Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 120: Tự mã hóa bản thân**
**CHƯƠNG 120: TỰ MÃ HÓA BẢN THÂN**
Giữa hư không vô tận của đỉnh Vô Cực, nơi được mệnh danh là “Server Trung Tâm” của Vạn Vật Nguyên Giới, không gian không còn được cấu thành từ đất đá hay không khí. Trước mắt Lục Diệp là một mạng lưới chằng chịt của những sợi tơ ánh sáng hoàng kim, rung động theo những tần số cực cao. Mỗi sợi tơ ấy là một đường mạch linh khí, một dòng chảy dữ liệu đại diện cho sinh mệnh, vận mệnh và quy luật của cả một châu lục phía dưới.
Ở tâm điểm của mạng lưới khổng lồ ấy, một khối cầu ánh sáng trắng thuần khiết đang trôi nổi. Nó không có hình dạng cố định, lúc thì thu nhỏ như một hạt cát, lúc lại phình to che lấp cả bầu trời. Đó chính là Thiên Đạo Ý Chí – Admin tối cao của thế giới này.
“Phát hiện thực thể ngoại lai. Mã định danh: Không xác định. Hành vi: Can thiệp trái phép vào cấu trúc hạ tầng. Đánh giá mức độ đe dọa: Cực hạn.”
Một giọng nói vô cảm, không phải phát ra bằng âm thanh mà bằng những xung động trực tiếp vào thần thức, vang lên khắp không gian.
Lục Diệp đứng đó, bộ y phục ngoại môn của Thanh Vân Tông đã rách rưới, nhưng đôi mắt hắn thì sáng rực dưới gọng kính linh lực tự chế. Cuốn Đạo Điển Phân Tích trong tay hắn đang lật mở liên tục, các trang giấy bằng ánh sáng xanh lam chuyển động nhanh đến mức tạo ra những tiếng rít xé gió.
— Đừng có ‘Phát hiện’ này ‘Phát hiện’ nọ nữa. — Lục Diệp thản nhiên đáp, ngón tay hắn gõ nhanh trên mặt trang sách như đang thao tác trên một bàn phím vô hình. — Hệ điều hành của ngươi đã quá cũ rồi. Ngươi gọi việc tối ưu hóa là ‘can thiệp trái phép’, gọi sự tiến hóa của chúng sinh là ‘lỗi dữ liệu’. Ngươi biết tại sao thế giới này ngày càng suy kiệt không? Vì ngươi đang chạy một chương trình lỗi thời trên một phần cứng đã quá tải!
“Trật tự là vĩnh hằng. Sự hỗn loạn của con người là rác thải dữ liệu. Lệnh: Xóa sổ (Delete).”
Không gian xung quanh Lục Diệp đột ngột đông cứng lại. Những sợi tơ ánh sáng hoàng kim bắt đầu co thắt, tạo thành một cái lồng giam không lối thoát. Từ trong khối cầu Thiên Đạo, một dải sáng đen ngòm bắn ra – đó là “Lệnh Xóa Sổ”, một quy tắc tuyệt đối có thể khiến bất kỳ thực thể nào biến mất hoàn toàn khỏi dòng lịch sử, không có luân hồi, không có ký ức.
Phía xa, tiếng gầm của Mạnh Hùng vang lên giữa đám “Hộ vệ hệ thống” – những chiến binh không mặt được tạo ra từ linh khí thuần túy.
— Diệp huynh! Nhanh lên! Bọn ta sắp không chịu nổi rồi!
Tuyết Thanh Nguyệt cũng đang vung kiếm, mỗi đường kiếm của nàng đều chém đứt những đoạn mã logic của Thiên Đạo, nhưng chúng phục hồi lại gần như ngay lập tức. Nàng hét lớn:
— Đừng lo cho chúng ta! Làm những gì huynh phải làm đi!
Lục Diệp nhìn dải sáng đen đang lao đến, hơi thở hắn trầm lại. Hắn biết, dùng sức mạnh vật lý hay linh lực thông thường để đối chọi với Thiên Đạo là điều không thể. Ngươi không thể dùng một cây kiếm gỗ để đánh bại một thuật toán. Để đối đầu với một hệ thống, ngươi phải trở thành một phần của hệ thống đó. Và để chiến thắng Admin, ngươi phải chiếm được quyền Root.
— Phân tích đối tượng: Lệnh Xóa Sổ. — Lục Diệp lẩm bẩm.
[Đang phân tích…]
[Cấu trúc: Chuỗi nhị phân tiên đạo. Tính chất: Hủy diệt thực thể tại mức độ nguyên tử.]
[Điểm yếu: Chỉ có tác dụng đối với các đối tượng có ID xác định trong danh mục quản lý của Thiên Đạo.]
Lục Diệp nở một nụ cười đầy ngạo nghễ. Đây chính là lỗ hổng mà hắn đã tìm kiếm suốt bao năm qua kể từ khi xuyên không đến đây.
— Đạo Điển, khởi động tiến trình: Tự Mã Hóa (Self-Encoding). — Hắn thầm lệnh.
Một luồng ánh sáng màu xanh lục từ cuốn sổ tay bùng phát, bao phủ lấy cơ thể Lục Diệp. Cảm giác đau đớn dữ dội ập đến ngay lập tức. Đó không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là cảm giác từng tế bào, từng sợi kinh mạch, thậm chí là từng ký ức của hắn đang bị bóc tách ra, chuyển đổi thành các đoạn mã phù văn li ti.
“Cảnh báo: Hành vi tự hủy diệt? Đối tượng đang tan rã.” — Thiên Đạo Ý Chí dường như có một thoáng ngập ngừng trong tính toán.
— Không, ta không tự hủy. — Giọng nói của Lục Diệp lúc này mang theo một âm hưởng đa tầng, như thể hàng nghìn người cùng nói một lúc. — Ta đang nâng cấp!
Trong tầm nhìn của Lục Diệp, thế giới sụp đổ thành những dòng code. Hắn thấy rõ cấu trúc của chính mình: *Lục_Diệp.obj*. Hắn bắt đầu thay đổi thuộc tính của đối tượng.
*Private -> Public.*
*Static -> Dynamic.*
*Và quan trọng nhất: ID = Null.*
Khi dải sáng đen của Lệnh Xóa Sổ xuyên qua vị trí của Lục Diệp, nó chỉ lướt qua một làn sương mù mờ ảo. Thiên Đạo không thể xóa sổ một thứ mà nó không còn định nghĩa được. Lục Diệp đã tự mã hóa bản thân thành một đoạn mã ẩn, một “virus” vô hình chạy ngay dưới tầng nền của Thiên Đạo.
Cơ thể Lục Diệp dần biến mất, chỉ còn lại một vầng sáng hình người mờ nhạt. Hắn vươn tay ra, chạm thẳng vào khối cầu Thiên Đạo.
— Ngươi tìm ta sao? Ta ở khắp mọi nơi. Ta là gió, là mây, là lỗi trong hệ thống của ngươi, và cũng là giải pháp tối ưu mà ngươi không dám chấp nhận.
Thiên Đạo Ý Chí bỗng nhiên rung động dữ dội. Những sợi tơ hoàng kim xung quanh bắt đầu chuyển sang màu xanh lục – màu của Đạo Điển Phân Tích.
“Lỗi 404. Truy cập trái phép vào phân vùng cốt lõi. Yêu cầu ngăn chặn… Yêu cầu… Y-y-yêu cầu…”
Giọng nói của Thiên Đạo bắt đầu bị nhiễu sóng. Lục Diệp đang trực tiếp can thiệp vào mã nguồn khởi nguyên của thế giới. Hắn thấy được những đoạn mã mục nát, những quy tắc cũ kỹ từ thời cổ đại đang bóp nghẹt sự sống. Hắn thấy những “ngăn chứa” linh khí bị khóa kín bởi các đại tông môn qua hàng vạn năm, khiến người nghèo không thể tu luyện, người giỏi không thể thăng hoa.
— Đã đến lúc thực hiện một bản Refactor toàn diện. — Lục Diệp gằn giọng. — Xóa bỏ lệnh truy quét linh căn. Xóa bỏ định mệnh định sẵn. Thiết lập lại thông số: Tài năng dựa trên sự nỗ lực và tư duy logic.
Bàn tay hắn ấn mạnh vào tâm khối cầu. Một luồng dữ liệu khổng lồ từ Đạo Điển tuôn trào vào Thiên Đạo.
Phía dưới, trên khắp Cửu Châu, những người tu hành đang chiến đấu, những người nông dân đang làm ruộng, tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời vốn đang xám xịt vì sự phẫn nộ của Thiên Đạo, nay bỗng chốc rạn nứt như một tấm gương. Từ những vết nứt ấy, những cơn mưa linh khí tinh khiết chưa từng thấy trút xuống, kèm theo đó là những kiến thức về đạo pháp cơ bản nhất hiện lên trong tâm thức của mỗi sinh linh.
“Khởi động lại hệ thống… 10%… 40%… 90%…”
Thiên Đạo Ý Chí không còn chống cự nữa. Nó đang bị hòa tan vào logic của Lục Diệp. Ý chí lạnh lùng, máy móc của nó đang bị thay thế bằng một trật tự mới – một hệ sinh thái mã nguồn mở.
Cùng lúc đó, cơ thể của Lục Diệp bắt đầu tái cấu trúc lại tại Server Trung Tâm. Ánh sáng xanh lục hội tụ, từng thớ thịt, làn da lại hiện ra, nhưng lúc này mỗi lỗ chân lông của hắn dường như đều hô hấp đồng điệu với nhịp đập của cả thế giới.
Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử giờ đây mang theo một chiều sâu sâu thẳm, ẩn chứa vô số những ký hiệu phù văn cổ quái đang xoay chuyển.
Thiên Đạo Ý Chí nay thu nhỏ lại thành một quả cầu nhỏ, hiền hòa đậu trên vai Lục Diệp như một con vật nuôi đã được thuần hóa. Nó không còn là Admin độc tài nữa, mà đã trở thành một trình thông dịch (Interpreter) cho ý chí của hắn.
Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt run rẩy tiến lại gần. Mạnh Hùng nhìn Lục Diệp, cảm nhận được một áp lực kinh khủng nhưng lại vô cùng ấm áp, gã lắp bắp:
— Diệp… Diệp huynh? Huynh là thần rồi sao?
Lục Diệp nhìn vào lòng bàn tay, cảm nhận sự kết nối tuyệt đối với vạn vật. Hắn có thể thấy một mầm cây đang nảy mầm ở tận cùng Nam Hải, thấy một dòng suối đang đổi dòng ở cực Bắc. Nhưng hắn vẫn lắc đầu, nở một nụ cười quen thuộc của một tên kỹ sư:
— Không phải thần. Chỉ là một kẻ vừa mới dọn dẹp xong một đống rác dữ liệu khổng lồ mà thôi.
Hắn nhìn cuốn Đạo Điển lúc này đã hóa thành một bản giao diện trong suốt lơ lửng trước mặt.
[Vạn Vật Nguyên Giới v2.0 – Khởi tạo thành công.]
[Trạng thái: Ổn định.]
[Lưu ý từ hệ thống: Còn tồn tại 1.024 lỗi nhỏ do xung đột mã cũ, cần bảo trì định kỳ.]
— Mệt thật đấy. — Lục Diệp thở dài, nhưng trong mắt lại lấp lánh sự phấn khích. — Nhưng ít ra, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu xây dựng một thế giới mà không ai bị vận mệnh ép buộc phải chết nữa.
Hắn quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, thấy nàng vẫn còn đứng ngơ ngẩn nhìn mình, bèn trêu chọc:
— Thanh Nguyệt, tuần hoàn khí huyết của nàng đã ổn định 100%. Từ giờ không cần nhảy aerobic mỗi sáng nữa đâu, trừ khi nàng muốn làm vậy vì sở thích.
Nàng đỏ mặt, quay đi lẩm bẩm:
— Đồ điên… Huynh suýt nữa đã biến mất thật rồi có biết không?
Lục Diệp nhìn lên bầu trời cao rộng, nơi những ánh sao đang bắt đầu hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn biết, công việc của hắn chỉ mới bắt đầu. Thế giới mã nguồn mở này sẽ cần rất nhiều “kỹ sư” để quản lý, và hắn chính là kẻ đầu tiên đặt viên gạch nền móng.
Từ một phế vật ngoại môn bị khinh rẻ, hắn đã dùng logic để đánh bại tiên ma, dùng phân tích để thay đổi đạo trời. Lục Diệp không chọn làm chúa tể, hắn chọn làm kẻ định nghĩa lại thế giới.
Bên cạnh hắn, quả cầu Thiên Đạo bỗng nhiên hiện lên một dòng chữ thông báo nhỏ:
“Ký chủ Lục Diệp, phát hiện một lỗi logic nghiêm trọng mới xuất hiện.”
— Lại gì nữa? — Lục Diệp cau mày.
“Mạnh Hùng đang có ý định sáng tác một tập thơ kỷ niệm trận chiến này. Theo dự báo, 99% sinh linh nghe xong sẽ bị sang chấn tâm lý, dẫn đến hỏng hóc hệ thống thần kinh diện rộng. Đề nghị tiêu diệt lỗi này ngay lập tức.”
Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng đang hăm hở lấy giấy mực ra, rồi lại nhìn bảng thông báo, bật cười ha hả:
— Lỗi này… cứ để đấy đi. Thế giới hoàn hảo quá thì cũng chán, thi thoảng cũng cần một vài đoạn code ‘dở hơi’ để cuộc đời thêm thi vị, đúng không?
Giữa không gian server trung tâm vắng lặng, tiếng cười của họ vang vọng, mở ra một trang sử hoàn toàn mới cho Tiên Ma Đạo Điển.