Thiên Đạo Trùng SinhChương 763
Giữa hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa, nơi những mảnh vỡ vũ trụ trôi nổi như những giọt nước mắt của các thế giới đã chết, và tiếng gầm thét không ngừng của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vang vọng như khúc ca tận thế, Lâm Phàm đã rút lui vào một không gian được phong tỏa tạm thời. Đó là một vết nứt không gian được hắn dùng Thiên Đạo Pháp Tắc cưỡng ép ổn định, tạo thành một ốc đảo an toàn nhỏ bé trong cơn bão hủy diệt.
Bên ngoài, liên minh đa vũ trụ vẫn đang chiến đấu kiên cường, vô số cường giả dốc hết sức mình để kìm chân những quái vật Hư Vô vô tận, những phân thân nhỏ hơn của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Họ đang mua thời gian, một khoảng thời gian vô cùng quý giá cho thủ lĩnh của họ. Lâm Phàm biết rõ điều đó. Mỗi giây phút trôi qua là một sinh linh hy sinh, một thế giới bị đe dọa. Áp lực đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không thể nóng vội.
Hắn đã đối mặt trực tiếp với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó không phải là một sinh vật thông thường. Nó là một khái niệm, một hiện thân của sự hỗn loạn và đói khát nguyên thủy. Những đòn tấn công mạnh nhất của Lâm Phàm, những pháp tắc Thiên Đạo hùng mạnh nhất mà hắn đã tái tạo, dường như chỉ làm nó xao động đôi chút, rồi lại tự chữa lành và tiếp tục thôn phệ. Nó không có điểm yếu vật lý, không có kinh mạch, không có linh hồn theo cách mà sinh linh thông thường có. Nó chỉ đơn thuần là… sự hủy diệt.
Trong không gian phong tỏa, Lâm Phàm ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền. Bên trong cơ thể hắn, mảnh vỡ linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất – nay đã gần như hoàn chỉnh sau quá trình thu thập và dung hợp – đang phát ra ánh sáng rực rỡ. Hắn kích hoạt khả năng bẩm sinh mạnh mẽ nhất của Thiên Đạo: “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”. Nhưng lần này, đối tượng phân tích không phải là một viên linh thạch hay một công pháp cổ xưa, mà là bản thể của sự hủy diệt vũ trụ: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Tâm trí Lâm Phàm mở rộng ra vô hạn, xuyên qua lớp vỏ vật chất vô định hình của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, thâm nhập vào sâu bên trong cấu trúc năng lượng hỗn loạn của nó. Hắn cảm nhận được một dòng chảy năng lượng không ngừng, một sự vận hành của pháp tắc nghịch lý. Nó không tuân theo bất kỳ quy luật sáng tạo nào, mà chỉ tồn tại để phá vỡ, để hấp thu, để biến mọi thứ thành hư vô.
Khả năng phân tích của Thiên Đạo không chỉ dừng lại ở việc mổ xẻ cấu trúc vật chất hay năng lượng. Nó đi sâu hơn, vào tận cùng bản chất của sự tồn tại. Lâm Phàm cảm thấy như mình đang du hành qua một đại dương vô tận của các khái niệm, nơi mọi định nghĩa về vật chất, thời gian, không gian, thậm chí cả ý thức đều bị nghiền nát và tái tạo liên tục. Hắn không chỉ nhìn thấy năng lượng Hư Vô, hắn còn “nếm” được nó, “nghe” được nó, “cảm” được nó như một thực thể sống, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng.
Ban đầu, đó là một cơn ác mộng. Hàng tỷ tỷ pháp tắc hủy diệt tràn vào tâm trí Lâm Phàm, cố gắng đồng hóa hắn, biến hắn thành một phần của sự hỗn loạn. Hắn cảm thấy ký ức của mình bị xé toạc, ý chí bị lung lay, bản ngã có nguy cơ tan biến. Nhưng Thiên Đạo mà hắn đã tái tạo, Thiên Đạo mang theo ý chí và kinh nghiệm của vô số kỷ nguyên, cùng với bản chất kiên cường của Lâm Phàm, đã đứng vững. Nó không chỉ là một hệ thống pháp tắc, mà là một ý chí sống động, một bản thể của sự cân bằng.
Trong cuộc chiến ý chí thầm lặng này, Lâm Phàm dần dần thâm nhập sâu hơn. Hắn nhận ra rằng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có ý thức theo cách mà sinh linh có. Nó không có mục đích cá nhân, không có cảm xúc, không có sự sợ hãi hay tham vọng. Nó chỉ là một biểu hiện thuần túy của “Ý Chí Hư Vô” – một khái niệm vũ trụ nguyên thủy về sự kết thúc, sự trở về con số không. Nó không phải là kẻ thù có thể bị thuyết phục hay bị đánh bại bằng logic. Nó chỉ biết nuốt chửng.
Và đó chính là điểm yếu cốt lõi của nó.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm, xuyên qua màn đêm của sự hỗn loạn. “Ý Chí Hư Vô” là thuần túy, là độc nhất, là không thể thay đổi. Nó không có khả năng thích nghi. Nó không có khả năng tự tiến hóa. Nó chỉ có một bản năng duy nhất: tiêu diệt và hấp thu. Điều này khiến nó cực kỳ mạnh mẽ trong vai trò hủy diệt, nhưng lại cực kỳ yếu ớt khi đối mặt với một thứ mà nó không thể tiêu hóa, một thứ mà nó không thể hiểu được.
Lâm Phàm chợt hiểu ra. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó, không phải để tiêu diệt. Bởi vì “Ý Chí Hư Vô” không thể bị tiêu diệt hoàn toàn; nó là một phần của chu trình vũ trụ, là mặt đối lập của sự sáng tạo. Nhưng nó có thể bị “tịnh hóa”, bị “đồng hóa”, bị “kết hợp” vào một trật tự lớn hơn.
Cái gọi là “điểm yếu” không phải là một vết nứt vật lý trên cơ thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, mà là một lỗ hổng trong chính bản chất khái niệm của nó. Nó không thể chấp nhận sự tồn tại của những thứ đối lập với nó mà không cố gắng hủy diệt chúng. Và nếu Lâm Phàm có thể ép buộc nó chấp nhận, ép buộc nó “tiêu hóa” những thứ nó không thể, thì hắn có thể thay đổi bản chất của nó từ bên trong.
Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tái tạo là một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn. Nó không chỉ là Thiên Đạo của sự sáng tạo và trật tự, mà là Thiên Đạo của sự cân bằng tối thượng. Nó bao hàm cả sự sống và cái chết, sự sáng tạo và sự hủy diệt, ánh sáng và bóng tối. Nó có thể dung nạp tất cả, tiến hóa tất cả. Trong khi “Ý Chí Hư Vô” của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là một đường thẳng đơn độc dẫn đến sự kết thúc, thì Thiên Đạo của Lâm Phàm là một vòng tròn vĩnh cửu của sinh diệt và tái sinh.
Sự thuần túy của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể chính là con dao hai lưỡi. Nó không thể chống lại một ý chí mạnh mẽ và toàn diện hơn, một ý chí có thể bao trùm cả bản thân nó. Nếu Lâm Phàm có thể đưa Thiên Đạo của mình vào sâu bên trong “Ý Chí Hư Vô” và cưỡng ép nó “tiêu hóa” một lượng lớn các khái niệm đối lập – sự sống, sáng tạo, hy vọng, ý chí kiên cường của vô số sinh linh – thì nó sẽ không thể giữ vững bản chất thuần túy của mình nữa. Nó sẽ bị “bão hòa”, bị “biến đổi”, bị “tịnh hóa” thành một phần của Thiên Đạo mới.
Nỗi sợ hãi ban đầu biến thành sự phấn khích tột độ. Đây không phải là một trận chiến của sức mạnh vật lý, mà là một trận chiến của ý chí và bản chất khái niệm. Lâm Phàm cần phải trở thành một “hạt nhân” của sự sống và sáng tạo, một biểu tượng của Thiên Đạo mới, và sau đó đưa mình vào trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nơi “Ý Chí Hư Vô” thuần túy nhất ngự trị. Hắn sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị đồng hóa hoàn toàn, bị biến thành một phần của sự hủy diệt. Nhưng nếu thành công, hắn sẽ không chỉ tiêu diệt mối đe dọa, mà còn tái tạo lại bản chất của chính Hư Vô.
Quá trình phân tích đã kết thúc. Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà rực sáng một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Hắn đã nhìn thấy con đường, dù nó nguy hiểm đến mức nào. Hắn đã hiểu rõ bản chất của kẻ thù, và quan trọng hơn, hắn đã tìm ra cách để biến bản chất đó thành một phần của chính mình.
Sứ mệnh không phải là hủy diệt “Hư Vô Thôn Phệ Giả”, mà là “dung hợp” nó, “tịnh hóa” nó, và biến nó thành một phần không thể thiếu của “Thiên Đạo Đa Vũ Trụ” hoàn mỹ. Điều này sẽ đòi hỏi một lượng năng lượng khổng lồ, một ý chí kiên định không gì sánh bằng, và sự hợp tác tuyệt đối của toàn bộ liên minh. Hắn sẽ cần tất cả mọi người, mọi sinh linh, mọi vũ trụ, để cùng nhau tạo nên một làn sóng của sự sống và ý chí, đủ mạnh để thay đổi bản chất của sự hủy diệt.
Lâm Phàm đứng dậy. Không gian phong tỏa quanh hắn bắt đầu rung chuyển, chuẩn bị tan rã. Đã đến lúc đối mặt với liên minh, giải thích kế hoạch điên rồ này, và chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, một trận chiến không chỉ cho sự sống còn, mà còn cho sự tái tạo của toàn bộ vũ trụ.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận Thiên Đạo trong mình đang sôi sục, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, cũng không còn là Thiên Đạo Nguyên Thủy của vô số kỷ nguyên trước. Hắn là Lâm Phàm, Thiên Đạo mới, người sẽ định nghĩa lại khái niệm về tồn tại và hư vô.