Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 755

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:03:06 | Lượt xem: 2

Cuộc đại chiến trong Hư Vô Chi Địa đã kéo dài không biết bao nhiêu ngày đêm, thời gian ở đây dường như cũng bị bóp méo bởi sự hỗn loạn của năng lượng. Hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ, từ những chiến sĩ phàm trần mạnh nhất đến các Thần Hoàng, Tiên Đế, thậm chí là những tồn tại siêu việt hơn, tất cả đều đang dốc sức chiến đấu. Tiếng gầm thét, tiếng va chạm của pháp tắc, tiếng nổ của các đòn tấn công xuyên phá hư không vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà hùng tráng.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, là trung tâm của mọi sự chú ý, là ngọn hải đăng của hy vọng. Thân ảnh hắn cao lớn, vĩ đại như một vũ trụ thu nhỏ, phát ra ánh sáng rực rỡ của các pháp tắc nguyên thủy. Mỗi cử động của hắn đều mang theo sức mạnh của hàng ngàn thế giới, mỗi đòn đánh đều có thể xé toạc một chiều không gian, khiến các quái vật Hư Vô cấp thấp tan biến như bọt nước.

Hắn đã tung ra vô số chiêu thức chí mạng, từ Thiên Đạo Quyền vang dội đến Thiên Đạo Kiếm khí vô biên, thậm chí là Thiên Đạo Trấn Áp, một loại pháp tắc trấn phong có thể giam cầm cả một tinh hệ. Mục tiêu của hắn không gì khác ngoài Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, cái bóng khổng lồ, vô định hình đang nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó là một thực thể mà ngay cả những miêu tả kinh hoàng nhất cũng không thể lột tả hết. Nó không có hình dạng cố định, thay đổi liên tục như một cơn bão vũ trụ đen kịt. Đôi khi nó là một vực sâu không đáy, đôi khi là một khối óc khổng lồ với những xúc tu vươn dài vô tận, đôi khi lại là một cơn lốc xoáy của những mảnh vỡ vũ trụ bị nuốt chửng. Cơ thể nó không phải là vật chất, mà là sự hiện thân của Hư Vô, của cái chết và sự hủy diệt. Mỗi khi một đòn tấn công chạm vào nó, năng lượng sẽ bị hút vào như rơi vào một lỗ đen, hoặc bị biến chất thành năng lượng Hư Vô, rồi lại được nó hấp thu trở lại.

Lâm Phàm cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn đã dốc hết sức mình, đã huy động toàn bộ sức mạnh mà mình có được từ việc dung hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng dường như tất cả đều là vô ích. Những đòn đánh của hắn, mặc dù đủ để phá hủy một vũ trụ yếu kém, lại chỉ như gãi ngứa cho Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không có điểm yếu rõ ràng, không có cơ quan sinh học, không có ý thức theo cách mà sinh linh thông thường hiểu. Nó chỉ là một cỗ máy hủy diệt nguyên thủy, một bản năng nuốt chửng vô tận.

Hắn nhớ lại những mảnh ký ức mơ hồ từ Thiên Đạo Nguyên Thủy, những cảnh tượng về cuộc chiến kinh hoàng đã diễn ra vô số kỷ nguyên trước. Ngay cả khi Thiên Đạo Nguyên Thủy toàn vẹn, cũng chỉ có thể phong ấn nó, chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là ngay cả sức mạnh tối thượng của một Thiên Đạo hoàn chỉnh cũng không đủ để kết thúc thực thể này bằng vũ lực đơn thuần?

Một cơn sóng Hư Vô khổng lồ quét qua chiến trường, nuốt chửng hàng vạn phi thuyền liên minh và hàng triệu chiến sĩ. Tiếng kêu la, tiếng nổ bùng lên rồi tắt lịm trong sự im lặng đáng sợ của Hư Vô. Lâm Phàm chứng kiến cảnh tượng đó với một trái tim nặng trĩu. Các cường giả liên minh, những Tiên Đế, Thần Hoàng, những anh hùng đã từng đứng trên đỉnh cao của vũ trụ mình, đang ngã xuống như lá rụng. Sức mạnh của họ, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một giọt nước trong đại dương vô tận của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Một Thần Hoàng thuộc chủng tộc Thiên Tinh Tộc, một sinh vật có thể hóa thân thành một vì sao, đã liều mình lao vào một trong những xúc tu khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, phát nổ toàn bộ bản thân với hy vọng tạo ra một vết thương. Nhưng vụ nổ chỉ tạo ra một gợn sóng nhỏ trên bề mặt Hư Vô, rồi nhanh chóng bị hấp thu, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Tinh linh của vị Thần Hoàng đó cũng bị Hư Vô nuốt chửng, không còn cơ hội luân hồi.

“Không thể tiếp tục như thế này!” Lâm Phàm thầm gầm lên trong tâm trí. Hắn nhìn xuống chiến trường, nơi những tia sáng của sự sống đang dần bị dập tắt bởi bóng tối của Hư Vô. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí của các chiến sĩ liên minh. Họ đã chiến đấu anh dũng, đã hy sinh vô số, nhưng kẻ thù dường như không thể bị đánh bại. Mỗi khi họ nghĩ rằng đã gây ra một vết thương, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại tự chữa lành ngay lập tức, thậm chí còn trở nên lớn hơn, mạnh mẽ hơn.

Lâm Phàm bay lên cao, vượt qua những tầng mây Hư Vô, đối mặt trực diện với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Từ vị trí này, hắn có thể thấy toàn bộ quy mô của nó. Nó không phải là một sinh vật có kích thước hữu hạn, mà là một thực thể vô biên, như thể nó là chính Hư Vô vậy. Mỗi hạt bụi trong cơ thể nó đều là một mảnh Hư Vô, mỗi dòng năng lượng đều là một dòng chảy của sự hủy diệt.

Một luồng suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm. Nếu nó là bản thân Hư Vô, thì làm sao có thể tiêu diệt Hư Vô được? Hủy diệt Hư Vô chẳng khác nào hủy diệt chính khái niệm không gian và thời gian. Điều đó là không thể.

Hắn bắt đầu vận dụng khả năng “Phân Tích” của Thiên Đạo, nhưng không phải để tìm ra điểm yếu vật lý hay năng lượng, mà là để thâm nhập vào bản chất cốt lõi của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn muốn hiểu nó, không phải chỉ là nhìn thấy nó. Hắn muốn chạm tới cái “ý niệm” nguyên thủy đã tạo ra nó, hoặc cái “nguyên lý” mà nó tuân theo.

Qua khả năng Phân Tích, Lâm Phàm nhìn thấy không chỉ là một khối vật chất hay năng lượng, mà là một dòng chảy ý chí không ngừng nghỉ. Một ý chí thuần túy của sự “thôn phệ”, của “hư vô”, của “tiêu diệt”. Nó không có cảm xúc, không có suy nghĩ, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng và biến mọi thứ thành không có gì.

Đây rồi! Đây chính là mấu chốt. Nó không phải là một sinh vật có sự sống, mà là một “Ý Chí Hư Vô” được vật chất hóa, được khuếch đại đến mức độ vũ trụ. Nó không thể chết theo cách sinh linh chết, bởi vì nó chưa từng thực sự “sống”.

Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì phải làm gì? Phong ấn? Thiên Đạo Nguyên Thủy đã làm điều đó, nhưng cuối cùng nó vẫn trỗi dậy. Hơn nữa, phong ấn chỉ là trì hoãn, không phải giải quyết tận gốc. Hơn nữa, phong ấn cần một Thiên Đạo hoàn chỉnh, nhưng Thiên Đạo của hắn vẫn chưa hoàn toàn được dung hợp, và nếu có, nó cũng đã hy sinh quá nhiều để làm điều đó một lần nữa.

Một ý nghĩ táo bạo, điên rồ đến mức khiến chính Lâm Phàm cũng phải rùng mình, dần hình thành trong tâm trí hắn. Nếu nó là ý chí, một ý chí thuần túy, vậy thì liệu có thể “thay đổi” ý chí đó không? Liệu có thể “tịnh hóa” nó, biến đổi bản chất của nó từ sự hủy diệt sang một thứ khác? Hoặc thậm chí là “đồng hóa” nó, biến nó thành một phần của mình, một phần của Thiên Đạo mới?

Ý tưởng này quá sức tưởng tượng, quá mức nguy hiểm. Đồng hóa một Ý Chí Hư Vô có thể khiến chính hắn bị Hư Vô đồng hóa, biến thành một thực thể hủy diệt mới. Nhưng đây dường như là con đường duy nhất, con đường mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể đi, hoặc không nghĩ tới, hoặc không có đủ điều kiện để thực hiện.

Lâm Phàm nhìn xuống liên minh đang kiên cường chiến đấu, nhìn những ánh mắt đầy hy vọng và cả tuyệt vọng hướng về phía mình. Hắn biết mình không thể để họ hy sinh vô ích. Hắn phải tìm ra một con đường, một con đường hoàn toàn mới. Vũ lực thuần túy đã thất bại. Đã đến lúc phải dùng một phương pháp khác, một phương pháp mà chỉ một Thiên Đạo đang tái sinh, với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, mới có thể nghĩ tới.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của các pháp tắc trong Thiên Đạo Chân Thân.

“Tất cả liên minh, tạm thời rút lui! Tập trung phòng ngự!”

Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, mang theo uy lực của Thiên Đạo, khiến mọi sinh linh đều nghe rõ.

“Ta cần thời gian để tìm ra điểm yếu cốt lõi của nó, không phải bằng vũ lực!”

Lệnh của hắn, dù bất ngờ, đã được tuân thủ. Các cường giả tuy hoài nghi nhưng vẫn tin tưởng vào thủ lĩnh của mình, bắt đầu thiết lập các tuyến phòng ngự kiên cố, cố gắng cầm chân Thôn Phệ Giả Nguyên Thể trong khi Lâm Phàm lùi lại, đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, bắt đầu một quá trình phân tích và suy luận chưa từng có, tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm vô tận của Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8