Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 133: Mạng lưới tu tiên liên kết**
**Chương 133: Mạng Lưới Tu Tiên Liên Kết**
Trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Thanh Vân Tông, nơi vốn dĩ chỉ dành cho các bậc trưởng lão bế quan tu luyện Băng Tâm hay cảm ngộ thiên địa, lúc này lại vang lên những tiếng "lạch cạch" khô khốc đầy vẻ cơ khí. Tiếng động ấy hoàn toàn lạc lõng giữa không gian tiên khí lượn lờ, phá tan bầu không khí thanh tịnh ngàn năm của tông môn.
Lục Diệp đang ngồi xổm trên một phiến đá lớn, tay cầm một thanh đoản kiếm rỉ sét nhặt từ Vạn Kiếm Nhai, nhưng kỳ thực hắn không dùng nó để chém giết. Đầu thanh kiếm rực lên một ngọn lửa xanh lam nhạt – hệ quả của việc hắn nén linh khí hỏa hệ xuống mật độ cực cao, biến nó thành một cái mỏ hàn linh lực. Trước mặt hắn là một khối cầu khổng lồ được ghép từ hàng ngàn miếng vảy rồng, ngọc thạch và những sợi dây bằng đồng nguyên chất đã được mạ một lớp tinh hoa linh thạch.
"Lục huynh, huynh chắc chắn là cái cục sắt vụn này có thể giúp ta… truyền thơ cho toàn bộ tu sĩ Cửu Châu thật sao?"
Mạnh Hùng đứng bên cạnh, bắp tay cuồn cuộn đang khuân một đống "dây cáp linh lực" to bằng cổ chân. Gương mặt to chữ điền của hắn tràn đầy vẻ nghi hoặc xen lẫn háo hức. Hắn vừa dứt lời, Lục Diệp đã không ngẩng đầu lên mà đáp:
"Mạnh đại ca, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đây không phải sắt vụn. Đây là 'Server Trung Tâm' phiên bản 1.0. Ta đang mã hóa các phù văn truyền âm thành một định dạng dữ liệu có thể nén được. Huynh có biết tại sao trước đây các đạo hữu truyền tin bằng ngọc giản thường bị trễ không? Đó là do 'băng thông' của thiên địa quá thấp, lại còn bị nhiễu bởi các luồng linh khí hỗn tạp. Bây giờ, ta dùng cái 'cột thu phát' này để chuẩn hóa tần số. Huynh cứ tưởng tượng đây là một cái chợ, nhưng thay vì đi bộ, chúng ta cưỡi phi kiếm để trao đổi tin tức vậy."
Lục Diệp vừa nói vừa đưa mắt nhìn vào cuốn "Đạo Điển" lơ lửng bên cạnh. Những dòng mã xanh biếc chảy dài trên mặt sách như một thác nước dữ liệu:
*[Phân tích cấu trúc: Trạm phát sóng Linh Văn]*
*[Tình trạng: Đang kết nối phù văn số 404… Thất bại. Nguyên nhân: Thiếu hụt tản nhiệt]*
*[Đề xuất: Sử dụng hơi lạnh của Băng Tâm Quyết để hạ nhiệt cho lõi xử lý]*
Lục Diệp nhếch mép, liếc nhìn về phía nữ tử đang đứng cách đó không xa. Tuyết Thanh Nguyệt hôm nay vẫn mặc bộ bạch y như tuyết, thanh lãnh thoát tục, thanh kiếm tùy thân đặt ngang đùi, nhắm mắt tĩnh tọa. Nghe thấy tiếng "tản nhiệt", hàng mi dài của nàng hơi run động.
"Thanh Nguyệt sư tỷ, giúp một tay nào. Chỗ này sắp cháy rồi." Lục Diệp thản nhiên gọi.
Tuyết Thanh Nguyệt mở mắt, đôi đồng tử xanh nhạt như hồ nước đóng băng nhìn chằm chằm vào cái "đống lộn xộn" mà Lục Diệp gọi là tuyệt tác. Nàng khẽ thở dài, tay phải vung lên, một luồng hàn khí tinh thuần nhất thiên hạ lập tức bao phủ lấy khối cầu, khiến những hơi nước xung quanh đóng thành những bông tuyết nhỏ li ti.
"Lục Diệp, ta vẫn cho rằng ngươi đang làm chuyện vô ích." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Tu tiên là hành trình độc hành hướng tới đại đạo. Việc kết nối thần thức của hàng vạn người vào một mạng lưới… chẳng lẽ không sợ vạn tâm tạp loạn, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma hàng loạt sao?"
Lục Diệp không dừng tay, hắn nhanh chóng nối hai sợi dây phù văn cuối cùng lại với nhau, tạo thành một vòng lặp năng lượng hoàn chỉnh. Khối cầu bỗng nhiên phát ra một tiếng "hum" trầm đục, mặt đất dưới chân họ run rẩy nhẹ.
"Đó là vì tỷ nhìn nhận thần thức như một thứ thần thánh bất biến." Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, đôi mắt sáng rực sự phấn khích của một kỹ sư vừa giải mã xong một dự án khó nhằn. "Dưới góc nhìn của ta, thần thức chẳng qua là một dạng sóng não có tần số cao. Nếu ta thiết lập một cái 'Tường lửa đạo pháp', lọc bỏ những tạp niệm rác rưởi, chỉ giữ lại những thông tin thuần túy, thì cái mạng lưới này sẽ là kho tàng tri thức lớn nhất lịch sử. Tỷ hãy tưởng tượng, thay vì phải lặn lội mười năm đến Đông Hải để tìm một phương thuốc, tỷ chỉ cần dùng thần thức 'search' một cái là xong. Đó chính là sự tối ưu hóa tài nguyên."
Lão Quy từ trong tay áo Lục Diệp thò đầu ra, đôi mắt rùa già nua nheo lại: "Lão phu sống vạn năm, thấy người ta tranh đoạt linh mạch, tranh đoạt bí kíp, chứ chưa thấy kẻ nào đem bí kíp của mình đi 'upload' cho thiên hạ dùng chung như ngươi. Tiểu tử, ngươi đang định phá hỏng cái quy tắc 'bí truyền' của giới tu tiên đấy à?"
"Quy tắc đó lỗi thời rồi, lão già." Lục Diệp búng tay một cái.
Bỗng nhiên, từ khối cầu trên đỉnh núi, một luồng sáng trắng bạc phóng thẳng lên trời xanh, xuyên qua tầng mây, rồi sau đó tỏa ra như một chiếc ô khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ Thanh Vân Tông và các vùng phụ cận. Một làn sóng vô hình lướt qua cơ thể mọi người.
Trong đáy mắt của Lục Diệp, bảng điều khiển hiện lên dòng chữ vàng rực:
*[Hệ thống Linh Khí Võng (Spirit-Net) đã trực tuyến]*
*[Địa chỉ IP máy chủ: 127.0.0.1 (Thanh Vân Server)]*
*[Số lượng user đang chờ kết nối: 1,420…]*
Cùng lúc đó, tại các quảng trường, ngoại môn, nội môn của Thanh Vân Tông, hàng ngàn đệ tử đang sinh hoạt bỗng cảm thấy đầu óc mình hơi ngứa ngáy. Những chiếc ngọc giản mà Lục Diệp đã bí mật "nâng cấp" cho họ từ vài ngày trước đồng loạt phát sáng.
"Cái gì thế này? Trong đầu ta… sao lại hiện ra một cái bảng màu xanh?" Một đệ tử ngoại môn kinh hãi kêu lên.
"Ta cũng vậy! Có dòng chữ nói là… 'Chào mừng bạn đến với Vạn Vật Võng'. Cái này là tâm ma sao?"
Mạnh Hùng nhìn vào chiếc ngọc giản của mình, miệng há hốc: "Lục huynh! Hiện lên rồi! Nó bảo ta phải nhập 'User-name'. Ta nên nhập là gì? 'Chiến Thần Đao' hay là 'Thi sĩ vạn người mê'?"
Lục Diệp vỗ trán: "Nhập cái gì cũng được, miễn là huynh nhớ mật khẩu."
Bên cạnh hắn, Tuyết Thanh Nguyệt cũng tò mò cầm lấy một miếng ngọc giản mẫu. Nàng truyền một chút thần thức vào, lập tức, một giao diện tinh tế với tông màu xanh trắng hiện lên trong thức hải của nàng. Ở đó có những khu vực được phân chia rõ ràng: "Kinh Nghiệm Tu Luyện", "Bách Khoa Linh Dược", "Bảng Tin Tông Môn", và một mục kỳ lạ mang tên "Góc Nhìn Của Thánh Nữ".
Tuyết Thanh Nguyệt tái mặt: "Lục Diệp! Cái 'Góc Nhìn Của Thánh Nữ' là cái gì?"
Lục Diệp hắng giọng, lảng tránh ánh mắt sắc như kiếm của nàng: "À, đó là… tính năng 'Người nổi tiếng'. Tỷ là thần tượng của hàng vạn đệ tử, nếu tỷ chia sẻ vài kinh nghiệm luyện kiếm lên đó, chỉ số 'tín dụng linh lực' của tỷ sẽ tăng vọt. Nó dùng để đổi lấy tài nguyên trong Vạn Vật Các của ta đấy."
Sự thật là Lục Diệp đã tích hợp một hệ thống thu thập "Like" và "Follow". Hắn phân tích được rằng cảm xúc của con người khi được tán thưởng cũng là một dạng năng lượng tinh thần cực kỳ ổn định, có thể dùng để vận hành các trận pháp bảo hộ mà không cần tốn linh thạch cao cấp.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, cả Thanh Vân Tông rơi vào một tình trạng hỗn loạn đầy hưng phấn. Thay vì ngồi thiền khổ hạnh, các đệ tử túm năm tụm ba, tay cầm ngọc giản, ngón tay gõ liên tục vào không trung (thực chất là đang điều khiển bằng thần niệm).
"Trời ơi! Có người vừa đăng cách chế biến gan lợn yêu thú không bị hôi này! Ta tìm cái này bao nhiêu năm rồi!"
"Mọi người xem nhanh cái clip của Mạnh đại ca đi! Huynh ấy đang múa đao trên đỉnh núi và đọc thơ tình… chết cười mất!"
Mạnh Hùng đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy con số "Lượt xem" trên ngọc giản tăng vọt từ 10 lên 100, rồi 1000, mặt đỏ bừng vì phấn khích. Hắn không ngờ những bài thơ bị coi là "rác" của mình lại được đón nhận nồng nhiệt đến thế (thực tế là người ta vào xem vì sự hài hước một cách thảm họa của nó).
"Lục huynh! Ta nổi tiếng rồi! Ta cảm thấy tâm cảnh của ta đang thăng hoa!" Mạnh Hùng hét lớn, hào khí can vân.
Lục Diệp mỉm cười, nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán. Mạng lưới này không chỉ để giải trí. Trong khi các đệ tử đang mải mê "lướt mạng", Đạo Điển của hắn đang lặng lẽ thu thập dữ liệu về mạch đập, hơi thở và quỹ đạo linh khí của từng người.
"Mạng lưới thần thức này thực chất là một cái siêu máy tính phân tán." Lục Diệp thì thầm với Lão Quy. "Hàng vạn người suy nghĩ sẽ tạo ra một lực lượng tính toán kinh người. Khi ta gặp phải một công pháp cấp thần khó giải, ta chỉ cần chia nhỏ nó ra thành vạn mảnh, gửi vào ngọc giản của họ dưới dạng 'Mini game' hoặc 'Câu đố nhận thưởng'. Họ giải xong, ta thu kết quả. Đó gọi là… đào mỏ tri thức (Knowledge Mining)."
Lão Quy rùng mình, cái mai rùa cũng run lên bần bật: "Ngươi đúng là một tên ma đầu đội lốt kỹ sư. Ngươi đang biến cả thế giới thành thợ mỏ cho mình mà họ vẫn vui vẻ cảm ơn ngươi?"
Đúng lúc niềm vui đang lan tỏa, Lục Diệp bỗng nhiên nheo mắt. Đạo Điển trong đầu hắn hiện lên một cảnh báo đỏ rực:
*[Cảnh báo: Phát hiện luồng truy cập lạ]*
*[Nguồn: Thiên Cơ Các – Vùng đất Trung Châu]*
*[Hành động: Đang cố gắng phá vỡ tường lửa bằng 'Thập Bát Quái Thuật']*
Nụ cười trên môi Lục Diệp nhạt dần, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng sắc sảo. Hắn biết, cái mạng lưới "Linh-net" này vừa ra đời đã đụng chạm đến miếng bánh cơm của những kẻ chuyên độc quyền thông tin – Thiên Cơ Các. Bọn chúng tự xưng là nắm giữ thiên cơ, bói toán vận mệnh, mỗi lần hé môi đều đòi một cái giá cắt cổ. Giờ đây, khi thông tin trở nên tự do, Thiên Cơ Các làm sao có thể ngồi yên?
"Lục Diệp, có chuyện gì sao?" Tuyết Thanh Nguyệt nhận thấy sự thay đổi của hắn, bàn tay nàng đã đặt lên chuôi kiếm.
"Có vài vị khách không mời mà đến. Họ đang muốn 'hack' vào hệ thống của chúng ta." Lục Diệp ngồi xuống trước khối cầu trung tâm, các ngón tay hắn di chuyển nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh trên các phù văn điều khiển.
"Mạnh đại ca! Đừng múa đao nữa! Chuyển kênh cho ta! Hãy dùng bài thơ 'Rồng Bay Trong Chảo' của huynh, gào thật lớn vào cái microphone linh lực kia! Ta cần một luồng nhiễu động âm thanh cực lớn để gây rối loạn tín hiệu thần thức của bọn chúng!"
Mạnh Hùng dù không hiểu chuyện gì nhưng nghe lệnh là làm ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, dùng sư tử hống vận vào tiếng thơ:
"CON RỒNG TO… TRÊN CÁI CHẢO NHỎ!
DẦU SÔI SÙNG SỤC… LỬA CHÁY QUENH COOOO!"
Tiếng gào kinh thiên động địa ấy thông qua mạng lưới, truyền thẳng vào "luồng truy cập" của Thiên Cơ Các.
Tại một tòa tháp bí ẩn ở Trung Châu, bảy lão già mặc đạo bào bát quái đang ngồi vây quanh một chiếc đĩa đồng bỗng nhiên đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi. Lỗ tai bọn họ vang lên những âm thanh méo mó, quái dị, và quan trọng nhất là cái chất giọng "kinh hồn bạt vía" của Mạnh Hùng cứ văng vẳng: *"…Lửa cháy quanh cooo!"*
"Đây là loại thần thông gì? Tại sao… tại sao nó lại tấn công vào gu thẩm mỹ của ta?!" Một lão giả gào lên, tay ôm đầu vật vã. Đạo tâm của họ, vốn xây dựng trên sự cao thâm và trang nghiêm, hoàn toàn không thể chống lại sự tấn công "vô sỉ" và đầy tính tra tấn lỗ tai của thơ Mạnh Hùng.
Lục Diệp nhìn bảng điều khiển hiện lên thông báo:
*[Đối thủ đã thoát khỏi mạng lưới]*
*[Tình trạng: Sang chấn tâm lý nặng]*
Lục Diệp thở phào, quay sang nhìn Mạnh Hùng: "Mạnh đại ca, lần đầu tiên trong đời, ta thấy thơ của huynh thực sự có sức mạnh sát thương cấp độ nguyên tử."
Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, chứng kiến màn "đấu trí" kì quặc nhất lịch sử tu tiên, nàng không nén nổi mà bật cười. Tiếng cười của nàng như băng tan xuân tới, khiến các đệ tử đang đứng dưới chân núi cũng phải ngẩn ngơ.
"Lục Diệp, ngươi đã thực sự thay đổi thế giới này rồi." Nàng nhìn vào ngọc giản, nơi hàng trăm đệ tử đang cùng nhau thảo luận về một công pháp sơ cấp. "Nhưng con đường phía trước sẽ không yên bình đâu. Khi cả thế giới bắt đầu 'kết nối', những bí mật thối nát cũng sẽ dễ dàng bị phơi bày."
Lục Diệp nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang lặn, để lại một dải màu tím thẫm như một dòng mã nguồn của vũ trụ.
"Đó chính là điều ta mong đợi. Một hệ thống không có bug là một hệ thống chết. Một thế giới không có sự minh bạch là một thế giới mục nát. Cứ để họ đến, ta sẽ cho họ thấy sức mạnh của… Mã Nguồn Mở."
Trong đêm đó, dưới ánh trăng thanh vắng, Thanh Vân Tông không còn những tiếng tụng kinh nhàm chán, mà là tiếng ánh sáng lấp lánh của ngàn vạn miếng ngọc giản. Một thời đại mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng đao kiếm, mà bằng những sợi dây liên kết vô hình của thông tin. Và Lục Diệp, kẻ bị gọi là "Phá hoại đạo tâm", đang lặng lẽ viết nên những dòng code đầu tiên cho một Thiên Đạo mới – một Thiên Đạo mà ở đó, ai cũng có quyền làm "Admin" của chính cuộc đời mình.