Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 13: Cây bút sửa lỗi**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:41 | Lượt xem: 1

Trong căn phòng gỗ chật hẹp của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông, ánh nến chập chờn đổ bóng một bóng hình mảnh khảnh lên vách tường loang lổ. Lục Diệp ngồi khoanh chân, nhưng không phải để vận công đại chu thiên như các đồng môn khác. Trước mặt hắn, cuốn sổ tay "Đạo Điển" đang mở ra, những dòng ký tự xanh biếc kỳ dị chạy liên tục như những dòng mã nguồn đang quét dữ liệu của toàn bộ căn phòng.

“Lục tiểu tử, ngươi đã ngồi nhìn cái đống đồng nát này suốt hai canh giờ rồi. Ngươi không định chuẩn bị cho vòng đấu kế tiếp à? Vương Đằng kia không giống tên phế vật Trần Phong đâu. Khí vận của hắn đủ để đè chết mười cái Thanh Vân Tông này đấy!”

Một bóng mờ hình con rùa già, mang theo cái mai loang lổ vết nứt, chui ra từ chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay Lục Diệp. Lão Quy ngáp một cái dài, giọng điệu đầy vẻ lười biếng nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

Lục Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn lướt nhanh trên mặt trang giấy không có chữ: “Lão Quy, ông lạc hậu quá rồi. Cái gọi là ‘Khí vận’ thực chất chỉ là một loại thuật toán ưu tiên của thế giới dành cho một thực thể cụ thể. Muốn thắng hắn, không cần phải mạnh hơn thiên địa, chỉ cần tìm ra một ‘lỗ hổng’ (bug) trong quyền ưu tiên đó và chèn vào một đoạn mã can thiệp là xong.”

Lão Quy trợn tròn đôi mắt ti hí: “Mã? Can thiệp? Ngươi lại nói thứ tiếng chim người giới này không ai hiểu rồi.”

“Đơn giản thế này đi,” Lục Diệp dừng tay, mắt hiện lên một dải thông số phức tạp khi nhìn vào mẩu phế liệu trước mặt, “Tôi cần một cái bàn phím… không, ở đây gọi là pháp khí. Một công cụ có thể ghi đè (overwrite) lên các phù văn của thực tại.”

Nói đoạn, hắn nhặt lên một đoạn gỗ đen thui, dài cỡ một gang tay. Đây là mảnh gỗ sét đánh lấy từ vách núi Vạn Kiếm Nhai, vốn bị coi là rác thải vì tính linh dẫn quá cao, dễ làm nổ tung các trận pháp thông thường.

“Mạnh Hùng!” Lục Diệp gọi khẽ.

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, một bóng đen cao lớn che khuất cả ánh sáng hành lang. Mạnh Hùng bước vào, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng, nhưng trên mặt lại lộ vẻ ngượng ngùng, tay giấu một cuộn giấy vàng.

“Lục huynh, lông đuôi của Tuyết Linh Yêu tớ đã lấy được rồi. Thật chẳng dễ dàng gì, suýt chút nữa là bị đám linh cầm đó mổ mù mắt. Mà… huynh xem hộ tớ bài thơ này được không? Tớ vừa nảy ra ý tứ khi nhìn thấy ánh trăng rơi vào bồn tắm của Thánh nữ… à không, rơi vào hồ nước.”

Lục Diệp thản nhiên cầm lấy cuộn giấy, lướt mắt qua:
*“Trăng sáng như gương soi gáy ta,*
*Kiếm dài một mét chém mây qua.*
*Hỡi ôi vẻ đẹp trời không thấu,*
*Thịt chó mắm tôm vẫn mặn mà.”*

Lão Quy trong nhẫn phun một ngụm linh khí, cười đến mức cái mai rung bần bật: “Thơ hay! Thơ hay! Quả nhiên là đầu gấu làm thơ, sát khí và mùi vị đều đủ cả!”

Lục Diệp vẫn giữ vẻ mặt "liệt cơ mặt" (deadpan), lấy bút ra gạch đi hai câu cuối: “Vần điệu bị gãy tại âm tiết thứ sáu, ảnh hưởng đến tần số dao động linh lực của người đọc. Đổi thành: *‘Kiếm khí hoành không quy vạn ảnh / Nhất tâm bất biến định thiên hà’*. Cứ thế mà ngâm khi luyện công, lồng ngực ngươi sẽ không bị nghẹn khí do cấu trúc phổi quá cảnh giới nữa.”

Mạnh Hùng sáng rực mắt, lẩm nhẩm đọc theo, lập tức cảm thấy linh khí trong cơ thể vận hành mượt mà hơn hẳn, vội vàng dâng lên mớ lông linh túc quý giá: “Lục huynh đúng là tri kỷ! Đây, thứ huynh cần đây.”

Đợi Mạnh Hùng lui ra, Lục Diệp bắt đầu bắt tay vào việc. Hắn đặt mảnh gỗ sét đánh và lông linh túc lên bàn.

“Hệ thống phân tích, kích hoạt chế độ ‘Xưởng chế tác’. Mục tiêu: Vạn Vật Biên Tập Bút (Version 1.0.1).”

Trong tầm mắt của Lục Diệp, thực tại biến mất, thay vào đó là cấu trúc nguyên tử của mảnh gỗ đen. Hắn thấy rõ những vết nứt do sấm sét tạo ra tạo thành một mạng lưới dẫn điện cực kỳ hỗn loạn. Bình thường, người ta sẽ tìm cách bình ổn sự hỗn loạn này. Nhưng Lục Diệp thì khác. Hắn dùng linh lực nén chặt các điểm nút, biến sự hỗn loạn thành một cấu trúc "đa phân luồng".

“Lão Quy, rót cho tôi một ít Linh tủy thiên niên. Đừng có giả vờ ngủ, tôi biết ông đang giấu trong cái mai rùa kia.”

Lão Quy hừ hừ một tiếng, từ trong nhẫn bắn ra một giọt chất lỏng màu vàng nhạt, lơ lửng trong không trung. Lục Diệp không dùng lò luyện, mà dùng chính mười đầu ngón tay làm "công cụ gõ code". Hắn bắt đầu dệt linh tủy vào từng sợi lông của Tuyết Linh Yêu.

“Nhìn cho kỹ đây, đây không phải luyện khí, đây là tinh chỉnh vi mạch,” Lục Diệp lẩm bẩm.

Hắn gắn lông linh túc vào đầu mảnh gỗ đen, sau đó dùng đầu ngón tay rạch một đường dài dọc thân bút. Những sợi linh lực mảnh như tơ nhện bắt đầu len lỏi vào, liên kết giữa tính dẫn của gỗ sét và tính trữ của linh tủy.

Một giờ, hai giờ… mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Lục Diệp. Đây là công việc đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Hắn đang tạo ra một thiết bị "ghi đè". Bản chất của phù văn trong thế giới này là các đoạn lệnh giao tiếp với thiên địa. Ví dụ: Phù nổ (Hỏa Phù) là lệnh “Kích hoạt hỏa tố cấp tốc”.

Nếu đối thủ tung ra một tấm Hỏa Phù, thay vì chống đỡ, Lục Diệp muốn dùng cây bút này để thay đổi đoạn lệnh ngay trong không trung, biến “Kích hoạt hỏa tố” thành “Tạo ra bóng nước”.

“Xong rồi!”

Lục Diệp thốt lên. Trên bàn, một cây bút lông có vẻ ngoài vô cùng tầm thường, đen nhám như than, đầu bút trắng tinh khôi, nằm im lìm. Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, xung quanh đầu bút thỉnh thoảng lại xuất hiện những tia lửa điện nhỏ li ti, thực tại quanh đó hình như hơi bị biến dạng (glitch).

“Cái… cái thứ này là cái gì?” Lão Quy bay lại gần, tò mò chạm nhẹ vào thân bút.

Lập tức, một luồng điện cực mạnh bắn ra, khiến bóng hình linh hồn của lão suýt chút nữa tan rã. Lão Quy kêu quái dị một tiếng, trốn biệt vào trong nhẫn: “Quỷ tha ma bắt! Ngươi rốt cuộc tạo ra thứ hung khí gì thế?”

Lục Diệp cầm cây bút lên, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ của các dòng dữ liệu truyền vào lòng bàn tay. Hắn mỉm cười: “Nó không phải hung khí. Nó là công cụ sửa lỗi. Từ nay, tên của nó là ‘Vạn Vật Biên Tập Bút’.”

Để thử nghiệm, Lục Diệp lấy ra một tấm “Hộ Thân Phù” cơ bản nhất của ngoại môn – thứ mà đệ tử nào cũng có. Hắn kích hoạt phù chú, một màn sáng vàng nhạt mỏng manh hiện lên bao quanh cơ thể.

Lục Diệp cầm cây bút, chấm nhẹ vào màn sáng vàng.

“Phân tích cấu trúc màn chắn: Thuộc tính Kim, mật độ hạt 200/cm², độ bền 100/100.”

Hắn xoay nhẹ cổ tay, vẽ một đường tròn ngay giữa màn sáng. Chỗ đầu bút đi qua, màu vàng của màn chắn biến thành màu xanh lam mát mắt.

“Ghi đè thuộc tính: Kim chuyển Thủy. Độ bền: 100 chuyển 5000.”

“Oành!”

Màn sáng đột ngột co rút rồi nở rộng ra, biến thành một lớp màng nước dẻo dai vô cùng. Lục Diệp lấy một con dao găm bình thường đâm mạnh vào. Con dao chạm vào màng nước liền bị trượt đi như đâm vào bùn lầy, không thể gây ra một chút tổn thương nào.

Lão Quy trố mắt nhìn, cảm giác quan niệm về tu hành hàng vạn năm của mình đang sụp đổ: “Không thể nào! Phù chú đã định hình thì không thể sửa đổi, đó là thiết luật của Tiên giới! Ngươi… ngươi vừa mới thay đổi bản chất của phù ngay khi nó đang vận hành sao?”

Lục Diệp thản nhiên xoay cây bút trên ngón tay: “Cũng giống như một trang web đang chạy, chỉ cần tôi có quyền admin, tôi có thể thay đổi giao diện và nội dung của nó ngay lập tức. Cây bút này, chính là ‘chứng nhận Admin’ của tôi.”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân thanh thoát, nhẹ nhàng như tuyết rơi nhưng lại mang theo một luồng hàn khí thấu xương.

“Lục Diệp, ngươi có trong đó không?” Giọng nói của Tuyết Thanh Nguyệt vang lên, lạnh lùng nhưng pha chút ngập ngừng.

Lục Diệp thu lại cây bút, bước ra mở cửa. Thánh nữ Thanh Vân Tông hôm nay không mặc chiến bào, nàng diện một bộ tố y trắng tinh khôi, gương mặt băng giá vẫn không chút cảm xúc, nhưng đôi mắt thì đang quan sát căn phòng đầy rác thải của Lục Diệp với sự kỳ quái không che giấu.

“Cái động tác ‘thể dục nhịp điệu’ ngươi dạy… thực sự có tác dụng,” Nàng khó khăn lắm mới nói ra được một câu hoàn chỉnh, “Hàn độc trong khí huyết của ta đã giảm bớt 5%, nhưng… tại sao mỗi lần tập ta lại có cảm giác mình như một kẻ ngớ ngẩn?”

Lục Diệp thản nhiên nhìn nàng từ đầu đến chân, trong mắt hiện lên bảng thông số: *[ Đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt. Chỉ số hàn độc: 95% (giảm 5%). Trạng thái: Ngượng ngùng ở mức 80%. Khuyến nghị: Tăng cường vận động vùng hông ].*

“Đó là cái giá của hiệu quả,” Lục Diệp nói tỉnh bơ, “Vẻ ngoài chỉ là dữ liệu giả, sức mạnh bên trong mới là sự thật. Thánh nữ tới tìm tôi chắc không chỉ để báo cáo kết quả tập thể dục chứ?”

Tuyết Thanh Nguyệt mím môi, lấy từ trong tay áo ra một thanh kiếm gãy, hơi thở nặng nề: “Đây là ‘Băng Phách Kiếm’ của sư phụ ta truyền lại, hôm nay trong lúc luyện công, đột nhiên nó bị nứt. Các sư phụ rèn đúc đều nói lõi của nó đã hỏng, không thể chữa trị. Ngươi… ngươi có cách nhìn kỳ lạ về vạn vật, ngươi có thấy được lỗi của nó không?”

Lục Diệp nhận lấy thanh kiếm gãy. Trong mắt hắn, thanh kiếm không còn là một thanh kiếm, mà là một đoạn mã nguồn đang báo lỗi đỏ chót (Runtime Error).

“Lõi bị lỗi tràn dữ liệu (Buffer Overflow) do nạp quá nhiều linh khí hàn băng không tinh khiết. Rèn đúc lại là vô dụng, phải gỡ lỗi hệ thống từ bên trong.”

Lục Diệp ra hiệu cho nàng vào phòng, rồi cầm cây bút vừa mới hoàn thành lên.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn cây bút lông trông có vẻ rẻ tiền kia, lông mày hơi nhướng lên: “Ngươi định dùng thứ này để sửa thần binh cấp bậc Linh khí sao?”

Lục Diệp không đáp, chỉ nhấp một ngụm trà nguội, rồi phun nhẹ lên lưỡi kiếm gãy. Hắn đặt đầu bút “Vạn Vật Biên Tập” lên vết nứt của thanh kiếm, giọng nói bình thản nhưng đầy uy quyền của một kẻ nắm giữ logic:

“Mở quyền truy cập. Chế độ sửa lỗi: Kích hoạt.”

Đầu bút đột nhiên tỏa ra một thứ ánh sáng xanh huyền ảo, trực tiếp đâm xuyên vào thân kiếm. Tuyết Thanh Nguyệt trợn tròn mắt, nàng cảm nhận được thanh kiếm của mình đang run rẩy, không phải là sự phản kháng, mà là một sự "phấn khích" như gặp được đấng sáng thế.

Dưới ngòi bút của Lục Diệp, những vết nứt bắt đầu khép lại bằng một tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nhưng không phải là nối lại bằng thép nguội, mà là các dòng ký tự phù văn li ti màu vàng kim đang không ngừng lấp đầy những lỗ hổng, sắp xếp lại trật tự các hạt linh tử bên trong.

Chỉ mất nửa nén nhang, thanh Băng Phách Kiếm vốn đã được tuyên án tử, nay lại tỏa ra một luồng hàn quang còn tinh thuần hơn cả lúc ban đầu.

Lục Diệp ném trả thanh kiếm cho Tuyết Thanh Nguyệt: “Xong rồi. Tôi đã nâng cấp bản vá cho nó, bây giờ nó không chỉ là Linh khí, mà đã tiệm cận chuẩn Địa khí. Ngoài ra, tôi đã chèn thêm một chức năng ‘Tản nhiệt tự động’, lần sau cô có luyện công quá đà, nó sẽ tự động ngắt kết nối linh lực để cô không bị đông cứng.”

Tuyết Thanh Nguyệt cầm lấy kiếm, cảm nhận một sự liên kết hoàn mỹ chưa từng có. Nàng sững sờ nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Lục Diệp – kẻ đang thản nhiên cầm giẻ lau sạch cây bút lông đen nhám.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thiên tài hay là yêu quái?”

Lục Diệp nhấc cuốn sổ tay lên, lật sang một trang mới, viết xuống:
*「 Chương 13: Đã chế tạo thành công Vạn Vật Biên Tập Bút. Kiểm tra tính năng: Tuyệt vời. Sửa đổi cấu trúc thực tại: Hiệu suất 90%. Dự đoán vòng tiếp theo: Vương Đằng sẽ phải đối mặt với một thực tế mà hắn chưa bao giờ hình dung được. Một thực tế mà ở đó, khí vận của hắn có thể bị tôi… xóa đi. 」*

Lục Diệp ngước nhìn Thánh nữ, nụ cười trên môi hắn lần đầu tiên có chút sắc sảo: “Tôi không phải thiên tài, cũng chẳng phải yêu quái. Tôi chỉ là một người thích sửa lỗi cho cái thế giới vốn dĩ quá lộn xộn này thôi.”

Căn phòng gỗ tối tăm lúc này, dưới ánh trăng rọi qua khe cửa, dường như không còn là chỗ ở của một đệ tử phế vật, mà đã biến thành một căn phòng của một "Vị thần" đang nắm trong tay cây bút vẽ lại trật tự của Cửu Châu.

Đêm đó, cả Thanh Vân Tông vẫn chìm trong giấc ngủ, không ai hay biết rằng một cuộc cách mạng về tri thức và thực tại vừa mới được sinh ra từ một mảnh gỗ sét đánh và một mẩu bút lông. Vương Đằng ở cách đó không xa vẫn đang mơ về chiến thắng hào nhoáng, mà không hề biết rằng "code" vận mệnh của mình đã lọt vào tầm ngắm của một gã lập trình viên đầy tính toán.

[Hết Chương 13]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8