chóng được phục hồi bởi sức mạnh Thiên Đạo), cuối cùng cũng dừng lại. Hắn lơ lửng giữa Hư Vô, ánh mắt sắc bén quét qua khối uốn lượn đen kịt trước mặt. Hắn cảm nhận được sự vô tận của nó, sự không thể bị phá hủy của nó bằng những phương tiện thông thường.
Hắn đã dốc toàn lực. Hắn đã sử dụng mọi chiêu thức, mọi pháp tắc, mọi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập và luyện hóa. Thiên Đạo Chân Thân là đỉnh cao của sức mạnh cá nhân hắn, là sự kết tinh của vạn vật và ý chí bảo hộ. Nhưng nó vẫn không đủ.
Một cảm giác lạnh lẽo, không phải từ Hư Vô mà từ chính tâm trí hắn, chợt dâng lên. Hắn đã từng nghĩ, khi mình tái hợp tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, khi mình trở thành Thiên Đạo mới, mình sẽ có đủ sức mạnh để tiêu diệt mối đe dọa này. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều.
“Tiêu diệt… không phải là cách,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói của hắn vang vọng như tiếng chuông ngân qua toàn bộ Hư Vô Chi Địa, đến tai từng thành viên trong liên minh. Đó không phải là lời nói thông thường, mà là một ý niệm, một nhận thức sâu sắc được truyền tải trực tiếp bằng ý chí Thiên Đạo.
Ý chí của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí Lâm Phàm. Nó gầm nhẹ, một sự rung động của sự hả hê và khinh miệt. Nó nghĩ rằng Lâm Phàm đã nhận ra sự vô vọng, rằng hắn đã từ bỏ.
Nhưng Lâm Phàm không từ bỏ. Ngược lại, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đôi mắt của Thiên Đạo Chân Thân. Hắn đã đối mặt với những kẻ mạnh hơn, lớn hơn, nhưng chưa bao giờ đối mặt với một thực thể không có điểm khởi đầu hay kết thúc, một hiện tượng thuần túy. Và chính vì nó là một hiện tượng, một ý chí thuần túy, nên có thể có một cách khác.
Sức mạnh thuần túy không thể đánh bại sự vô tận.
Hủy diệt không thể xóa bỏ sự trống rỗng, vì chính sự trống rỗng là bản chất của nó.
Vậy thì, phải chăng, có một con đường khác để đạt được chiến thắng? Một con đường mà Thiên Đạo Nguyên Thủy trước đây, trong sự tuyệt vọng của mình, đã không thể tìm ra, hay không có đủ thời gian để thực hiện?
Một ý tưởng điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất, bắt đầu hình thành trong tâm trí Lâm Phàm, soi sáng qua màn đêm của Hư Vô. Cuộc chiến vũ lực có thể đã đi vào ngõ cụt, nhưng cuộc chiến của trí tuệ và ý chí mới chỉ thực sự bắt đầu.