Thiên Đạo Trùng SinhChương 758
Trong vô tận Hư Vô Chi Địa, trận chiến định mệnh vẫn tiếp diễn, một vũ điệu hủy diệt và hy vọng điên cuồng. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối hư không khổng lồ vô định hình, nuốt chửng ánh sáng và sự sống, không ngừng bành trướng như một vết thương không gian không thể chữa lành. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm trong Thiên Đạo Chân Thân, đã chiến đấu với sự quả cảm phi thường, nhưng mỗi đòn tấn công, mỗi pháp tắc cường đại đều như tan biến vào hư không vô tận của kẻ thù.
Lâm Phàm, hiện thân của Thiên Đạo mới, ánh sáng chói lòa của hắn xuyên thủng bóng tối. Mỗi kiếm quang hắn vung ra đều mang theo sức mạnh của hàng tỷ pháp tắc, xé toạc lớp vỏ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng vết thương vừa lành lại được lấp đầy ngay lập tức bởi dòng chảy hỗn loạn của Hư Vô. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dần len lỏi vào tâm trí các cường giả liên minh. Các Vũ Trụ Hộ Vệ, những Tiên Đế, Thần Hoàng từ các thế giới khác, đang dần kiệt sức. Ánh mắt họ vẫn kiên định, nhưng cơ thể đã chịu đựng đến cực hạn.
Một Tiên Vương từ Tiên Giới Cửu Thiên, người đã từng là đối thủ và sau đó là bằng hữu của Lâm Phàm, bị một xúc tu Hư Vô khổng lồ quật bay, máu tiên vương vãi trong hư không. Lâm Phàm lập tức dịch chuyển, đỡ lấy thân ảnh suy yếu của vị Tiên Vương, đồng thời phóng ra một luồng Thiên Đạo chi lực mạnh mẽ, đẩy lùi xúc tu đó. Nhưng hắn biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Hắn đã dùng toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân để chiến đấu, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như không có điểm cuối, không có giới hạn năng lượng.
“Không thể tiếp tục như vậy!” Lâm Phàm thầm nhủ. Hắn đã thử mọi cách, từ tấn công trực diện vào những điểm yếu mà khả năng Phân Tích sơ khai của Thiên Đạo chỉ ra, đến sử dụng các pháp tắc cực đoan nhất để phong tỏa hay tiêu diệt. Nhưng tất cả đều vô dụng. Mỗi khi hắn nghĩ rằng đã gây ra một tổn thương đáng kể, Thôn Phệ Giả lại phục hồi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, như thể mọi đòn tấn công chỉ là nguồn năng lượng để nó tự củng cố.
Lâm Phàm ra hiệu cho liên minh tạm thời giữ khoảng cách, giao lại việc phòng thủ cho một số cường giả hàng đầu. Hắn lùi về một khoảng không gian tương đối an toàn, nơi năng lượng Thiên Đạo của hắn có thể tạo ra một lớp bảo vệ tạm thời. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào năng lực cốt lõi của mình – khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Thiên Đạo. Đây không phải là lúc để dùng vũ lực, mà là lúc để dùng trí tuệ, để xuyên thấu bản chất của kẻ thù.
Ý niệm của Lâm Phàm bay vút ra ngoài, hòa nhập vào dòng chảy hỗn loạn của Hư Vô. Hắn không còn cố gắng nhìn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể bằng đôi mắt vật lý, mà bằng con mắt của Thiên Đạo. Quá trình Phân Tích này không giống bất kỳ lần nào trước đây. Nó là một sự va chạm giữa hai khái niệm tối thượng: sự tồn tại và sự phi tồn tại, trật tự và hỗn loạn. Tâm trí hắn như bị kéo căng đến giới hạn, cố gắng giải mã một thực thể mà bản chất của nó là sự vô định hình, là sự từ chối mọi định nghĩa.
Hắn cảm nhận được hàng tỷ pháp tắc đang bị xé nát, vô số linh hồn bị nuốt chửng, hàng hà sa số vũ trụ bị bóp méo và nghiền nát bên trong thân thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả. Đó không chỉ là năng lượng, mà là một cảm giác trống rỗng kinh hoàng, một bản năng nguyên thủy của sự hủy diệt. Hắn cố gắng tìm kiếm một điểm trung tâm, một hạch tâm năng lượng, nhưng chỉ thấy sự lan tỏa vô tận. Thôn Phệ Giả không có trái tim, không có đầu óc theo nghĩa thông thường. Nó là một khái niệm, một hiện thân của sự kết thúc.
Sức mạnh của Thiên Đạo trong Lâm Phàm gầm thét, cố gắng chống lại sự đồng hóa của Hư Vô. Hắn đã hấp thu vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, đã trải qua quá trình luyện hóa gian nan để trở thành Thiên Đạo Chân Thân. Hắn biết mình mạnh mẽ, nhưng sự mạnh mẽ đó dựa trên trật tự, trên pháp tắc, trên sự tồn tại. Còn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại là kẻ thù của tất cả những điều đó.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như vô vọng, khi tâm trí Lâm Phàm sắp bị nhấn chìm trong biển Hư Vô, một tia sáng lóe lên. Đó không phải là ánh sáng vật lý, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc đến từ bản chất Thiên Đạo của hắn. Hắn ngừng cố gắng tìm kiếm một điểm yếu vật lý hay năng lượng. Thay vào đó, hắn tập trung vào thứ tạo nên sự sống của Thôn Phệ Giả, thứ khiến nó trở thành “nó”.
Và rồi, hắn nhìn thấy. Không phải một cơ quan, không phải một luồng năng lượng. Đó là một “Ý Chí”. Một Ý Chí thuần túy, nguyên thủy của Hư Vô. Nó không có hình dạng, không có màu sắc, nhưng nó hiện hữu như một mệnh lệnh tuyệt đối xuyên suốt mọi tế bào, mọi hạt bụi cấu thành nên Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó là ý chí muốn nuốt chửng, muốn xóa sổ, muốn biến mọi thứ thành hư không. Đây là động lực duy nhất của nó, là bản ngã của nó, là lý do tồn tại của nó.
Ý Chí Hư Vô này không thể bị hủy diệt bằng bạo lực, bởi nó không phải là thứ có thể bị phá vỡ. Nó là một khái niệm, một nguyên lý. Chính Ý Chí này đã tạo ra và duy trì Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, khiến nó miễn nhiễm với mọi đòn tấn công vật lý và năng lượng. Mỗi khi một phần cơ thể nó bị phá hủy, Ý Chí Hư Vô sẽ ngay lập tức tái tạo, hoặc thậm chí hấp thu năng lượng từ đòn tấn công để củng cố bản thân.
Lâm Phàm mở choàng mắt. Một luồng điện xẹt qua tâm trí hắn. Hắn đã tìm thấy nó! Điểm yếu cốt lõi không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở bản chất. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật hay một cỗ máy, nó là sự hiện thân của một Ý Chí. Và nếu ý chí đó có thể bị tác động, bị thay đổi, bị tịnh hóa, thì toàn bộ thực thể sẽ sụp đổ, hoặc tệ hơn, biến đổi.
Đây là một khám phá kinh thiên động địa, một chiến lược hoàn toàn khác biệt. Không phải tiêu diệt, mà là “chuyển hóa”. Không phải đánh bại, mà là “tịnh hóa” và “đồng hóa” Ý Chí Hư Vô này. Biến sự hủy diệt thành một phần của chu trình sống, biến sự trống rỗng thành một không gian để sáng tạo. Đây là một nhiệm vụ điên rồ, chưa từng có trong lịch sử vũ trụ, vượt xa mọi giới hạn mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng đối mặt.
Cảm giác sợ hãi thoáng qua. Để thực hiện điều này, Lâm Phàm sẽ phải đối mặt trực tiếp với Ý Chí Hư Vô, phải dung hợp với nó, phải đối đầu với bản năng nguyên thủy của sự hủy diệt. Hắn sẽ phải đặt cược toàn bộ sự tồn tại của mình, và cả tương lai của vô số vũ trụ, vào một canh bạc sinh tử.
Nhưng khi nhìn ra chiến trường, nhìn thấy những bằng hữu kiên cường đang chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của các thế giới đang tàn lụi, Lâm Phàm biết rằng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn là Thiên Đạo mới, hắn mang trong mình ý chí của sự sống và sự tiến hóa. Hắn phải làm điều mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể hoàn thành.
Một quyết tâm sắt đá hiện rõ trong ánh mắt Lâm Phàm. Hắn đã tìm thấy con đường. Bây giờ, hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch để không chỉ đối mặt với Ý Chí Hư Vô, mà còn để tập hợp đủ sức mạnh và ý chí từ toàn bộ liên minh, biến họ thành một “hạt nhân” của sự sống và sáng tạo, đủ để đối chọi và chuyển hóa Ý Chí Hư Vô thuần túy đó. Cuộc chiến này sẽ không còn là một trận chiến của kiếm và phép thuật, mà là một trận chiến của ý chí và bản chất.