Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 136: Những hộ vệ của Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:51:23 | Lượt xem: 1

Trong khoảng không gian trắng xóa đến nhức mắt của Server Trung Tâm, luồng áp lực vô hình từ khối lập phương khổng lồ — thứ mà Lục Diệp gọi là "Bộ vi xử lý thiên đạo" — đang khiến không khí đặc quánh lại như nhựa đường.

Kẻ mang gương mặt giống hệt Lục Diệp đứng đó, đôi mắt không có đồng tử mà chỉ có hàng vạn ký tự màu vàng kim chạy dọc liên tục. Hắn không thở, không chớp mắt, đứng yên lặng như một bức tượng được tạc từ logic thuần túy.

"Lục Diệp, thực thể mã nguồn mang định danh 'Virus-01'," Bản sao cất tiếng, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ chết. "Mọi hành động của ngươi từ khi bước vào thế giới này đều đã được ghi lại thành Log. Ngươi đã thay đổi 3.4% cấu trúc linh khí của Vạn Vật Nguyên Giới, gây ra 1.200 lỗi nghiêm trọng trong hệ thống vận hành. Theo giao thức Bảo trì Cấp S, ngươi phải được định dạng lại."

Lục Diệp nhìn "chính mình" ở phía đối diện, không hề sợ hãi mà còn bình thản đẩy lại gọng kính bằng đồng trên sống mũi — một thói quen từ kiếp trước mà hắn chưa bao giờ bỏ. Hắn lật mở cuốn Đạo Điển, ngón tay lướt nhanh trên trang giấy trắng, miệng lẩm bẩm:

"Độ trễ phản ứng: 0.001 giây. Băng thông linh lực: Vô hạn. Hệ điều hành: Thiên Đạo OS phiên bản gốc. Quả nhiên là một sản phẩm hoàn hảo của Admin."

Nói đoạn, Lục Diệp ngẩng đầu lên, cười khẩy một tiếng đầy vẻ khiêu khích:

"Nhưng ngươi biết sự khác biệt giữa một trí tuệ nhân tạo và một lập trình viên thực thụ là gì không? Đó là AI luôn làm theo quy tắc, còn lập trình viên… thì sống bằng cách bẻ gãy quy tắc."

Bản sao Thiên Đạo không đáp lời bằng từ ngữ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra. Ngay lập tức, từ phía sau khối lập phương, mười hai luồng sáng thanh lam phóng ra, hóa thành mười hai thực thể khổng lồ.

Đây chính là "Những hộ vệ của Thiên Đạo".

Chúng không có hình dáng con người rõ rệt. Có con là một khối đa diện bằng kim loại nổi lơ lửng, xung quanh quay quanh bởi những vòng tròn ký tự phù văn lấp lánh; có con lại là một bộ giáp cổ xưa rỗng tuếch, cầm trên tay thanh đại đao kết cấu từ những sợi tơ linh khí mảnh đến mức gần như vô hình.

"Phát hiện xâm nhập vùng lõi. Kích hoạt 'Hộ vệ Tứ Tượng – Bát Quái'. Chế độ: Thanh trừng tận gốc," Bản sao ra lệnh.

Một hộ vệ mang hình dáng khối lập phương lởm chởm gai sắc lẻm lao vút tới. Tốc độ của nó nhanh đến mức phá vỡ rào cản âm thanh, tạo ra một cơn chấn động không gian kinh người.

"Để đó cho ta!" Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, bắp tay cuồn cuộn nổi lên những đường gân xanh như rồng leo. Hắn bước lên một bước, thân hình như ngọn núi vững chãi chắn trước mặt Lục Diệp.

Trong mắt Mạnh Hùng lúc này không còn là những khối kim loại vô hồn, mà là một chuỗi các "vector lực" và "điểm chạm tối ưu" mà Lục Diệp đã phân tích và truyền thẳng vào ý thức hắn thông qua linh hồn liên kết.

Mạnh Hùng hít sâu một hơi, ngực căng phồng, khuôn mặt lộ ra vẻ sảng khoái kỳ lạ. Hắn chắp tay sau lưng, vừa vung nắm đấm khổng lồ ra, vừa dõng dạc ngâm nga:

"Thế gian vạn vật vốn hư vô,
Nắm đấm của ta… đập nát đồ!
Thiên đạo hay là admin đó,
Gặp ông cũng phải gọi bằng cụ!"

"Bàn Cổ Khai Thiên Đấm!"

"Ầm!"

Nắm đấm của Mạnh Hùng va chạm trực diện với khối lập phương hộ vệ. Một luồng sóng xung kích bùng nổ, khiến không gian trắng xóa xuất hiện những vết rạn nứt đen ngòm như mạng nhện. Điều kỳ lạ là, khối lập phương cứng rắn vốn là thực thể logic lại bị nắm đấm "phàm phu" của Mạnh Hùng đánh cho méo mó hẳn một bên, các phù văn bảo vệ vỡ tan như pha tinh rơi xuống đất.

"Cái gì?" Bản sao Thiên Đạo khựng lại một nhịp. "Dữ liệu tính toán sai lệch? Một đòn tấn công vật lý không thể mang theo quy luật phá vỡ mã hóa cấp độ này được!"

Lục Diệp thong dong đứng phía sau, miệng nhai một viên linh đan tăng vị bạc hà, thản nhiên nói: "Đó không phải là sức mạnh đơn thuần đâu, đồ máy móc. Đó là 'Logic Thơ Ca'. Ta đã giúp Mạnh Hùng tích hợp một đoạn mã 'Nghịch Lý' vào đòn tấn công. Càng là thơ dở, sát thương đối với những kẻ duy lý như các ngươi lại càng cao. Đó gọi là… tấn công tràn bộ đệm bằng rác văn học."

Trong khi Mạnh Hùng đang hăng máu quần nhau với ba hộ vệ khối đa diện, Tuyết Thanh Nguyệt cũng đã rút kiếm.

Nàng đứng đó, tà áo trắng bay phất phơ trong hư không, khí lạnh tỏa ra xung quanh khiến ngay cả những dòng dữ liệu vàng kim của Thiên Đạo cũng có dấu hiệu bị đóng băng, vận hành chậm chạp hẳn lại.

"Kiếm ý của ngươi đã được tối ưu chưa?" Lục Diệp quay sang hỏi.

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, đôi mắt băng giá lóe lên tia sáng sắc lẹm: "Đã cắt bỏ mọi frame thừa, lược bỏ các bước tụ khí không cần thiết theo ý huynh. Hiện tại, mỗi nhát kiếm đều là kết quả trực tiếp của ý nghĩ."

"Tốt. Thử kỹ năng mới đi: 'Overclock – Nhất Niệm Trảm'."

Tuyết Thanh Nguyệt bước một bước. Một bước này, nàng dường như biến mất khỏi dòng thời gian.

Bốn hộ vệ mang hình dạng bộ giáp rỗng cầm đại đao đồng loạt vung vũ khí. Quỹ đạo của chúng bao phủ mọi góc chết, tốc độ đạt đến mức tuyệt đối của quy tắc thế giới. Nhưng trong mắt Tuyết Thanh Nguyệt, chuyển động của chúng giống như một bộ phim bị kẹt đĩa, giật khựng từng đoạn.

Nàng vung kiếm. Thanh kiếm trong tay nàng không phát ra kiếm quang hào nhoáng như trước, mà là một vệt đen mỏng manh như một sợi tóc — đó là nơi không gian bị chém rách bởi tốc độ vượt quá giới hạn chịu đựng của thực tại.

"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"

Chỉ trong một cái chớp mắt, bốn hộ vệ Thiên Đạo khựng lại. Trên thân thể cấu tạo từ dữ liệu của chúng xuất hiện những vết cắt thẳng tắp. Chúng không kịp tan rã theo cách thông thường, mà bị chia tách thành hàng tỷ mảnh vụn nhỏ, sau đó bị lỗ hổng không gian nuốt chửng hoàn toàn.

"Hiệu suất tăng lên 800%," Tuyết Thanh Nguyệt khẽ thu kiếm vào vỏ, hơi thở vẫn bình ổn như thường. "Đúng là hiệu quả hơn việc múa kiếm theo các bộ chiêu thức cũ."

Bản sao Lục Diệp đứng quan sát, hàng triệu dòng mã lệnh trong mắt hắn quay cuồng với tốc độ chóng mặt.

"Phát hiện bất thường nghiêm trọng. Đối tượng xâm nhập đang sử dụng các thuật toán không xác định. Kích hoạt giao thức bảo mật cuối cùng: 'Thiên Địa Quy Nhất'."

Bản sao đột nhiên vung tay, năm hộ vệ còn lại lập tức tan chảy, hóa thành năm luồng sáng rực rỡ vàng, xanh, đỏ, đen, nâu tượng trưng cho ngũ hành nguyên thủy. Năm luồng sáng này không tấn công mà bay về phía bản sao, sáp nhập vào cơ thể hắn.

Phút chốc, khí thế của bản sao Thiên Đạo tăng vọt. Một chiếc vòng hào quang rực rỡ xuất hiện sau lưng hắn, phía trên đó ghi khắc những đạo lý cổ xưa nhất, hùng vĩ nhất của nhân loại. Hắn không còn là một bản sao nhạt nhòa, mà đã trở thành hiện thân của Thần linh tối cao.

"Trong lãnh địa này, ta là Quy tắc. Ta nói ngươi là số 0, ngươi không thể là số 1. Ta nói ngươi tan biến, ngươi không được phép tồn tại!"

Bản sao vỗ một chưởng về phía Lục Diệp.

Chưởng lực này không phải là sóng xung kích, không phải là lửa hay sét. Nó là một lệnh "Delete".

Không gian nơi Lục Diệp đứng bắt đầu biến mất. Từ mặt đất cho đến không khí xung quanh, mọi thứ đang trở nên trong suốt rồi tan biến vào hư không, giống như ai đó đang cầm cục tẩy xóa sạch một bức tranh.

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt định lao đến ứng cứu nhưng họ phát hiện bản thân bị đóng băng bởi một áp lực cấp độ hệ thống. Họ giống như những nhân vật trong trò chơi bị nhấn nút "Pause", hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Lục Diệp đứng chính giữa tâm điểm của lệnh xóa bỏ. Thân hình hắn bắt đầu mờ nhạt đi, một cánh tay đã bắt đầu hóa thành những hạt phân tử dữ liệu.

Nhưng, Lục Diệp lại cười. Một nụ cười đầy vẻ đắc ý của một kẻ vừa tìm ra bug trong một phần mềm triệu đô.

"Xóa ta sao? Thú vị lắm." Lục Diệp nhấc cuốn Đạo Điển lên, lúc này trang giấy đang phát ra ánh sáng đỏ chói lọi. "Cảnh báo: Phát hiện lỗi xung đột địa chỉ nhớ!"

"Ngươi nói gì?" Bản sao Thiên Đạo nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn trong dòng vận hành linh lực của chính mình.

"Ngươi là một chương trình được tạo ra dựa trên dữ liệu của ta," Lục Diệp giải thích với giọng điệu như một giảng viên đại học đang dạy học trò. "Nhưng ngươi lại sở hữu quyền hạn Admin của Thiên Đạo. Điều đó có nghĩa là, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ngươi đã liên kết dữ liệu cá nhân của ta vào trực tiếp mã nguồn của thế giới. Mà dữ liệu của ta… có chứa một virus logic gọi là 'Nghịch lý nói dối'."

Lục Diệp hắng giọng, đọc to một câu:

"Câu nói này là sai!"

Ngay lập tức, khối lập phương trung tâm khổng lồ khựng lại. Toàn bộ không gian trắng xóa bắt đầu chớp nháy liên hồi giữa hai màu đỏ và đen.

Bản sao Thiên Đạo ôm lấy đầu, gào thét đau đớn. Những dòng ký tự trong mắt hắn bắt đầu chạy ngược chiều, va chạm vào nhau tạo thành những đám cháy dữ liệu li ti.

"Nếu câu đó là đúng, thì nó phải sai theo nghĩa của nó. Nếu câu đó là sai, thì sự thật là nó đúng. Đúng bằng sai? 0 bằng 1? Không… Logic sụp đổ! Tràn bộ nhớ! Lỗi phân đoạn (Segmentation fault)!"

Lục Diệp từ trạng thái mờ nhạt đột ngột khôi phục lại thực thể. Hắn thản nhiên bước xuyên qua chưởng lực "Delete" đã mất đi hiệu lực, tiến đến trước mặt bản sao đang co giật dữ dội.

"Máy móc mãi mãi là máy móc," Lục Diệp đưa tay gõ nhẹ vào trán bản sao. "Ngươi không hiểu rằng con người chúng ta tồn tại được là nhờ vào sự mâu thuẫn. Chúng ta có thể vừa yêu vừa hận một người, vừa muốn sống lại vừa muốn hy sinh. Đối với các ngươi, đó là lỗi logic. Đối với chúng ta, đó là bản chất."

"Bíp… bíp… Hệ thống không phản hồi… Đang thử khởi động lại…" Bản sao phát ra những âm thanh máy móc đứt quãng.

"Muốn Reset à? Không có chuyện đó đâu."

Lục Diệp cầm lấy cuốn Đạo Điển, đập mạnh vào đầu bản sao một cú thật đau.

"Lệnh ghi đè (Overwrite): Toàn bộ quyền hạn Admin của đối tượng mang mã số 'Phòng dịch thế giới' chuyển sang cho đối tượng Lục Diệp. Mật mã truy cập: 'Thien-Dao-La-Con-Rua'!"

Ánh sáng vàng kim từ cơ thể bản sao bắt đầu bị cuốn vào cuốn Đạo Điển của Lục Diệp như nước chảy xuống lỗ thoát. Thân hình Thần linh uy nghi của bản sao sụp đổ, tan chảy thành những dòng code thuần túy, rồi bị cuốn sạch sành sanh.

Không gian trở lại trạng thái yên tĩnh, nhưng lúc này, nó không còn trắng xóa vô hồn nữa. Những dải ánh sáng cầu vồng bắt đầu uốn lượn xung quanh, trông có vẻ sống động và "có tình" hơn hẳn.

Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt thoát khỏi trạng thái đóng băng, thở phào nhẹ nhõm.

"Đệ ơi, lần sau đệ chơi chiêu nào nhẹ nhàng thôi," Mạnh Hùng lau mồ hôi trên trán. "Cái câu 'Thiên đạo là con rùa' đó… đệ làm lão Quy trong nhẫn của đệ hắt hơi nãy giờ đấy."

Lục Diệp không trả lời, hắn đang say sưa nhìn vào cuốn Đạo Điển. Trên đó hiện lên một dòng thông báo xanh biếc:

**[Xác nhận danh tính: Root Admin (Tạm thời)]**
**[Trạng thái Server: Đang chờ cấu trúc lại]**

Hắn nhìn về phía khối lập phương khổng lồ — Master Key của thế giới — lúc này đã hạ xuống mặt đất, mở ra một cánh cửa lung linh huyền ảo.

"Mọi người chuẩn bị chưa?" Lục Diệp nhìn các đồng đội của mình, ánh mắt lấp lánh sự hưng phấn của một kẻ chuẩn bị thay đổi cả thế giới. "Chúng ta vào trong để… cài đặt lại hệ điều hành mới cho Vạn Vật Nguyên Giới."

Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào bao, khẽ mỉm cười: "Đi thôi, ta cũng muốn thấy một thế giới không còn bị những giáo điều khô cứng trói buộc."

Mạnh Hùng bẻ khớp tay răng rắc: "Ta thì chỉ mong thế giới mới có nhiều cảm hứng để ta làm thơ hơn thôi. À, và ít cái đống kim loại biết bay kia lại, đánh đau tay lắm!"

Lục Diệp gật đầu, hắn đặt tay lên cánh cửa ánh sáng.

"Chương trình tu tiên cũ đã hết hạn. Thời đại mã nguồn mở… bắt đầu từ giây phút này!"

Cánh cửa mở toang, ba người bước vào tâm điểm của ánh sáng, để lại phía sau một Cửu Châu đang rung chuyển vì sự sụp đổ của những quy luật cổ xưa, báo hiệu một kỷ nguyên mới của trí tuệ và sự tự do chưa từng có trong lịch sử.

***

[Hết chương 136]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8