Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 776

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:10:56 | Lượt xem: 2

Không khí trong Cung Điện Vĩnh Hằng, trung tâm chỉ huy của Liên minh Đa Vũ trụ, nặng nề đến nghẹt thở. Những cường giả đến từ vô số thế giới, từ Thần Hoàng uy vũ đến Tiên Tôn cổ xưa, từ các Đại Đế của nền văn minh khoa học đến những pháp sư quyền năng của thế giới ma pháp, tất cả đều mang vẻ mặt u ám. Cuộc chạm trán đầu tiên với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã để lại một vết sẹo sâu trong tâm trí họ. Sức mạnh hủy diệt thuần túy của nó, sự vô tận của quân đoàn Hư Vô, và cái cảm giác bất lực khi đối mặt với một thực thể vượt quá mọi định nghĩa, đã khiến niềm tin của nhiều người lung lay.

Lâm Phàm đứng giữa đại sảnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Hắn hiểu nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm linh hồn họ. Bản thân hắn cũng đã nếm trải sự kinh hoàng khi trực tiếp đối mặt với Nguyên Thể. Đó không phải là một kẻ thù hữu hình có thể bị đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là hiện thân của sự trống rỗng, của sự phủ định, một lỗ đen vũ trụ sống động nuốt chửng mọi thứ.

“Ta biết các ngươi đang nghĩ gì,” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, vang vọng khắp đại sảnh. “Chúng ta đã thất bại trong việc đánh bại nó bằng vũ lực. Nó quá lớn, quá mạnh mẽ, quá vô tận. Mọi đòn tấn công của chúng ta đều như muối bỏ biển.”

Một vị Thần Hoàng từ Thần Giới Đỉnh Phong khẽ thở dài, “Vậy là chúng ta thật sự vô vọng sao? Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn các vũ trụ của mình bị nuốt chửng?”

Lâm Phàm lắc đầu, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Không. Vô lực không có nghĩa là vô vọng. Ta đã dành thời gian để phân tích. Không phải bằng đôi mắt phàm tục hay thần thức giới hạn, mà bằng bản chất của Thiên Đạo đang dần hình thành trong ta.”

Hắn hít một hơi thật sâu, từng lời nói dường như mang theo sức nặng của hàng tỷ thế giới. “Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật hữu cơ theo cách chúng ta hiểu. Nó là một thực thể được tạo thành từ ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy. Nó không có cảm xúc, không có động cơ, không có sự sống theo nghĩa thông thường. Nó chỉ đơn giản là ‘muốn’ nuốt chửng, ‘muốn’ phủ định sự tồn tại.”

Tiên Tôn Cửu Huyền, người đã sống hàng triệu năm ở Tiên Giới, cau mày hỏi, “Ý Chí Hư Vô? Ngươi muốn nói nó là một loại quy tắc, một loại pháp tắc của vũ trụ?”

“Đúng vậy, nhưng là một pháp tắc bị biến dạng, bị cực đoan hóa,” Lâm Phàm đáp. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn nó vì nhận ra không thể tiêu diệt hoàn toàn. Giống như ngươi không thể tiêu diệt khái niệm ‘trống rỗng’ hay ‘không có gì’. Nó là một phần của sự tồn tại, dù chúng ta không muốn thừa nhận.”

Sự im lặng bao trùm. Khái niệm này quá trừu tượng, quá siêu việt so với những gì họ từng biết. Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì phải làm gì?

“Ta đã tìm ra điểm yếu cốt lõi của nó,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ, thu hút mọi sự chú ý. “Nó phụ thuộc hoàn toàn vào sự thuần túy của Ý Chí Hư Vô. Nếu Ý Chí Hư Vô đó không còn thuần túy, nếu nó bị biến chất, thì bản thể của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể sẽ suy yếu, thậm chí sụp đổ.”

Một vị Đại Đế từ một nền văn minh khoa học tiên tiến lên tiếng, “Biến chất? Ngươi muốn nói là làm ô nhiễm nó? Nhưng nó là Hư Vô, làm sao có thể ô nhiễm?”

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày u ám. “Không phải ô nhiễm. Mà là ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’. Chúng ta không thể tiêu diệt Hư Vô, nhưng chúng ta có thể chuyển hóa nó. Giống như bóng tối không thể tồn tại nếu không có ánh sáng, Hư Vô không thể tồn tại nếu không có sự sống và sáng tạo để nó đối nghịch.”

Hắn giơ tay, một quầng sáng mờ ảo xuất hiện trong lòng bàn tay. Đó là sự kết tinh của các mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập, cùng với ý chí kiên cường của chính hắn. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó, nhưng sứ mệnh cuối cùng của ta không phải là phong ấn. Nó là tạo ra một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo có thể bao dung cả Hư Vô, biến nó thành một phần của chu trình vũ trụ, chứ không phải là kẻ đối nghịch vĩnh viễn.”

“Ý của ngươi là… biến Hư Vô Thôn Phệ Giả thành một phần của Thiên Đạo mới?” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đứng cạnh Lâm Phàm, thì thầm, đôi mắt đẹp lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng là hiện thân của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng ngay cả nàng cũng chưa từng nghĩ đến một khả năng táo bạo như vậy.

“Chính xác,” Lâm Phàm gật đầu. “Hư Vô là sự phủ định, nhưng cũng là khởi đầu của mọi thứ. Trước khi có Vũ trụ, là Hư Vô. Nếu chúng ta có thể ‘tịnh hóa’ Ý Chí Hư Vô, biến nó từ động lực hủy diệt thành động lực thúc đẩy sự tái sinh, sự đổi mới, thì nó sẽ không còn là mối đe dọa. Hơn nữa, khi Thiên Đạo mới của ta đồng hóa được bản chất của Hư Vô, nó sẽ trở nên hoàn chỉnh, toàn diện, không thể bị tổn thương bởi những thực thể tương tự trong tương lai.”

Lời nói của Lâm Phàm vang dội, khiến cả đại sảnh chấn động. Đây không chỉ là một kế hoạch chiến đấu, mà là một triết lý vũ trụ, một sự thay đổi hoàn toàn trong cách nhìn nhận về sự tồn tại. Một số người vẫn còn hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong lòng, họ cảm thấy một tia hy vọng bùng cháy.

“Nhưng làm thế nào để thực hiện điều đó?” một vị Thần Vương hỏi. “Làm thế nào để tịnh hóa và đồng hóa một thực thể mạnh mẽ như vậy? Nó sẽ không chống cự sao? Nó sẽ không nuốt chửng ngươi trước khi ngươi kịp làm gì sao?”

Lâm Phàm nhìn thẳng vào mắt vị Thần Vương, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Đó là phần nguy hiểm nhất, và cũng là phần mà ta cần sự giúp đỡ của tất cả các ngươi. Ta sẽ phải tiến vào sâu bên trong Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đối mặt trực tiếp với Ý Chí Hư Vô của nó. Ta sẽ dùng Thiên Đạo đang thành hình trong ta, dùng ý chí của ta, dùng tất cả những gì ta đã học được để cố gắng ‘chuyển hóa’ nó.”

Hắn dừng lại một chút, để mọi người kịp tiêu hóa thông tin. “Đây không phải là một cuộc chiến thể chất. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của pháp tắc, của bản chất. Ta sẽ phải trở thành một ‘hạt nhân’ của sự sống và sáng tạo, đối kháng lại toàn bộ Ý Chí Hư Vô của nó. Và trong quá trình đó, ta sẽ cần một lượng năng lượng và ý chí khổng lồ. Từ tất cả các ngươi. Từ tất cả các vũ trụ mà chúng ta đang bảo vệ.”

Cả đại sảnh lại chìm vào im lặng. Lần này, không phải là sự tuyệt vọng, mà là sự kinh ngạc pha lẫn một chút sợ hãi. Kế hoạch này không chỉ táo bạo, mà còn điên rồ. Nó đòi hỏi một sự hy sinh gần như tuyệt đối, một niềm tin mù quáng vào một thiếu niên đến từ một tiểu thế giới hạ đẳng, người nay đang ôm ấp sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo.

“Nếu thất bại…” Tiên Tôn Cửu Huyền khẽ thốt lên.

Lâm Phàm nghiêm nghị đáp, “Nếu thất bại, ta sẽ bị đồng hóa, và Ý Chí Hư Vô sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn. Khi đó, không còn gì có thể ngăn cản nó nuốt chửng tất cả. Nhưng nếu thành công, chúng ta sẽ không chỉ cứu được các vũ trụ, mà còn tạo ra một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo vĩnh cửu, không còn sợ hãi Hư Vô.”

Hắn nhìn khắp một lượt, ánh mắt dừng lại ở những người bạn, những đồng minh đã cùng hắn trải qua bao gian khổ. “Ta biết đây là một canh bạc lớn nhất trong lịch sử vũ trụ. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu một trận chiến không có hồi kết. Chúng ta phải thay đổi bản chất của cuộc chiến này.”

“Ta tin ngươi, Lâm Phàm!” Tiên Nữ Cửu Thiên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy là bao dung và sáng tạo. Kế hoạch của ngươi, dù điên rồ, lại là con đường duy nhất để thực sự siêu việt.”

Dần dần, những tiếng đồng tình vang lên. Đầu tiên là những người thân cận của Lâm Phàm, sau đó là các cường giả đã chứng kiến sự trưởng thành và sức mạnh của hắn. Họ đã đặt cược số phận của mình vào hắn từ lâu, và giờ đây, họ sẽ tiếp tục làm vậy, dù cho kế hoạch này có vẻ điên rồ đến đâu.

Lâm Phàm gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự ấm áp. “Vậy thì, hãy chuẩn bị. Ta cần tất cả năng lượng, tất cả ý chí, tất cả niềm tin của các ngươi. Chúng ta sẽ không tiêu diệt Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Chúng ta sẽ biến đổi nó. Chúng ta sẽ tịnh hóa Hư Vô, và cùng nhau, chúng ta sẽ tạo ra một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn bao giờ hết!”

Lời nói của hắn vang vọng, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Kế hoạch đã được vạch ra. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng ẩn chứa một cơ hội chưa từng có để định hình lại số phận của toàn bộ đa vũ trụ. Cuộc chiến không còn là sự sống còn của các vũ trụ nữa, mà là sự định nghĩa lại bản chất của sự tồn tại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8