Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 11: Khảo hạch ngoại môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:27:29 | Lượt xem: 1

Sương mù trên đỉnh Thanh Vân Tông vào buổi sớm mai không chỉ mang theo linh khí nồng nàn mà còn đậm đặc vẻ căng thẳng của một ngày trọng đại. Hôm nay là ngày khảo hạch ngoại môn – kỳ thi "vượt vũ môn" mà hàng ngàn đệ tử chấp sự đều mong mỏi để thoát xác phàm, chính thức bước vào con đường tu tiên chân chính.

Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng những phiến Thanh Thạch cổ kính, Lục Diệp ngáp một cái dài, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm để "re-code" lại cuốn Đạo Điển Phân Tích. Hắn mặc bộ đạo phục ngoại môn đã hơi bạc màu, trông lạc lõng hoàn toàn giữa đám đông đang hừng hực khí thế, kẻ thì vận công đến mức toàn thân bốc khói, người thì lầm rầm niệm chú bảo hộ.

"Tiên sinh, ngài không chuẩn bị chút gì sao?" Mạnh Hùng đứng bên cạnh, vác trên vai một thanh đại đao nặng nề, lo lắng hỏi.

Lục Diệp lười biếng liếc nhìn quảng trường, trong mắt hắn, thế giới không phải là một đám đông ồn ào. Đó là một bảng Dashboard khổng lồ.

*「 Đối tượng: Quảng trường Thanh Vân. Trạng thái: Quá tải. Nồng độ linh khí: 45% (Chủ yếu là tạp chất từ mồ hôi và hơi thở của mấy gã lo lắng quá độ). Tỉ lệ vượt qua khảo hạch của ký chủ theo logic thông thường: 0.01%. Tỉ lệ vượt qua nhờ khai thác lỗi (bug): 100%. 」*

"Chuẩn bị gì chứ?" Lục Diệp uể oải nói, "Ta đã tối ưu hóa toàn bộ kịch bản rồi. Miễn là cái hệ thống khảo hạch này không bị treo máy giữa chừng, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát."

Mạnh Hùng gãi đầu, gã chẳng hiểu "tối ưu hóa kịch bản" là gì, nhưng nhìn vẻ mặt tự tin đến mức đáng ghét của Lục Diệp, gã lại thấy an tâm lạ kỳ. Gã hắng giọng, cao hứng đọc một câu thơ mới sáng tác:

"Khảo hạch vang dội đất trời,
Tiên sinh đứng đó, thảnh thơi nhai trầu…"

"Ngậm miệng." Lục Diệp cắt ngang không thương tiếc, "Ngươi mà còn đọc thơ, ta sẽ phân tích ra 108 điểm yếu trên mông ngươi và dạy cho đám đệ tử chấp sự ngoài kia cách sút vào đó đấy."

Mạnh Hùng lập tức im như phích.

Lúc này, một tiếng chuông đồng vang lên trầm hùng, rung động cả tâm can. Từ phía điện chính, một dải lụa trắng muốt tựa mây trời bay lượn trên không trung, phía trên là một bóng dáng thanh cao, lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.

"Là Tuyết Thanh Nguyệt thánh nữ!"
"Trời ơi, không ngờ buổi khảo hạch ngoại môn năm nay lại do chính nàng giám sát!"

Tiếng ồn ào bùng nổ. Tuyết Thanh Nguyệt đáp xuống đài cao, tà áo trắng bay phất phơ. Khuôn mặt nàng không chút cảm xúc, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy hơi thở nàng có chút không đều.

Lục Diệp híp mắt, con ngươi hơi co lại. Dòng thông số lập tức hiện ra:
*「 Đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt. Chẩn đoán: Nhịp tim nhanh, tuần hoàn máu ở vùng hạ chi tăng mạnh. Nguyên nhân: Đang thực hiện bài tập 'thể dục nhịp điệu' mà ký chủ giao cho vào mỗi tối để chữa tắc nghẽn kinh mạch. Ghi chú: Hiệu quả rất tốt, nhưng nàng ta đang cố nhịn cười khi nhìn thấy ký chủ. 」*

Tuyết Thanh Nguyệt liếc mắt về phía góc quảng trường, nơi Lục Diệp đang đứng. Ánh mắt hai người giao nhau trong chớp mắt. Nàng nhanh chóng quay đi, giọng nói thanh lãnh vang khắp quảng trường:

"Khảo hạch bắt đầu. Phần thứ nhất: Nghiệm Thân."

Vòng đầu tiên là kiểm tra căn cốt và nồng độ linh khí thông qua "Linh Nghiệm Đài". Đây là một cái bục đá khổng lồ chứa các viên linh thạch cảm ứng cao cấp. Khi đệ tử đặt tay lên, nó sẽ hiển thị các màu sắc: Đỏ (Phế vật), Vàng (Trung bình), Lam (Ưu tú), và Tím (Thiên tài).

Từng đệ tử tiến lên, không ít kẻ bước xuống với khuôn mặt xám xịt vì hiện ra màu đỏ rực. Đến lượt Vương Bảo – một kẻ thuộc phe cánh của Vương Đằng, hắn ngạo nghễ bước lên, tay vừa chạm vào đá, một luồng ánh sáng lam đậm bùng phát.

"Lam cấp! Tuyệt vời!" Các vị trưởng lão trên đài cao khẽ gật đầu hài lòng.

Vương Bảo quay lại nhìn Lục Diệp, khinh khỉnh giơ ngón tay giữa (theo đúng kiểu mà hắn học lỏm được từ một lần thấy Lục Diệp làm với người khác, dù chẳng hiểu nghĩa là gì).

Lục Diệp bước lên. Tiếng cười rầm rì vang lên tứ phía.
"Nhìn xem, tên phế vật nổi danh ngoại môn kìa."
"Hắn mà hiện ra màu gì khác ngoài màu đỏ, ta thề sẽ đi bằng đầu vòng quanh tông môn!"

Lục Diệp đứng trước Linh Nghiệm Đài, không vội đặt tay lên. Hắn nghiêng đầu, đôi mắt nhìn thấu vào bên trong cấu trúc của khối đá.

*「 Phân tích thiết bị: Linh Nghiệm Đài phiên bản 2.1. Mã nguồn: Cổ xưa và rườm rà. Lỗ hổng phát hiện: Cảm biến trọng lực và linh khí có một độ trễ khoảng 0.2 giây. Nếu dùng linh lực dao động ở tần số 400Hz để kích thích lõi thạch, hệ thống sẽ bị xung đột và nhảy vọt lên mức tối đa để giải phóng áp lực. 」*

Lục Diệp khẽ mỉm cười. Hắn không cần có linh khí thâm hậu, hắn chỉ cần biết "vị trí nút bấm".

Hắn đặt tay lên, nhưng thay vì truyền linh khí vào một cách thô bạo, hắn dùng một kỹ thuật "vê" đầu ngón tay cực nhanh, tạo ra một sự ma sát tinh vi vào đúng điểm tiếp nối mạch linh năng của khối đá.

*Bùng!*

Một tia sáng trắng xóa đột ngột phụt ra, không phải tím, mà là màu trắng tinh khiết – màu sắc mà Linh Nghiệm Đài chưa bao giờ hiển thị. Khối đá bắt đầu rung lên bần bật, âm thanh kít kít chói tai vang vọng.

"Cái gì? Nó đang quá tải?" Một vị trưởng lão đứng bật dậy.

*Rắc!* Một vết nứt xuất hiện trên bề mặt khối đá quý giá.

Lục Diệp nhanh chóng rụt tay lại, mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Hắn nhìn vị trưởng lão đang há hốc mồm, thản nhiên nói: "Hình như thiết bị của các ngài bị lỗi phần cứng. Tôi kiến nghị nên bảo trì định kỳ, linh thạch bên trong đã hết hạn sử dụng từ ba năm trước rồi."

Toàn trường im phăng phắc. Tuyết Thanh Nguyệt ở trên cao lấy tay che miệng, cố ngăn mình không phát ra tiếng cười. Nàng biết thừa gã này vừa "hack" vào cái máy tội nghiệp kia.

"Kết… Kết quả: Vượt mức đo lường! Lục Diệp qua vòng một!" Vị trưởng lão điều hành hô lên với giọng run rẩy, trong lòng đầy nghi hoặc nhưng luật lệ là luật lệ, đá vỡ nghĩa là linh lực quá mạnh đến mức máy không chịu nổi – theo logic truyền thống là vậy.

"Phần thứ hai: Định Tâm Ải!"

Đây là phần khảo hạch đáng sợ nhất. Các đệ tử phải bước vào một trận pháp gây áp lực linh hồn. Càng tiến vào sâu, áp lực càng lớn, khiến người ta nảy sinh ảo giác, sợ hãi, thậm chí là quỵ ngã vì kiệt sức.

Trận pháp khởi động, một màn sương tím bao phủ lấy đoạn đường dài trăm mét. Đệ tử lần lượt bước vào, kẻ thì khóc lóc thảm thiết, kẻ thì bò lết trên đất. Vương Bảo cố gắng đi được đến mét thứ 70 thì sùi bọt mép, được người khiêng ra ngoài.

Lục Diệp đứng trước cửa trận pháp, mở Đạo Điển Phân Tích:
*「 Quét cấu trúc trận pháp: Vạn Tượng Tâm Ma Trận. Nguyên lý: Sử dụng sóng linh khí tần số thấp để cộng hưởng với não bộ, gây ra các phản ứng sinh học tiêu cực. Điểm yếu: Trận pháp này được bố trí theo sơ đồ bát quái cũ. Tại các góc 15 độ, 45 độ và 105 độ, sóng âm bị triệt tiêu lẫn nhau (interference). 」*

"Mạnh Hùng, đi theo ta. Bước đúng theo bước chân của ta, không được lệch một li." Lục Diệp dặn dò.

Hai người thong dong bước vào màn sương tím. Trong khi những kẻ xung quanh đang gào thét vì thấy tổ tiên về đòi nợ, hay thấy mình bị yêu quái xé xác, thì Lục Diệp… vừa đi vừa bấm đốt ngón tay tính toán.

"Nghiêng trái 15 độ, bước dài 60cm… Tốt. Xoay người 30 độ, nín thở trong 3 giây để tránh vùng khí độc nồng độ cao…"

Người xem bên ngoài chỉ thấy một cảnh tượng kỳ quái: Giữa đám đông đang vật lộn chết đi sống lại, có hai gã một to một gầy đang đi theo những đường zic-zac vô cùng kỳ quặc. Họ thậm chí còn… dừng lại ở giữa trận pháp để nhặt một vài viên linh thạch nằm rơi vãi của những người trước đó đánh rơi.

"Này, cái trận này có chút bụi, lần sau bảo người quét dọn dùng linh khí làm sạch kỹ hơn." Lục Diệp còn lầm bầm phàn nàn.

Khi Lục Diệp và Mạnh Hùng bước ra khỏi đầu bên kia của trận pháp với hơi thở không hề rối loạn, cả quảng trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rụng.

"100 mét… Thời gian: 2 phút 15 giây. Không có phản ứng tâm lý tiêu cực." Trưởng lão ghi chép run tay, mực rơi xuống cả tờ giấy, "Cái này… đây là tâm tính của Chí Tôn sao?"

Lục Diệp phủi phủi bụi trên áo, quay sang Mạnh Hùng: "Thấy chưa, chỉ là một chút toán học hình học không gian thôi."

Mạnh Hùng sùng bái nhìn Lục Diệp: "Tiên sinh, ngài không phải là người, ngài là thần!"

"Phần thứ ba: Thực Chiến Đối Kháng!"

Đây là vòng cuối cùng. Các đệ tử qua được hai vòng trước sẽ bốc thăm để chiến đấu. Kẻ thắng sẽ được chính thức nhập môn.

Lục Diệp bốc trúng một cái tên khiến mọi người ồ lên: Lâm Kiệt.
Lâm Kiệt không chỉ là đệ tử ngoại môn ưu tú nhất, mà còn là người đã luyện thành "Hàn Băng Kiếm Pháp" đến tầng thứ ba. Hắn chính là em họ của Vương Đằng, được phái tới để "xử lý" Lục Diệp sau những lùm xùm gần đây.

Trên lôi đài, Lâm Kiệt rút ra một thanh trường kiếm xanh biếc, khí lạnh tỏa ra xung quanh làm sương mù ngưng kết thành băng.

"Lục Diệp, trò vặt vãnh của ngươi đến đây là kết thúc." Lâm Kiệt lạnh lùng nói, "Tu tiên là dùng sức mạnh thực sự, không phải dùng mấy cái mẹo vặt tháo vát. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, phế vật mãi mãi là phế vật."

Hắn quát lớn một tiếng, trường kiếm đâm ra, mang theo tiếng gió rít gào và hàng loạt vụn băng sắc lẹm nhắm thẳng vào các huyệt đạo của Lục Diệp.

Lục Diệp không rút vũ khí. Thực ra vũ khí của hắn là cuốn sổ tay đang cầm trên tay.

*「 Phân tích chiêu thức: Hàn Băng Nhất Kiếm. Tốc độ: 12m/s. Quỹ đạo: Đường thẳng, hơi lệch về phía trên 2 độ do cổ tay Lâm Kiệt bị chấn thương cũ. Điểm yếu chí mạng: Để duy trì khí lạnh, hắn phải tích tụ linh khí ở đan điền trong 0.5 giây trước khi phát chiêu. Tại thời điểm đó, phòng ngự vùng dưới xương sườn bên trái bằng không. 」*

Trong mắt người xem, Lâm Kiệt ra chiêu nhanh như chớp, còn Lục Diệp chỉ đứng ngây ra đó. Vương Đằng ở dưới khán đài khẽ cười khẩy: "Chết chắc rồi."

Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực Lục Diệp một thốn, Lục Diệp khẽ nghiêng người một góc vừa vặn 15 độ. Mũi kiếm sượt qua tay áo hắn, cắt đứt một vài sợi chỉ.

Cùng lúc đó, Lục Diệp thọc một ngón tay vào nách trái của Lâm Kiệt.

*Phập!*

Đó không phải là một cú đấm mạnh, nhưng ngón tay của Lục Diệp điểm đúng vào điểm hội tụ của mạch linh khí đang vận hành dở dang.

Lâm Kiệt trợn ngược mắt, toàn bộ linh khí băng hàn đang tụ lại đột nhiên bị "nghẽn mạch". Giống như một cái ống nước đang chảy xiết bị bịt kín đầu ra, áp lực dội ngược lại đan điền khiến hắn "hự" một tiếng, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang tím tái.

Lục Diệp lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, bắt đầu bài diễn văn của mình:

"Ngươi luyện sai rồi. Hàn Băng Kiếm Pháp yêu cầu nhiệt độ cơ thể hạ thấp, nhưng ngươi lại mặc quá dày ở vùng ngực, khiến nhiệt lượng không thoát ra được, tạo thành một vùng 'nhiệt tích tụ' xung đột với hàn khí của kiếm. Ngoài ra, chiêu vừa rồi của ngươi có quán tính quá lớn. Với khối lượng cơ thể của ngươi và vận tốc kiếm, chỉ cần ta đứng lệch đi một chút, lực ly tâm sẽ khiến trọng tâm của ngươi bị mất ổn định trong vòng 0.8 giây tiếp theo."

Lâm Kiệt vừa nén cơn đau, vừa nghe những lời như tiếng "ma quỷ" bên tai. Hắn gầm lên: "Câm miệng! Chết đi!"

Hắn lại vung kiếm, lần này là tuyệt chiêu "Băng Phong Vạn Lý". Kiếm ảnh ngập trời, bao phủ lấy toàn bộ lôi đài.

Lục Diệp vẫn đứng đó, mắt không rời cuốn sổ:
"Vùng 1: Kiếm ảnh ảo chiếm 80%. Vùng 2: Kiếm thật nằm ở vị trí 4 giờ. Lỗ hổng: Mỗi khi xoay người, chân phải của hắn sẽ khuỵu xuống 3cm do chứng viêm khớp tiềm tàng…"

Lục Diệp thản nhiên bước tới, len lỏi qua các khe hở của kiếm ảnh một cách không thể tin nổi. Hắn giống như một con cá luồn lách qua các mắt lưới tử thần.

Đến sát bên Lâm Kiệt, Lục Diệp khẽ búng tay vào chuôi kiếm của đối phương. Một cú búng tay cực nhẹ, nhưng đúng lúc Lâm Kiệt đang dồn lực mạnh nhất.

*Choảng!*

Thanh trường kiếm xanh biếc văng ra khỏi tay Lâm Kiệt, cắm ngập xuống sàn lôi đài. Lục Diệp thuận tay tát một cái thật kêu vào mặt Lâm Kiệt.

*Chát!*

"Tát một cái để tỉnh táo lại." Lục Diệp nói.

*Chát!*

"Tát cái thứ hai vì cái tên của chiêu thức này quá sến súa. 'Băng Phong Vạn Lý'? Ngươi chỉ đóng băng được một cái bát ăn cơm là cùng."

Lâm Kiệt ngã ngồi xuống đất, mặt sưng vù, ánh mắt đờ đẫn. Hắn không đau vì bị tát, hắn đau vì sự tự tôn thiên tài bị giẫm nát bởi một kẻ mà hắn gọi là phế vật.

Toàn trường chìm vào một sự im lặng kinh hoàng.

Lục Diệp nhìn về phía các trưởng lão đang há hốc mồm trên khán đài, hắng giọng hỏi: "Xong chưa? Tôi có qua môn không? Tôi còn phải về để hoàn thành nốt bản cập nhật cho phần mềm tính toán linh thạch nữa."

Một vị trưởng lão run rẩy đứng lên, giọng nói lắp bắp: "Thắng… người chiến thắng: Lục Diệp!"

Sau buổi khảo hạch, tên tuổi Lục Diệp như một quả bom nổ tung khắp Thanh Vân Tông. Không phải vì hắn mạnh, mà vì hắn quá "quái dị". Hắn vượt qua tất cả thử thách bằng những cách thức mà chưa một ai trong lịch sử tu tiên từng nghe thấy.

Trên đỉnh núi cao nhất, Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng dáng Lục Diệp đang vừa đi vừa cãi nhau với Mạnh Hùng dưới chân núi. Đôi môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười hiếm hoi.

"Logic sao? Phân tích sao?" Nàng lầm bầm, "Tên này… hình như đang muốn biến cả tu tiên giới thành một bàn cờ của hắn."

Trong khi đó, Lục Diệp đang mải mê ghi chép vào cuốn Đạo Điển:

*「 Kết quả khảo hạch ngoại môn: Hoàn thành mỹ mãn.
Phần thưởng thu hoạch: Một tấm thẻ đệ tử nội môn (Vật liệu: Ngọc bích loại B, có thể dùng làm gương soi).
Rút ra bài học: Hệ thống phòng ngự của Thanh Vân Tông quá lỏng lẻo, cần tìm cơ hội thâm nhập vào 'Cơ sở dữ liệu' (Tàng Thư Các) để xem các bản thiết kế gốc.
Mục tiêu tiếp theo: Nâng cấp Mạnh Hùng lên thành một 'Bot chiến đấu' thực thụ bằng các bài thơ tẩm độc. 」*

Dưới ánh hoàng hôn, một kỷ nguyên mới của tu tiên giới – kỷ nguyên của dữ liệu và logic – đã bắt đầu được "vận hành" bởi một gã kỹ sư xuyên không đầy bất trị. Tuy nhiên, ở nơi sâu thẳm nhất của Thanh Vân Tông, những đôi mắt cổ xưa đã bắt đầu chú ý đến "con virus" mang tên Lục Diệp này, và những "bản cập nhật" khó khăn hơn đang chờ đón hắn phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8