Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 102: Phòng thủ bằng tường lửa linh khí**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:26:58 | Lượt xem: 1

**Chương 102: Phòng thủ bằng tường lửa linh khí**

Bầu trời trên cao Phù Văn Thành vốn đang là một màn đêm tĩnh mịch, sau dư chấn của trận nổ linh chu, bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng trắng lóa mắt. Nhưng đó không phải là ánh nắng ban mai, mà là một loại hào quang lạnh lẽo, mang theo áp lực tuyệt đối khiến mọi sinh linh trong bán kính nghìn dặm đều cảm thấy hô hấp đình trệ.

Trên chín tầng mây, một "con mắt" khổng lồ dần dần hình thành. Nó không có đồng tử, không có hàng mi, chỉ là một vòng tròn hình học hoàn mỹ được cấu tạo từ những sợi tơ linh khí cô đặc đến mức hóa lỏng. Con mắt ấy xoay tròn, mỗi vòng quay tỏa ra một luồng sóng xung kích vô hình, quét qua từng tấc đất, từng kẽ tóc của người dân dưới thành.

Đó chính là Thiên Đạo Ý Chí — hệ thống vận hành tối cao của thế giới này.

Dưới con mắt của Thiên Đạo, vạn vật chỉ là những dãy số. Con kiến là một bit dữ liệu thấp hèn, một vị Nguyên Anh tu sĩ là một tập tin dung lượng lớn, còn Lục Diệp… trong mắt nó, Lục Diệp hiện lên như một chuỗi ký tự đỏ rực, nhảy loạn xạ và đầy lỗi cú pháp.

"Phát hiện thực thể ngoại lai. Phân tích thành phần: 80% rác rưởi logic, 20% virus hệ thống. Trạng thái: Nguy hiểm cấp độ SSS. Đề xuất: Định dạng lại khu vực (Format All Data)."

Giọng nói không vang lên bằng âm thanh, mà dội trực tiếp vào thức hải của mỗi người, khiến những tu sĩ có tu vi thấp hơn Kim Đan đồng loạt thổ huyết, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Lục Diệp đứng trước cửa hiệu Vạn Vật Các, vạt áo bào xám tung bay trong cơn cuồng phong dữ liệu. Hắn không hề lộ vẻ sợ hãi, ngược lại, đôi mắt dưới lớp kính phân tích do linh khí ngưng tụ lại tỏa ra tia sáng hưng phấn của một kỹ sư vừa gặp được một bộ mã nguồn cực khó.

"Đến rồi sao? Ta còn tưởng ngươi phải nén thêm một lúc nữa mới gửi bản cập nhật này xuống chứ."

Lục Diệp lẩm bẩm, bàn tay phải đưa lên không trung, năm ngón tay gẩy nhanh như đang gảy dây đàn. Cuốn Đạo Điển bay lơ lửng trước ngực hắn, các trang sách lật nhanh đến mức bốc ra những tia lửa điện màu xanh.

"Mạnh Hùng! Thanh Nguyệt! Vào vị trí!" Lục Diệp quát lớn.

Từ trong sảnh chính, Mạnh Hùng xách theo hai đại chùy được đúc từ thép lạnh tản nhiệt, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có. Tuy nhiên, thay vì mặc giáp trụ chiến đấu, hắn lại đang mặc một chiếc áo ngắn bó sát người, lộ ra bắp tay cuồn cuộn.

"Diệp ca, ta đã sẵn sàng! Có cần ta đọc thơ để át tiếng Thiên Đạo không?"

Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng, khóe mắt giật giật: "Đọc thơ lúc này chỉ khiến Thiên Đạo nó muốn xóa sổ thế giới nhanh hơn thôi! Đi vào lõi trận pháp phía Đông, dùng sức mạnh của ngươi để quay trục quay linh khí. Nhớ kỹ, phải quay đều ở tốc độ 3000 vòng/phút, không được nhanh hơn, không được chậm hơn, nếu không hệ thống sẽ bị… treo máy!"

Mạnh Hùng không hiểu "treo máy" là gì, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Diệp, hắn gầm lên một tiếng, lao về phía cái trục đồng khổng lồ mới được thiết kế đêm qua.

Cùng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt lướt đi như một bóng ma tuyết trắng. Nàng cầm trong tay một thanh trường kiếm dài mảnh, thanh kiếm này không tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo như thường lệ mà được quấn quanh bởi những dải phù văn màu hồng nhạt — tác phẩm mà Lục Diệp gọi là "Phiên bản tản nhiệt linh hoạt".

"Thanh Nguyệt, nàng ở vị trí phía Tây. Hãy sử dụng bộ pháp 'Aerobic Nhịp Điệu' mà ta đã dạy. Đừng để linh khí chung quanh nàng bị ngưng đọng. Thiên Đạo đang dùng thuật toán quét dữ liệu tĩnh, nàng phải di chuyển theo quỹ đạo phi tuyến tính để đánh lạc hướng radar của nó!"

Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, nhưng trước sự tồn vong của toàn thành, nàng đành nghiến răng bắt đầu nhún nhảy. Kiếm trong tay nàng múa lên những vòng tròn kỳ lạ, kết hợp với những động tác vươn vai, gập bụng đầy dứt khoát nhưng cũng không kém phần oai phong. Một màn "Aerobic kiếm đạo" kỳ dị diễn ra ngay trước sự ngỡ ngàng của những tu sĩ còn tỉnh táo trên quảng trường.

Lục Diệp quay trở lại với Đạo Điển. Trên màn hình hư ảo của cuốn sách, những dòng lệnh chạy dài dằng dặc.

"Phân tích hoàn tất. Phương thức tấn công của Thiên Đạo: Quét địa chỉ IP linh hồn. Nó đang cố gắng gửi các yêu cầu 'Ping' khổng lồ để làm nghẽn mạch đan điền của ta."

Hắn nhếch môi cười lạnh: "Muốn đánh kiểu DDoS à? Sai lầm rồi, 'Admin' ạ. Ta chính là kẻ viết ra tường lửa cho thế giới này!"

"Khởi động dự án: Vạn Vật Tường Lửa (Universal Firewall)!"

Lục Diệp vừa ra lệnh, hàng vạn linh thạch phế phẩm được chôn dưới móng Vạn Vật Các đồng loạt nổ tung, nhưng năng lượng không thoát ra ngoài mà được dẫn qua một hệ thống ống đồng tinh vi.

Trong không trung, những phù văn không hình thành dưới dạng các lá bùa riêng lẻ mà kết nối lại với nhau tạo thành một mạng lưới hình lục giác dày đặc, bao trùm lấy toàn bộ cửa hiệu và mở rộng ra nửa Phù Văn Thành.

*Xè xè…*

Lôi điện từ con mắt khổng lồ trên bầu trời bắt đầu giáng xuống. Những tia chớp màu trắng có đường kính tới vài mét, mang theo lực phá hoại đủ để san bằng một ngọn núi cao nghìn trượng. Thế nhưng, khi những tia lôi điện đó chạm vào màng lưới lục giác của Lục Diệp, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Thay vì nổ tung hay xuyên thủng, tia lôi điện bị màng lưới "hút" lấy. Toàn bộ năng lượng khổng lồ ấy trượt dọc theo các đường phù văn, chuyển màu từ trắng sang xanh nhạt, sau đó bị chia nhỏ ra hàng triệu tia lửa nhỏ tí teo, dẫn thẳng xuống các cột trụ đồng mà Mạnh Hùng đang quay.

"Phân tách áp lực dữ liệu! Chuyển hóa thiên lôi thành điện năng thô!" Lục Diệp gào lên.

Dưới tầng hầm, Lão Quy đang ôm một đống linh kiện cổ quái, nhìn năng lượng tuôn trào qua các dây dẫn mà trợn tròn mắt rùa: "Tiểu tử thối, ngươi điên rồi! Đây là thiên kiếp, là sự trừng phạt của quy luật tự nhiên, ngươi lại dám mang nó đi làm… điện thắp sáng cho cái tủ lạnh trong phòng bếp?!"

"Cổ hủ!" Lục Diệp đáp trả giữa những tiếng nổ vang dội. "Vật chất và năng lượng không tự sinh ra cũng không tự mất đi, chúng chỉ chuyển từ dạng 'truy nã ta' sang dạng 'phục vụ ta' mà thôi! Mạnh Hùng, tản nhiệt mau!"

Mạnh Hùng lúc này mồ hôi đầm đìa, hai tay quay trục quay nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng mờ. Luồng điện thiên kiếp sau khi bị lọc qua tường lửa đã biến thành một loại năng lượng thuần khiết nhưng cực kỳ nóng. Nhiệt lượng bốc ra làm toàn bộ Vạn Vật Các rung chuyển.

"Nóng… Nóng quá Diệp ca! Ta cảm thấy sắp chín rồi!" Mạnh Hùng hét lên, đồng thời bộc phát ra một ý tưởng thiên tài: "Hỡi những lôi điện cuồng phong / Sao không vào máy mà làm mát tâm hồn? / Thơ ta vừa dở vừa… bỏng / Quay thêm mười vòng, thế giới hết lo!"

Lạ lùng thay, mỗi khi Mạnh Hùng đọc xong một câu thơ "dở đến mức quỷ khóc thần sầu", áp lực năng lượng lên trục quay lại giảm đi một phần. Đạo Điển trên tay Lục Diệp hiện thông báo:

**[Cảnh báo: Phát hiện dữ liệu nhiễu mức độ cao từ Mạnh Hùng. Dữ liệu quá vô nghĩa khiến thuật toán của Thiên Đạo bị 'não nề'. Tốc độ quét virus giảm 5%.]**

Lục Diệp trợn mắt: "Đúng rồi! Thơ của Mạnh Hùng là rác thải dữ liệu nguyên chất! Thiên Đạo là thực thể logic, nó không thể xử lý được những thứ vô logic như thơ của hắn! Mạnh Hùng, tiếp tục đọc đi, càng dở càng tốt!"

Thế là, giữa trận lôi kiếp long trời lở đất, một âm thanh trầm đục vang vọng khắp Phù Văn Thành:

"Cái kiến mày kiện củ khoai / Thiên Đạo to thế, sao lại đi soi? / Ngươi mà đánh xuống thêm vài cái / Ta sẽ… cho ngươi vào nồi nấu canh!"

Tuyết Thanh Nguyệt ở phía Tây vừa nhún nhảy aerobic vừa nghe những vần thơ đó, suýt chút nữa thì sụp đổ kiếm ý mà té ngã. Nàng lẩm bẩm: "Ta thực sự đang cùng một lũ điên cứu thế giới sao?"

Nhưng nàng nhận ra, dưới sự chỉ huy của Lục Diệp, áp lực kinh khủng kia thực sự đang dần bị đẩy lùi. Con mắt khổng lồ trên bầu trời dường như cũng bắt đầu "bối rối". Nó liên tục điều chỉnh tần số tấn công, nhưng cứ mỗi khi nó đổi kiểu, Lục Diệp lại bấm "Refresh" trên Đạo Điển và đổi giao thức phòng thủ phù hợp.

"Tưởng thay đổi tần số dao động là ta không nhận ra sao?" Lục Diệp vừa thao tác vừa lẩm bẩm như một kẻ điên. "Băng thông linh mạch của khu vực này chỉ có bấy nhiêu, ngươi gửi quá nhiều dữ liệu tấn công thì chính ngươi cũng bị nghẽn mạng thôi, Admin ạ!"

Hắn bắt đầu thực hiện một bước đi táo bạo. Thay vì chỉ phòng thủ, Lục Diệp bắt đầu gửi những "yêu cầu truy cập ngược" (Reverse Request) lên con mắt Thiên Đạo.

"Thanh Nguyệt! Kiếm hướng lên trời, thực hiện động tác vươn cao! Hãy dẫn dụ linh khí của nó vào thanh kiếm!"

Tuyết Thanh Nguyệt nghe lệnh, thân hình mảnh mai nhảy vọt lên cao. Nàng thực hiện một cú xoay vòng 360 độ điêu luyện, trường kiếm trong tay tạo thành một vòng xoáy áp suất thấp. Theo nguyên lý khí động học mà Lục Diệp đã phân tích, luồng linh khí dày đặc của Thiên Đạo bị hút ngược vào vòng xoáy đó.

Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển: "Xác lập liên kết ngược. Truy cập vào cơ sở dữ liệu tạm thời của Thiên Đạo… Đã thấy! Thư mục: 'Hình phạt dành cho kẻ phạm quy'. Thử xóa nó xem nào…"

Ngón tay Lục Diệp run rẩy chạm vào một hàng phù văn đỏ sẫm trên trang sách ảo.

*Click.*

Một tiếng *Rắc* khô khốc vang lên từ giữa không trung. Con mắt Thiên Đạo đột nhiên giật nảy một cái, luồng hào quang bao quanh nó chớp tắt liên tục như một chiếc đèn dầu sắp hết tim.

Phía dưới thành, mười vị tông chủ vốn đang bất tỉnh dần tỉnh lại, chứng kiến cảnh tượng này mà rụng rời chân tay. Minh Sát Tôn Giả lảo đảo đứng dậy, nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật.

"Hắn… hắn đang 'hacker' Thiên Đạo sao? Trời đất ơi, hắn dám xóa bỏ danh sách trừng phạt của thần linh?!"

Lôi vân bắt đầu tan rã. Áp lực nặng nề biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Con mắt khổng lồ nhìn sâu xuống Lục Diệp một lần cuối, dường như ghi lại mã định danh linh hồn của hắn vào danh sách "Đặc biệt chú ý", rồi từ từ mờ dần và biến mất hoàn toàn vào không gian.

Phù Văn Thành trở lại trạng thái yên tĩnh, ngoại trừ việc toàn bộ cửa hiệu Vạn Vật Các đang bốc khói nghi ngút và một Mạnh Hùng đang nằm bệt dưới đất, miệng vẫn còn lầm bầm: "Hoa hồng màu đỏ… hoa huệ màu xanh… ta mệt chết rồi… ai ăn chanh không?"

Lục Diệp đứng đó, Đạo Điển trong tay đã nóng đến mức có thể nướng thịt. Hắn tháo chiếc kính phân tích ra, quệt mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra một nụ cười sảng khoái nhưng cũng đầy vẻ thách thức.

"Tường lửa lần này chỉ là bản 1.0 thôi." Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt đã lấy lại vẻ bình yên. "Admin ạ, lần sau xuống đây nhớ nâng cấp phần mềm đi nhé. Ta đã bắt đầu viết mã độc để thâm nhập sâu hơn vào cốt lõi của ngươi rồi đấy."

Bỗng nhiên, từ dưới tầng hầm, tiếng của Lão Quy vang lên thảng thốt:

"Lục Diệp! Chạy mau! Cái tủ lạnh… vì hấp thụ quá nhiều thiên lôi năng lượng nên nó… nó đang biến dị thành yêu thú cấp 6 rồi! Nó đang đòi ăn thịt ta để tản nhiệt kìa!"

Lục Diệp khựng lại, rồi ôm mặt rên rỉ: "Lại là lỗi biến dị vật chất sao? Quả nhiên là đồ mã hóa thô sơ thì luôn có tác dụng phụ… Mạnh Hùng, dậy đi! Có việc mới rồi, đi thu phục cái tủ lạnh cho ta!"

Một ngày "bình thường" khác lại bắt đầu với những lỗi hệ thống mới, tại Vạn Vật Các.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8