Thiên Đạo Trùng SinhChương 779
Bên trong Vô Cực Thánh Điện, nơi được dựng lên tạm thời giữa một tiểu vũ trụ an toàn nhưng vẫn nằm sát rìa Hư Vô Chi Địa, bầu không khí nặng trĩu. Hàng trăm vị cường giả đến từ vô số thế giới, từ Thần Hoàng của các Thần Giới cổ xưa đến Tiên Đế của các Tiên Giới hỗn loạn, thậm chí cả những sinh vật với hình thái kỳ dị từ các Vũ Trụ chưa từng được biết đến, tất cả đều tề tựu. Trên khuôn mặt ai nấy đều hằn lên vẻ mệt mỏi, tuyệt vọng sau những trận chiến không ngừng nghỉ với làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả tưởng chừng như vô tận.
Lâm Phàm đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt thâm thúy quét qua từng gương mặt. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, cũng không phải là Tiên Đế phong lưu hay Thần Hoàng bá đạo. Giờ đây, hắn là hiện thân của một phần Thiên Đạo, nhưng cũng gánh vác nỗi lo âu của hàng tỷ sinh linh. Sau cuộc chạm trán đầu tiên đầy khốc liệt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, liên minh đã phải rút lui với tổn thất nặng nề. Kích thước và sức mạnh tuyệt đối của nó đã vượt xa mọi dự đoán, mọi phương pháp tấn công vật lý đều trở nên vô hiệu. Nó giống như một lỗ đen sống, nuốt chửng mọi năng lượng, mọi pháp tắc.
“Chư vị,” Lâm Phàm mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong Thánh Điện, mang theo một sức nặng kỳ lạ, “Ta biết các ngươi đang nản lòng. Ta biết chúng ta đã mất quá nhiều. Nhưng, ta đã tìm thấy một con đường.”
Một làn sóng xì xào nổi lên. Một con đường? Sau tất cả những hy sinh và thất bại này? Vị Thần Hoàng Cổ Xưa của Vũ Trụ Thiên Huyền, người đã sống qua vô số kỷ nguyên và chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chậm rãi nói: “Thiên Đạo Chí Tôn, chúng ta đã dùng hết mọi cách. Các công pháp mạnh nhất, các Thần Khí tối thượng, thậm chí cả việc tự bạo của các cường giả cấp Đế… tất cả đều chỉ như gãi ngứa cho kẻ đó. Ngươi còn có thể làm gì khác?”
Lâm Phàm gật đầu, hiểu rõ sự hoài nghi của ông. “Ta đã nói, không thể tiêu diệt nó bằng vũ lực thuần túy. Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là một sinh vật theo định nghĩa thông thường. Nó là một hiện tượng, một tập hợp của ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một sự trống rỗng đến từ khởi nguyên của Đại Đạo, trước cả khi có Sáng Tạo.”
Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Trong quá trình chiến đấu, ta đã sử dụng khả năng ‘Phân Tích’ của Thiên Đạo, thứ mà ta đã tích lũy từ vô số mảnh vỡ, để thâm nhập vào bản chất của nó. Ta đã nhìn thấy. Nó không có linh hồn, không có tâm trí, chỉ có một ‘Ý Chí Hư Vô’ duy nhất, không ngừng khao khát nuốt chửng, để đưa mọi thứ trở về trạng thái hư vô ban đầu. Đây chính là điểm yếu cốt lõi của nó.”
Các cường giả nhìn nhau, vẫn chưa hiểu. Ý Chí Hư Vô? Làm sao một thứ vô hình, vô định hình như vậy lại là điểm yếu?
“Điểm yếu không phải ở việc nó có Ý Chí Hư Vô, mà ở việc nó CHỈ CÓ Ý Chí Hư Vô,” Lâm Phàm giải thích. “Nó không có Ý Chí Sáng Tạo, Ý Chí Sinh Mệnh, hay bất kỳ Ý Chí nào khác để cân bằng. Nó là sự hủy diệt tuyệt đối, đơn độc và cô lập. Và chính sự đơn độc này là sơ hở.”
Tiên Nữ Cửu Thiên, người đứng bên cạnh Lâm Phàm, ánh mắt nàng như ngàn năm băng giá, giờ đây cũng ánh lên một tia tò mò. “Ngươi định làm gì? Cưỡng ép nó thay đổi ý chí sao? Điều đó là không thể!”
“Không phải thay đổi, mà là ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’,” Lâm Phàm nói, từng lời từng chữ như khắc vào tâm khảm mọi người. “Chúng ta không thể tiêu diệt một khái niệm, một Ý Chí nguyên thủy. Nhưng chúng ta có thể làm cho nó không còn thuần túy Hư Vô nữa. Chúng ta sẽ ‘tịnh hóa’ bản chất hủy diệt của nó, biến nó thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh. Và ta sẽ ‘đồng hóa’ Ý Chí Hư Vô đó vào trong bản thân, biến nó thành một phần của Thiên Đạo mới mà ta đang kiến tạo.”
Cả Thánh Điện chìm vào im lặng. Kế hoạch này không chỉ táo bạo, mà còn điên rồ đến mức chưa từng có ai dám nghĩ tới. Đồng hóa Ý Chí Hư Vô? Chẳng khác nào ôm lấy một lỗ đen vào lòng, để rồi bị nó nuốt chửng hoàn toàn. Lâm Phàm không muốn tiêu diệt kẻ thù, mà muốn biến kẻ thù thành một phần của chính mình, biến hủy diệt thành sáng tạo. Ý tưởng này vượt xa mọi giới hạn nhận thức của họ.
“Ngươi… ngươi nói ngươi sẽ hấp thu nó ư?” Một Thần Vương trẻ tuổi từ Vũ Trụ Ánh Sáng kinh ngạc thốt lên. “Đó là tự sát! Hư Vô sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi, đồng hóa ngươi thành một phần của nó, rồi dùng chính sức mạnh Thiên Đạo của ngươi để hủy diệt mọi thứ nhanh hơn!”
“Đúng vậy, nguy cơ là cực kỳ lớn,” Lâm Phàm thừa nhận, không hề né tránh. “Nhưng đây là con đường duy nhất mà ta thấy có thể mang lại chiến thắng thực sự, một chiến thắng vĩnh viễn, không phải chỉ là phong ấn tạm thời như Thiên Đạo Nguyên Thủy đã làm. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó, nhưng không thể tiêu diệt. Bởi vì bản chất của nó là một Ý Chí, không phải là một sinh vật có thể bị giết chết. Chỉ có thể dung hợp, chuyển hóa nó.”
Hắn nhìn thẳng vào từng người. “Để làm được điều này, ta cần một lượng năng lượng khổng lồ, một lượng ý chí đủ mạnh để đối chọi lại với Ý Chí Hư Vô nguyên thủy. Ý Chí Hư Vô đó đã tích tụ hàng tỷ tỷ năm, nó mạnh mẽ đến mức có thể bóp méo thực tại, nghiền nát linh hồn của cả một Vũ Trụ. Ta cần Ý Chí Sinh Mệnh của các ngươi, Ý Chí Kiên Cường của các ngươi, Ý Chí Cầu Sinh của hàng tỷ sinh linh trong liên minh này. Ta cần các ngươi tin tưởng vào ta, truyền cho ta sức mạnh và ý chí của cả Vũ Trụ.”
“Khi ta bắt đầu quá trình đồng hóa, Ý Chí Hư Vô sẽ phản kháng điên cuồng. Nó sẽ cố gắng ăn mòn ta, biến ta thành một con rối của nó. Đó sẽ là một trận chiến ý chí khốc liệt nhất, vượt xa mọi cuộc chiến vật lý mà chúng ta từng trải qua. Và trong thời gian đó, liên minh phải bảo vệ ta. Các ngươi phải tạo ra một lá chắn bất khả xâm phạm, chống lại mọi đợt tấn công của Hư Vô Thôn Phệ Giả, không cho phép bất cứ điều gì làm gián đoạn ta. Một giây phân tâm, một chút sơ hở, ta sẽ bị nuốt chửng, và tất cả chúng ta sẽ thất bại.”
Các cường giả bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này không phải là hoài nghi, mà là sự chấn động, sự kinh hãi xen lẫn một tia hy vọng mong manh. Kế hoạch này quá mạo hiểm, nhưng nó lại mang đến một viễn cảnh chiến thắng hoàn toàn, một sự giải thoát vĩnh viễn khỏi mối đe dọa vũ trụ. Họ đã chứng kiến Lâm Phàm từ một người bình thường vươn lên thành Thiên Đạo Chí Tôn, từ một thiếu niên bị khinh miệt đến người lãnh đạo liên minh đa vũ trụ. Hắn đã làm được những điều không tưởng, vậy liệu lần này có phải là một điều không tưởng khác?
Thiên Nữ Băng Sương, người luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, giờ đây cũng nhìn Lâm Phàm với một ánh mắt phức tạp. Nàng đã chứng kiến sự phát triển của hắn, cảm nhận được sự cộng hưởng giữa linh hồn nàng và các mảnh Thiên Đạo trong hắn. Nàng biết, nếu có ai đó có thể làm được điều này, đó chỉ có thể là Lâm Phàm.
“Ngươi… ngươi chắc chắn có thể chịu đựng được Ý Chí Hư Vô đó sao?” Thần Hoàng Cổ Xưa hỏi, giọng nói đầy lo lắng. “Nó không chỉ là sức mạnh, nó là sự trống rỗng, là sự tuyệt vọng nguyên thủy. Nó có thể khiến một Chân Thần phát điên chỉ trong tích tắc.”
“Ta có Thiên Đạo trong mình, và quan trọng hơn, ta có Ý Chí Sáng Tạo, Ý Chí Sinh Mệnh mà các ngươi sẽ truyền cho ta,” Lâm Phàm đáp. “Đây không phải là một cuộc chiến cá nhân của Lâm Phàm. Đây là cuộc chiến của tất cả các Vũ Trụ. Nếu chúng ta chiến thắng, Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không còn là mối đe dọa, mà sẽ trở thành một phần của trật tự mới, một phần của chu trình cân bằng. Chúng ta sẽ kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt, bởi vì nó bao hàm cả Hư Vô.”
Hắn giơ tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, một ánh sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ tỏa ra, không phải ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng của sự sống, của hy vọng. “Chúng ta có hai lựa chọn: Một là tiếp tục chiến đấu đến khi toàn bộ liên minh bị nghiền nát, rồi từng Vũ Trụ bị nuốt chửng, và cuối cùng tất cả trở về hư vô. Hai là tin tưởng vào kế hoạch này, dốc hết sức mình, và có cơ hội tạo ra một kỷ nguyên mới, một vũ trụ vĩnh hằng.”
“Ta không yêu cầu các ngươi hy sinh vô ích. Ta yêu cầu các ngươi đặt cược tất cả vào một canh bạc cuối cùng, canh bạc vĩ đại nhất trong lịch sử đa vũ trụ. Các ngươi có sẵn lòng không? Có sẵn lòng tin tưởng vào Thiên Đạo mới này, tin tưởng vào khả năng chuyển hóa hủy diệt thành sáng tạo không?”
Cả Thánh Điện lại một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng lần này không phải là sự hoài nghi, mà là sự suy tư sâu sắc. Họ nhìn nhau, nhìn vào khuôn mặt kiên định của Lâm Phàm. Trong ánh mắt của hắn, họ không thấy sự tự phụ hay điên rồ, mà là một sự quyết tâm sắt đá, một niềm tin không lay chuyển. Cuộc chiến này đã kéo dài quá lâu, quá nhiều sinh linh đã ngã xuống. Nếu có một cơ hội, dù mong manh đến mấy, để kết thúc tất cả một lần và mãi mãi, thì họ phải nắm lấy.
Thần Hoàng Cổ Xưa là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông chậm rãi đứng dậy, ánh mắt mệt mỏi nhưng tràn đầy nghị lực. “Thiên Đạo Chí Tôn, ta đã sống đủ lâu để hiểu rằng đôi khi, những con đường điên rồ nhất lại là những con đường duy nhất dẫn đến chiến thắng. Nếu ngươi tin tưởng vào kế hoạch này, thì ta, và Vũ Trụ Thiên Huyền, sẽ dốc toàn bộ sức lực để bảo vệ ngươi. Hãy cho chúng ta thấy một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn!”
Lời nói của ông như một tia lửa châm ngòi. Lần lượt, các cường giả khác cũng đứng dậy. Tiên Nữ Cửu Thiên gật đầu nhẹ, dù không nói gì nhưng ánh mắt nàng đã thể hiện sự đồng tình. Các Tiên Đế, Thần Vương, và các lãnh đạo chủng tộc khác cũng đồng loạt lên tiếng, hoặc cúi đầu biểu thị sự ủng hộ.
“Chúng ta sẽ làm theo lời ngươi, Thiên Đạo Chí Tôn!”
“Vì sự sống của các Vũ Trụ!”
“Hãy để hủy diệt trở thành sáng tạo!”
Một làn sóng ý chí mạnh mẽ, không phải là ý chí của cá nhân, mà là ý chí của hàng tỷ sinh linh, của vô số thế giới, bắt đầu hội tụ trong Thánh Điện. Lâm Phàm cảm nhận được sự cộng hưởng, cảm nhận được niềm tin tuyệt đối mà họ đặt vào hắn. Đó là một gánh nặng khổng lồ, nhưng cũng là nguồn sức mạnh vô tận. Hắn biết, đây sẽ là canh bạc lớn nhất, vĩ đại nhất trong sự tồn vong của toàn bộ Đa Vũ Trụ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ Thánh Điện, nơi Hư Vô Chi Địa vẫn đang gầm thét, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang chờ đợi. Cơn ác mộng vũ trụ sắp đến hồi kết, một là trong sự hủy diệt hoàn toàn, hai là trong sự tái sinh vĩnh cửu. Lâm Phàm, với tư cách là Thiên Đạo Trùng Sinh, đã chọn con đường thứ hai.
Kế hoạch táo bạo đã được đưa ra, và liên minh đã chấp nhận. Giờ đây, chỉ còn một bước nữa: hành động.