Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 125: Lục Diệp trở lại từ \”Thùng rác\”**
**CHƯƠNG 125: LỤC DIỆP TRỞ LẠI TỪ "THÙNG RÁC"**
Lục Diệp có cảm giác mình vừa trải qua một cuộc hành trình vận chuyển bưu kiện tệ hại nhất lịch sử. Hắn không bị đánh bại bởi một chiêu thức oai hùng, cũng chẳng phải do tẩu hỏa nhập ma. Hắn bị "xóa".
Đúng vậy, dưới góc nhìn của Đạo Điển Phân Tích, giây phút Minh Sát Tôn Giả kích hoạt tấm "Thiên Đạo Trục Xuất Phù", một dòng lệnh chết chóc đã hiện lên trên võng mạc của Lục Diệp: `Delete "Luc_Diep" –force –no-backup`.
Sau đó là một khoảng không vĩnh hằng. Không có ánh sáng, không có âm thanh, thậm chí cảm giác về cơ thể cũng trở nên mơ hồ như một tập tin bị nén ở định dạng lỗi.
"Ư… hệ thống… báo cáo tình trạng…" Lục Diệp thầm thì trong tâm trí.
Một âm thanh máy móc, khô khốc nhưng quen thuộc vang lên trong đầu hắn, giống như tiếng ổ cứng cũ đang cố gắng quay:
*[Ting! Đang khôi phục dữ liệu phân mảnh… Ký chủ hiện đang ở phân vùng: Hư Vô Khối (Void Block). Tên dân gian: Thùng rác của Thiên Đạo.]*
*[Trạng thái: Tạm thời bị coi là dữ liệu rác. Toàn bộ linh lực bị niêm phong ở dạng Binary tĩnh. Khuyến cáo: Không nên cử động mạnh để tránh gây lỗi phân đoạn (Segmentation Fault).]*
Lục Diệp từ từ mở mắt. Hắn nhận ra mình đang đứng trên một bề mặt lùng bùng, không rõ là đất đá hay là những sợi tơ linh khí bị thắt nút. Bầu trời ở đây không có màu sắc, nó giống như một tấm phông nền bị lỗi hiển thị với những mảng xám, đen và trắng đan xen một cách hỗn loạn.
Xung quanh hắn là một nghĩa địa khổng lồ của những thứ bị thế giới ruồng bỏ. Một thanh kiếm gãy nhưng vẫn không ngừng phát ra tiếng gào thét bị méo tiếng; một đóa liên hoa héo úa với những cánh hoa bay lơ lửng không theo quy luật vật lý; và cả những bóng người mờ ảo, run rẩy, trông giống như những linh hồn bị kẹt trong một vòng lặp vô tận.
"Thùng rác sao?" Lục Diệp lẩm bẩm, bàn tay run rẩy điều chỉnh lại chiếc kính một tròng — thứ duy nhất dường như vẫn còn "nguyên mã nguồn" nhờ được tích hợp với Đạo Điển. "Thú vị đấy. Minh Sát Tôn Giả tưởng rằng ném ta vào đây là xong chuyện. Lão ta quên mất, ta vốn dĩ là kẻ chuyên đi nhặt rác dữ liệu để làm giàu."
Hắn đứng dậy, bước đi loạng choạng. Cứ mỗi bước chân, không gian xung quanh lại gợn sóng như mặt nước bị nhiễu sóng điện từ. Hắn tiến lại gần một bóng người đang ngồi thu lùm ở góc một "tảng đá" mã hóa.
"Chào đồng nghiệp, ngươi bị xóa vì lỗi gì vậy?" Lục Diệp thản nhiên hỏi.
Bóng người kia ngước lên. Đó là một lão giả mặc trường bào cổ xưa, nhưng khuôn mặt lão lại đang bị nhảy số liên tục, lúc thì trẻ trung, lúc thì nhăn nheo như vỏ cây khô. Lão há miệng, nhưng thay vì lời nói, chỉ có những chuỗi ký tự phù văn rời rạc bay ra: "Ta… Thiên… Kiếm… 10101… không hợp lệ…"
Lục Diệp thở dài, ngón tay vung lên, Đạo Điển lập tức quét qua lão giả.
*[Đối tượng: Tàn hồn của Thiên Kiếm Chân Nhân. Lỗi: Cố gắng tích hợp Kiếm Ý vào cơ sở dữ liệu Tâm Ma mà không dùng bộ lọc tản nhiệt. Kết quả: Xung đột hệ thống, bị Thiên Đạo đào thải.]*
"Lỗi logic cơ bản." Lục Diệp chép miệng. "Ông bạn già, ông chỉ cần thay đổi con trỏ linh khí từ đan điền sang mạch Nhâm Đốc là có thể giải tỏa xung đột rồi. Tiếc là ông đã ở đây quá lâu, tập tin gốc đã bị hư hại hơn 90%."
Lục Diệp không dừng lại để an ủi một "dữ liệu hỏng". Hắn cần tìm đường ra. Trong thế giới tu tiên này, người ta gọi đây là "Vùng Đất Cấm Vĩnh Hằng", nơi mà ngay cả bậc đại năng cũng phải e sợ vì vào được nhưng không ra được. Nhưng với Lục Diệp, không có cái thùng rác nào là không có nút "Restore" (Khôi phục).
"Hệ thống, phân tích cấu trúc của Hư Vô Khối. Tìm điểm yếu trong bức tường lửa của Thiên Đạo."
*[Đang thực hiện quét sâu…]*
*[Cảnh báo! Phát hiện Glitch Beast (Quái thú lỗi) đang tiếp cận. Tốc độ: 50 bit/s.]*
Phía sau những mảng không gian xám xịt, một con quái vật dị dạng xuất hiện. Nó không có hình dáng cố định, lúc là một con hổ ba đầu, lúc lại biến thành một khối cầu đầy gai nhọn. Điều đáng sợ nhất là cơ thể nó bao phủ bởi những tia chớp màu đỏ — thứ năng lượng hủy diệt có thể xóa sạch thần thức của bất kỳ ai chạm vào.
Lục Diệp nhíu mày. Hiện tại hắn không có linh lực để thi triển thần thông. Nhưng hắn có trí tuệ của một lập trình viên lão luyện.
"Mạnh Hùng thường nói, khi thơ không giải quyết được vấn đề, thì hãy dùng nắm đấm. Nhưng ta thì khác, khi sức mạnh không giải quyết được vấn đề, hãy dùng Bug (lỗi) để đấu với Bug."
Hắn nhặt lên một đoạn "mã nguồn gãy" của một thanh phi kiếm phế phẩm dưới đất. Đạo Điển lập tức hiện lên thông số: *[Vật phẩm: Phi kiếm gãy. Đặc tính: Tự nổ khi tiếp xúc với linh khí nồng độ cao.]*
Lục Diệp mỉm cười. Hắn không ném thanh kiếm. Thay vào đó, hắn bắt đầu dùng ngón tay "vẽ" lên không trung, thay đổi một vài tham số của đoạn mã cấu thành nên thanh kiếm ấy. Hắn chuyển định dạng của nó từ "Vật chất tĩnh" sang "Vòng lặp vô hạn".
Khi con Glitch Beast lao đến, há cái miệng đầy những răng cưa kỹ thuật số toan nuốt chửng Lục Diệp, hắn thản nhiên ném thanh kiếm vào miệng nó.
"Thưởng thức đi, món quà của sự lặp lại."
Ngay khi thanh kiếm lọt vào bụng con quái vật, một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Con quái vật bỗng nhiên đứng khựng lại. Cơ thể nó bắt đầu rung lắc dữ dội, các tia chớp đỏ lóe lên liên tục. Tiếng kêu của nó bị kẹt lại thành một âm thanh "Tít… tít… tít…" chói tai.
Con quái vật bị treo máy.
Nó không chết, nhưng hệ điều hành sinh học của nó đang phải xử lý một lệnh vô hạn không có điểm dừng. Linh khí trong cơ thể nó bắt đầu "quá nhiệt".
Lục Diệp thản nhiên đi vòng qua con quái vật đang cứng đờ, không quên vỗ vào cái đầu đầy lỗi của nó: "Lần sau nhớ cài phần mềm diệt virus trước khi ăn rác nhé."
Hắn tiếp tục đi sâu vào lõi của Hư Vô Khối. Cuối cùng, hắn đứng trước một cái hố đen khổng lồ, nơi tất cả các dữ liệu bị xóa sẽ được đưa xuống "tầng địa ngục dữ liệu" để nghiền nát vĩnh viễn. Tại đây, áp lực không gian mạnh đến mức có thể bóp vụn cả kim cương.
"Tìm thấy rồi. Đây không phải là hố đen, đây là cái Command Prompt (Dòng lệnh) của thế giới."
Lục Diệp ngồi xuống, bắt đầu thao tác trên giao diện ảo của Đạo Điển. Hắn cần thâm nhập vào quyền "Root" của vùng không gian này. Mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán. Đây là một cuộc đấu trí với chính quy luật của trời đất.
*[Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập trái phép! Thiên Đạo đang gửi các gói dữ liệu kiểm tra (Ping).]*
"Chặn chúng lại! Phản hồi lại cho Thiên Đạo rằng: 'Mọi thứ vẫn bình thường, đối tượng Lục Diệp đã bị xóa hoàn toàn'." Lục Diệp nghiến răng.
Bàn tay hắn lướt đi như múa. Hắn không tìm đường thoát ra bằng cách đục thủng bức tường, vì Thiên Đạo sẽ lập tức vá nó lại. Cách của hắn là: Tự gắn cho mình một "nhãn" (tag) mới. Hắn sẽ biến mình thành một "bản cập nhật hệ thống" đang chờ được cài đặt.
"Xong rồi! Hệ thống, thực hiện lệnh `Rollback`!"
…
Tại thế giới bên ngoài, Vạn Vật Các đang rơi vào cảnh tang tóc và hỗn loạn.
Sau khi Lục Diệp biến mất vào hư vô, Minh Sát Tôn Giả đứng chắp tay sau lưng, nụ cười đắc thắng nở trên khuôn mặt già nua. Lão tuyên bố trước chúng nhân: "Nghịch tặc Lục Diệp đã bị Thiên Phạt xóa bỏ. Từ nay, kẻ nào dám dùng tà thuật logic để nhiễu loạn đạo tâm sẽ có chung kết cục."
Mạnh Hùng quỳ trên mặt đất, chiếc búa khổng lồ của hắn vỡ làm đôi. Đôi mắt đỏ hoe, hắn gầm lên: "Lão già thối tha! Diệp huynh không thể chết như vậy được! Ngươi nói dối! Thơ của ta còn chưa viết xong tặng huynh ấy cơ mà!"
Hắn toan lao lên liều mạng thì bị Tuyết Thanh Nguyệt ngăn lại. Nàng lúc này lạnh lùng như một khối băng vạn năm, nhưng nếu nhìn kỹ, thanh kiếm trong tay nàng đang run rẩy kịch liệt. Nàng nhìn vào khoảng không nơi Lục Diệp biến mất, trong lòng trống rỗng vô hạn.
"Mạnh huynh, bình tĩnh. Chúng ta cần sống để đòi lại công bằng." Nàng nói, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên quyết.
Minh Sát Tôn Giả hừ lạnh: "Sống? Các ngươi cũng là rác rưởi mà hắn đào tạo ra. Để lão phu tiện tay quét dọn sạch sẽ một thể!"
Lão giơ tay lên, linh lực nồng đậm của một vị cao thủ hóa thần cảnh ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, che lấp cả bầu trời Vạn Vật Các, toan ép xuống.
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, một âm thanh lạ kỳ vang lên giữa không trung.
*Rắc!*
Không gian bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt hình chữ nhật hoàn hảo, giống như một cửa sổ đang mở ra giữa hư không.
"Cái gì?" Minh Sát Tôn Giả kinh ngạc rút tay lại.
Từ trong vết nứt, một âm thanh mang tính biểu tượng nhất của giới kỹ thuật vang lên, rõ mồn một tới từng ngõ ngách của Thanh Vân Tông:
*Ting… ting… ting… tòng!*
Đó là nhạc khởi động của một hệ điều hành đã lỗi thời từ nghìn năm trước, nhưng dưới bàn tay của Lục Diệp, nó lại mang một uy áp trấn động cả tâm hồn.
Một cái đầu ló ra từ vết nứt, theo sau là chiếc kính một tròng phản chiếu ánh sáng xanh lét. Lục Diệp lồm cồm chui ra, trên người bám đầy những dải băng kỹ thuật số lấp lánh. Hắn phủi phủi bụi trên áo, càm ràm: "Thật là… tốc độ băng thông của Thiên Đạo kém quá, tải lên cái thân xác nặng nề này mà mất tận nửa nén hương."
Cả chiến trường chết lặng.
Mạnh Hùng há hốc mồm, giọt nước mắt chưa kịp rơi đã bị sự kinh ngạc làm cho đông cứng: "Diệp… Diệp huynh? Huynh là người hay là ma hiện về đấy?"
Tuyết Thanh Nguyệt siết chặt cán kiếm, khóe môi khẽ run rẩy, một cảm giác nhẹ nhõm như thủy triều tràn ngập tâm trí.
Lục Diệp chỉnh lại cổ áo, nhìn về phía Minh Sát Tôn Giả đang hóa đá vì sững sờ. Hắn cười nhạt, một nụ cười mà trong mắt lão giả kia chẳng khác nào nụ cười của tử thần:
"Minh Sát Tôn Giả, lão già nhà ông quản lý file kém quá. Đã xóa thì phải xóa cả trong Recycle Bin chứ? Để ta quay lại thế này, lão không thấy tốn tài nguyên hệ thống sao?"
Minh Sát Tôn Giả run rẩy chỉ tay: "Ngươi… làm sao có thể? Thiên Đạo Trục Xuất Phù là bí bảo cổ đại, một khi đã đi là không thể trở lại!"
Lục Diệp bước lên hư không, cứ mỗi bước chân hắn đi, dưới chân lại xuất hiện những ký tự vàng kim nâng đỡ, trông như hắn đang gõ phím trên một bàn phím vô hình của cả thế giới.
"Bí bảo cổ đại đối với ông là thần thánh, đối với ta chỉ là một dòng lệnh bị lỗi cú pháp thôi. Lão có biết tại sao ta lại trở lại không?"
Lục Diệp đột ngột biến mất, và trong một phần nghìn giây, hắn xuất hiện ngay trước mặt Minh Sát Tôn Giả, khoảng cách chỉ bằng một sợi tóc. Đôi mắt hắn phản chiếu một màu xanh thăm thẳm của dữ liệu:
"Bởi vì… ta vừa nâng cấp mình lên bản 2.0. Và tính năng đầu tiên của phiên bản này chính là: 'Gỡ cài đặt' các chương trình độc hại như lão."
Lục Diệp giơ một ngón tay lên, khẽ chạm vào ngực Minh Sát Tôn Giả. Một vòng tròn xanh neon lan tỏa ra từ điểm tiếp xúc.
"Lệnh: Uninstall. Lý do: Dung lượng đạo hạnh quá nặng mà ích lợi bằng không."
*Oanh!*
Không có vụ nổ long trời lở đất, không có khói bụi mịt mù. Chỉ thấy toàn bộ linh lực hộ thể của Minh Sát Tôn Giả bỗng nhiên hóa thành những luồng khói xanh trắng, bị rút sạch sành sanh vào hư không. Cơ thể lão già như một quả bóng bị xì hơi, tu vi rơi rụng thảm hại, từ Hóa Thần rớt xuống Nguyên Anh, rồi Trúc Cơ, và cuối cùng trở thành một người phàm không có chút sức lực nào, ngã quỵ xuống đất.
Lục Diệp đứng đó, tà áo bay phấp phới trong gió. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, lẩm bẩm: "Tốn mất 15% năng lượng cho một lệnh gỡ cài đặt… xem ra phải tối ưu hóa lại phần mềm này rồi."
Lão Quy từ trong nhẫn linh hồn thò đầu ra, trợn tròn mắt: "Nhãi con… ngươi không những sống sót mà còn hack luôn cả quyền hạn của Thiên Đạo khu vực này à? Ngươi là cái giống quái thai gì vậy?"
Lục Diệp cười ha hả, ném một viên linh thạch phế phẩm cho Lão Quy: "Ta đã nói rồi, ta là một kỹ sư phân tích dữ liệu. Mà một kỹ sư giỏi thì không bao giờ để rác lãng phí. Mạnh Hùng! Có bài thơ nào mừng ta trở về không?"
Mạnh Hùng lúc này mới sực tỉnh, vỗ đùi đánh đét một cái, dõng dạc đọc:
"Diệp huynh đi vào sọt rác,
Xong rồi lại nhảy vù ra.
Kính mắt vẫn còn nguyên chiếc,
Vả mặt bọn già chúng ta!"
Tuyết Thanh Nguyệt khẽ bật cười, một nụ cười hiếm hoi làm rực rỡ cả một vùng trời vừa tan biến mây mù. Nàng biết, từ hôm nay, giới tu tiên sẽ không còn bình yên nữa. Bởi vì một kẻ biết dùng "quyền Admin" đã chính thức bắt đầu cuộc chơi.
Lục Diệp nhìn về phía Thiên Cơ Các xa xôi, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc: "Chư vị hacker nửa mùa, hãy đợi đấy. Lục Diệp ta đã trở lại, và lần này… ta sẽ cài đặt lại toàn bộ thế giới này."
Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của Lục Diệp đổ dài trên mặt đất, trông vừa cao ngạo, vừa có chút… vô sỉ theo phong cách đặc trưng của hắn. Một huyền thoại về kẻ phá hoại đạo tâm, kẻ trở về từ thùng rác dữ liệu, chính thức bắt đầu từ chương này.