Thiên Đạo Trùng SinhChương 773
Không gian hỗn loạn rung chuyển, tràn ngập mùi máu tanh và tàn dư năng lượng. Cuộc đại chiến chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã kéo dài quá lâu, vượt qua mọi dự đoán về sự khốc liệt. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả mạnh nhất từ vô số thế giới, đã phải trả giá đắt. Hàng loạt hành tinh bị nghiền nát thành bụi, vô số sinh linh hy sinh, và ngay cả những chiến thần đỉnh cao cũng phải gục ngã trước sự vô tận của quân đoàn Hư Vô. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một khối sinh vật khổng lồ, đen kịt, không ngừng mở rộng và nuốt chửng mọi thứ, dường như là một sự tồn tại không thể bị đánh bại.
Lâm Phàm đứng giữa chiến trường, ánh mắt xuyên thấu qua những lớp năng lượng hỗn độn, nhìn thẳng vào lõi của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn đã dùng toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân, cùng với sự hỗ trợ của liên minh, để thử nghiệm mọi phương pháp tấn công. Các đòn đánh hủy diệt pháp tắc, những kỹ năng làm sụp đổ không gian, hay thậm chí là những cấm thuật thiêu đốt linh hồn, tất cả đều trở nên vô hiệu. Mỗi khi một phần của Nguyên Thể bị phá hủy, nó lại nhanh chóng tái tạo từ chính năng lượng Hư Vô vô tận xung quanh, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí của nhiều chiến sĩ, một cảm giác bất lực trước mối đe dọa không có điểm yếu.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa hai đợt tấn công dữ dội, Lâm Phàm triệu tập các thủ lĩnh chủ chốt của liên minh đến một không gian an toàn tạm thời được tạo ra bởi pháp tắc Thiên Đạo của hắn. Thiên Nữ Băng Sương, Tiên Nữ Cửu Thiên, các Thần Hoàng từ Thần Giới, và những Đại Năng từ các Vũ Trụ xa xôi, tất cả đều mang vẻ mặt mệt mỏi và lo lắng. Sự thất bại hiển hiện trong ánh mắt của họ. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này,” một Thần Hoàng hùng mạnh lên tiếng, giọng nói nặng nề. “Sức mạnh của chúng ta đang cạn kiệt, nhưng nó dường như không có giới hạn. Nó là hiện thân của sự hủy diệt tuyệt đối.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự phức tạp. “Quả thực, chúng ta không thể.” Hắn hít sâu một hơi, sự bình tĩnh của hắn dường như lan tỏa một cách kỳ lạ, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. “Ta đã phân tích nó. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không chỉ là một sinh vật. Nó là một khái niệm, một hiện thân vật chất của ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy. Nó không có sinh mệnh theo cách chúng ta hiểu, không có điểm yếu vật lý hay tinh thần cụ thể. Nó là khoảng không, là sự trống rỗng, là sự chấm dứt của mọi thứ. Cố gắng tiêu diệt nó bằng vũ lực thuần túy, giống như chúng ta đang cố gắng dùng nắm đấm để đập tan chính hư không vậy. Nó sẽ chỉ phân tán, rồi lại tụ hợp, hoặc tệ hơn, kích hoạt một phản ứng dây chuyền hủy diệt toàn bộ các Vũ Trụ của chúng ta.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến tất cả chìm vào im lặng. Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì còn cách nào? Định mệnh của họ đã được định đoạt sao? Một Tiên Tôn từ một Tiên Giới cổ xưa bỗng run rẩy. “Vậy… vậy chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể ngồi chờ bị nó nuốt chửng?”
Lâm Phàm lắc đầu. “Không. Ta đã tìm ra một con đường. Một con đường duy nhất, nhưng vô cùng nguy hiểm, và nó chỉ có thể được thực hiện bởi ta.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người trong số họ, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không tiêu diệt nó. Chúng ta sẽ ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ Ý Chí Hư Vô.”
Một làn sóng xì xào nổi lên. “Tịnh hóa? Đồng hóa?” Một Thần Vương khác cau mày. “Ý của ngươi là gì? Biến nó thành một phần của chúng ta sao? Đó là điều không thể! Hư Vô là sự đối lập hoàn toàn với sự sống và pháp tắc!”
“Đúng vậy, nó là sự đối lập,” Lâm Phàm khẳng định. “Nhưng các ngươi quên rằng ta là ai? Ta là Thiên Đạo tái sinh. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh bản thân để phong ấn nó, nhưng ta thì khác. Ta mang trong mình không chỉ ký ức và sức mạnh của Thiên Đạo cũ, mà còn cả ý chí của một sinh linh phàm trần, ý chí của sự sống, của sự sáng tạo, của sự tồn tại. Bản chất của ta là sự cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt, là pháp tắc và là sự siêu việt pháp tắc. Ta là cầu nối giữa sự sống và hư không.”
Hắn giải thích tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian: “Ý Chí Hư Vô là một mặt của Đại Đạo, mặt của sự trống rỗng và vô tận. Nó không phải là ‘ác’ theo nghĩa thông thường, mà là một lực lượng tự nhiên, một chu trình cần thiết để các Vũ Trụ cũ tàn lụi, nhường chỗ cho cái mới. Tuy nhiên, nó đã bị mất kiểm soát, trở thành một mối đe dọa nuốt chửng mọi thứ mà không có sự tái sinh. Sứ mệnh của ta không chỉ là phong ấn hay tiêu diệt, mà là tái thiết lập trật tự, đưa nó trở lại vị trí cân bằng trong chu trình Đại Đạo.”
“Ta sẽ dung hợp với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Không phải để bị nó nuốt chửng, mà để ta nuốt chửng nó. Ta sẽ trở thành ‘hạt nhân’ của sự chuyển hóa, dùng bản chất Thiên Đạo mới của mình để tịnh hóa Ý Chí Hư Vô, biến nó từ lực lượng hủy diệt thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh. Nó sẽ không còn là một mối đe dọa, mà là một nguồn năng lượng tiềm tàng cho sự phát triển của các Vũ Trụ.”
Các thủ lĩnh nhìn nhau, trong mắt họ là sự kinh ngạc tột độ. Đây là một ý tưởng điên rồ, chưa từng có ai dám nghĩ tới. Dung hợp với một thực thể hủy diệt vũ trụ? Điều đó gần như là tự sát! “Nhưng… nhưng nếu ngươi thất bại?” Thiên Nữ Băng Sương hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên, không giấu được sự lo lắng. “Nếu Ý Chí Hư Vô quá mạnh, và nó đồng hóa ngươi thì sao? Chẳng phải đó sẽ là sự chấm dứt của mọi hy vọng sao?”
Lâm Phàm gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Đúng vậy, đó là rủi ro lớn nhất. Ta có thể bị tiêu tan, bị đồng hóa, và khi đó, một Thiên Đạo mới bị Hư Vô hóa sẽ còn đáng sợ hơn bất kỳ Thôn Phệ Giả nào. Nhưng đây là con đường duy nhất mà ta thấy. Và để thành công, ta cần các ngươi.”
Hắn vung tay, một bản đồ các Vũ Trụ hiện ra, cùng với những luồng năng lượng phức tạp. “Khi ta tiến vào lõi của Nguyên Thể, ta sẽ phải đối mặt với một trận chiến ý chí và pháp tắc khốc liệt. Lúc đó, ta sẽ cần một lượng năng lượng và ý chí khổng lồ để chống lại sự đồng hóa của Hư Vô. Các ngươi, toàn bộ liên minh, sẽ phải là nguồn năng lượng đó. Các ngươi phải bảo vệ ta, tạo ra một rào chắn vững chắc xung quanh ta, và quan trọng nhất, các ngươi phải dốc hết sức mình, tập trung toàn bộ sinh mệnh lực, linh khí, thần lực, và quan trọng hơn cả, ‘ý chí sinh tồn’ của các ngươi, truyền vào ta. Ý chí sống còn của hàng tỷ sinh linh, ý chí kiến tạo, ý chí hy vọng… đó sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta để tịnh hóa Ý Chí Hư Vô.”
Lời nói của Lâm Phàm vang vọng, mang theo một sức nặng không tưởng. Đây không còn là một cuộc chiến của sức mạnh đơn thuần, mà là một cuộc chiến của triết lý sống, của bản chất tồn tại. Liên minh phải trở thành một thể thống nhất, một ý chí vĩ đại để chống lại sự trống rỗng. Các thủ lĩnh nhìn nhau. Ban đầu là sự hoài nghi, nhưng dần dần, một tia hy vọng bùng cháy trong ánh mắt họ. Lâm Phàm, vị Thiên Đạo tái sinh này, luôn mang đến những điều không tưởng. Hắn đã biến một phế vật thành Chí Tôn, thống nhất các thế giới, và bây giờ, hắn muốn biến kẻ thù lớn nhất thành một phần của sự tái sinh.
“Lâm Phàm, ngươi có chắc chắn có thể làm được không?” Tiên Nữ Cửu Thiên, người luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu được sự lo lắng. “Đây là một gánh nặng quá lớn.”
“Ta không chắc chắn 100%,” Lâm Phàm trả lời thành thật. “Nhưng ta tin vào bản chất Thiên Đạo của mình, và ta tin vào ý chí của các ngươi. Nếu chúng ta không thử, tất cả sẽ chấm dứt. Nếu chúng ta thử, có một cơ hội, dù mong manh. Và ta sẽ nắm lấy cơ hội đó.”
Một vị Thần Hoàng già nua, người đã sống qua vô số kỷ nguyên, thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt ông lại ánh lên sự quyết tâm. “Được! Nếu đã là con đường duy nhất, vậy chúng ta sẽ theo ngươi! Chúng ta sẽ dốc hết sức lực, dốc hết ý chí của mình!”
Các thủ lĩnh khác cũng lần lượt gật đầu. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng ý chí chiến đấu và niềm tin vào Lâm Phàm đã chiến thắng. Họ đã đặt cược tất cả vào hắn, và bây giờ, họ sẽ đặt cược số phận của tất cả các Vũ Trụ vào kế hoạch điên rồ này. Lâm Phàm nhìn những gương mặt kiên định trước mắt, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc phức tạp. Gánh nặng này là của riêng hắn, nhưng hắn không đơn độc. Hắn là Thiên Đạo, nhưng cũng là Lâm Phàm, một con người với tình cảm và ý chí kiên cường. Hắn sẽ không để họ thất vọng. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến ở cấp độ bản nguyên, sắp bắt đầu.