Thiên Đạo Trùng SinhChương 766
Đại chiến vũ trụ đã kéo dài không ngừng nghỉ, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một bản hùng ca nhuốm máu và nước mắt. Liên minh đa vũ trụ đã dốc toàn lực, nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối u ác tính khổng lồ trôi nổi trong hư không vô tận, dường như bất diệt. Những đợt tấn công dữ dội của các cường giả Thần Vương, Tiên Đế, thậm chí cả Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm, chỉ như những vết xước trên cơ thể nó, mà mỗi vết xước lại được bù đắp ngay lập tức bởi vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn tuôn ra như thủy triều. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí các chiến binh, một cảm giác bất lực khi đối mặt với một thực thể dường như không thể bị tiêu diệt.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân hùng vĩ của mình, đang phải chịu đựng áp lực kinh hoàng. Mỗi cú đấm của hắn mang theo sức mạnh của hàng ngàn vũ trụ, mỗi kiếm quang của hắn có thể xé rách không gian, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững, khổng lồ và vô cảm. Hắn cảm nhận được sự cạn kiệt năng lượng, không chỉ của bản thân mà còn của toàn bộ liên minh. Các thế giới phía sau họ đang run rẩy, những dòng chảy năng lượng từ các vũ trụ liên minh đã được huy động đến cực hạn để duy trì cuộc chiến. Nếu cứ tiếp tục thế này, tất cả sẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi mọi thứ bị nuốt chửng.
Một mảnh ký ức chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm, một hình ảnh mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà là phong ấn. Phong ấn… điều đó có nghĩa là ngay cả Thiên Đạo tối cao thuở ban sơ cũng không có khả năng hủy diệt nó hoàn toàn. Vậy thì, sức mạnh thuần túy, bạo lực tuyệt đối, liệu có phải là con đường đúng đắn? Lâm Phàm nghiến chặt răng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc sâu sắc từ bản chất Thiên Đạo của mình, một khả năng mà hắn đã sử dụng từ khi còn là một thiếu niên phế vật: Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật. Trước đây, hắn dùng nó để tiến hóa kinh mạch, công pháp, linh dược. Sau này, nó giúp hắn hiểu rõ pháp tắc, cơ chế vận hành của thế giới. Nhưng giờ đây, hắn phải dùng nó để phân tích một thực thể vũ trụ, một khái niệm hủy diệt thuần túy.
Đây là một canh bạc. Nếu thất bại, hắn có thể bị đồng hóa, bị biến thành một phần của Hư Vô, và toàn bộ liên minh sẽ mất đi hy vọng cuối cùng. Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Các đòn tấn công của liên minh đang dần chậm lại, sự mệt mỏi đã in hằn trên từng gương mặt. Lâm Phàm hít sâu một hơi, ra hiệu cho Tiên Nữ Cửu Thiên và Thiên Nữ Băng Sương cùng các Thần Hoàng mạnh nhất tạo thành một phòng tuyến kiên cố xung quanh hắn. “Ta cần một chút thời gian. Bảo vệ ta,” giọng hắn vang vọng, mang theo sự nghiêm nghị chưa từng có.
Các cường giả nhìn nhau, hiểu rằng Lâm Phàm đang định làm một điều gì đó phi thường. Họ gật đầu, dồn sức mạnh cuối cùng để đẩy lùi những đợt tấn công của Hư Vô. Lâm Phàm nhắm mắt lại. Thiên Đạo Chân Thân của hắn thu nhỏ lại một chút, năng lượng không còn bùng nổ ra ngoài mà tập trung sâu vào bên trong. Hắn không còn tấn công, mà thay vào đó, một luồng ánh sáng màu trắng ngà, tinh khiết như tinh hoa của các vũ trụ, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn, nhẹ nhàng chạm vào khối u Hư Vô khổng lồ.
Khả năng “Phân Tích” của Thiên Đạo không phải là một phép thuật đơn giản. Đó là sự hợp nhất của ý chí, nhận thức và pháp tắc nguyên thủy. Nó cho phép Lâm Phàm thâm nhập vào bản chất cốt lõi của vạn vật, không chỉ ở cấp độ vật lý mà còn ở cấp độ pháp tắc, linh hồn và ý chí. Khi luồng ánh sáng Thiên Đạo chạm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau thấu xương, không phải đau về thể xác, mà là đau về nhận thức. Tâm trí hắn bị tấn công bởi một làn sóng hỗn loạn khổng lồ, một sự trống rỗng vô tận muốn kéo hắn vào vực sâu của sự phi tồn tại.
Hắn thấy những ký ức kinh hoàng: vô số vũ trụ bị nuốt chửng, hàng tỷ sinh linh bị xóa sổ không dấu vết, những nền văn minh rực rỡ biến thành tro bụi. Đây là những gì Hư Vô Thôn Phệ Giả đã làm, và nó không mang theo sự căm thù hay độc ác, mà chỉ là một bản năng nguyên thủy, một quy luật tự nhiên đến từ khoảng không hỗn độn. Lâm Phàm đẩy lùi những hình ảnh đó, như một dòng sông chảy ngược dòng, hắn bắt đầu đi ngược lại quá trình thôn phệ, lặn sâu vào bản chất của thực thể này.
Hắn xuyên qua những lớp năng lượng hỗn loạn dày đặc, những sợi xích pháp tắc rối ren mà Thôn Phệ Giả đã tạo ra để duy trì sự tồn tại của nó. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng đến tận cùng, một sự thiếu vắng hoàn toàn của pháp tắc sáng tạo. Cuối cùng, sau một quá trình dường như dài đằng đẵng hàng triệu năm trong tâm trí Lâm Phàm, hắn đã chạm tới cốt lõi. Đó không phải là một trái tim, một linh hồn, hay một điểm yếu vật lý nào cả. Nó là một khái niệm, một ý chí.
“Ý Chí Hư Vô.”
Bốn chữ này bùng nổ trong tâm trí Lâm Phàm như một tiếng sét. Ý Chí Hư Vô không phải là một thực thể có ý thức cá nhân, mà là một lực lượng nguyên thủy, vô hình, chi phối mọi hành động của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó là bản năng thuần túy của sự xóa bỏ, sự tan rã, sự trở về hư không. Nó không có mục đích cá nhân, không có cảm xúc, không có sự sống theo định nghĩa của sinh linh. Nó chỉ tồn tại để nuốt chửng, để làm rỗng, để biến mọi thứ thành không có gì.
Đây là chân tướng của mối đe dọa vũ trụ này. Nó không phải là một kẻ thù mà ta có thể thuyết phục, cũng không phải một con quái vật có thể bị chém giết. Nó là một nguyên lý, một định luật tồn tại ở cấp độ sâu nhất của khoảng không hỗn độn. Và chính sự thuần túy của nó lại là điểm yếu chết người.
Ý Chí Hư Vô tuyệt đối trong bản chất hủy diệt của mình. Nó chỉ có một phương thức hoạt động: xóa sổ. Nó không thể biến đổi, không thể sáng tạo, không thể đồng hóa một cách có mục đích. Nó không hiểu khái niệm “thêm vào,” “cải tạo,” hay “tái sinh.” Nó chỉ biết “lấy đi.” Điều này khiến nó cực kỳ cứng nhắc. Nó không thể thích nghi với một lực lượng không thể bị nuốt chửng hoặc bị hủy diệt hoàn toàn. Nó chỉ có một phản ứng duy nhất, và nếu phản ứng đó không hiệu quả, nó sẽ lâm vào bế tắc.
Thiên Đạo Nguyên Thủy đã cố gắng phong ấn, tức là ngăn chặn sự thôn phệ, nhưng không thể thay đổi bản chất của Ý Chí Hư Vô. Và vì không thay đổi được bản chất, Ý Chí Hư Vô vẫn luôn tìm cách thoát ra, phá vỡ phong ấn để tiếp tục sứ mệnh duy nhất của mình. Con đường tiêu diệt thuần túy cũng sẽ chỉ là một cuộc chiến không hồi kết, bởi vì Hư Vô không thể bị tiêu diệt; nó chỉ có thể được chuyển hóa.
Một ý tưởng điên rồ, táo bạo đến mức khiến cả Thiên Đạo của Lâm Phàm cũng phải rúng động, hình thành trong đầu hắn. Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì hãy “tịnh hóa.” Nếu không thể phong ấn, vậy thì hãy “đồng hóa.” Hắn không cần phải chiến đấu chống lại Ý Chí Hư Vô bằng cách phủ nhận nó, mà phải tìm cách dung hợp nó, biến đổi bản chất của nó từ sự hủy diệt thuần túy thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh. Chính khả năng “Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn, giờ đây đã được thăng hoa lên thành Thiên Đạo Chân Thân, mới là thứ vũ khí tối thượng, không phải để phá hủy, mà là để tái cấu trúc.
Lâm Phàm đột ngột mở mắt, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ cơ thể hắn, đẩy lùi những Hư Vô Thôn Phệ Giả đang vây quanh. Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm từng thớ thịt Thiên Đạo Chân Thân. Nhưng trong đôi mắt hắn không còn sự tuyệt vọng, mà là một tia sáng rực rỡ của hy vọng và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường. Một con đường mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chưa từng nghĩ đến, hoặc không đủ khả năng để thực hiện. Nó sẽ là một hành trình nguy hiểm hơn bất kỳ cuộc chiến nào, nhưng đây là hy vọng duy nhất.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ, giờ đây không còn là một mối đe dọa không thể vượt qua, mà là một thách thức, một nguyên lý chờ đợi được tiến hóa. Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười đầy kiên định và một chút điên cuồng. Hắn quay lại nhìn các đồng minh đang chiến đấu kiệt sức, ánh mắt truyền đi một thông điệp không lời: “Chúng ta có hy vọng.”