Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 138: Tuyết Thanh Nguyệt vs Hộ vệ Tốc độ**
**CHƯƠNG 138: TUYẾT THANH NGUYỆT VS HỘ VỆ TỐC ĐỘ: AI NHANH HƠN FRAME HÌNH?**
Bước qua cánh cổng ánh sáng của Gateway 02, cảm giác về trọng lực của nhóm Lục Diệp ngay lập tức bị đảo lộn. Thay vì một không gian lõi đầy máy móc và bánh răng đồng thau như ở tầng trước, nơi này lại là một vùng bình nguyên xám ngắt, bằng phẳng đến mức cực đoan, trải dài vô tận tới tận chân trời.
Phía trên bầu trời không có mặt trời, chỉ có những dải cực quang màu xanh lục neon liên tục nhảy múa, quét qua mặt đất những luồng sáng chập chờn.
"Hắt xì!"
Mạnh Hùng xoa xoa đôi bắp tay hộ pháp, rùng mình một cái: "Diệp đệ, chỗ này lạnh lẽo kỳ lạ quá. Cứ như là… tâm hồn của mấy lão già đang bế quan ngàn năm ấy."
Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn đang nheo mắt lại, cuốn Đạo Điển trên tay lật giở liên hồi, những dòng code vàng kim chạy dọc theo đồng tử.
"Không phải lạnh vì nhiệt độ, Hùng huynh. Đây là sự 'tĩnh lặng của dữ liệu'. Không gian này đang bị nén ở mức tối đa, mọi chuyển động thừa thãi đều bị loại bỏ để ưu tiên cho một thứ duy nhất."
Lục Diệp vừa dứt lời, Tuyết Thanh Nguyệt đột nhiên biến sắc. Nàng vốn là người nhạy cảm với kiếm khí nhất trong nhóm. Bàn tay ngọc của nàng nắm chặt lấy chuôi Băng Phách Kiếm, hơi thở đông cứng lại thành những vụn băng li ti trước ngực.
"Có thứ gì đó… rất nhanh." Nàng thì thầm.
"Vút!"
Một luồng gió rít lên, chưa kịp để tai người phân biệt được phương hướng, một vệt xám bạc đã sượt qua vai Mạnh Hùng. "Rắc" một tiếng, tấm hộ kiên bằng thép tinh luyện của gã đồ tể to xác xuất hiện một vết chém sâu hoắm, nhẵn nhụi như được cắt bằng tia laser.
Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn vai mình, rồi nhìn ra xung quanh: "Cái gì vừa nãy? Ta còn chưa kịp thấy cái bóng của nó!"
"Cẩn thận!" Tuyết Thanh Nguyệt quát khẽ, nàng xoay người vung một kiếm về phía khoảng không bên trái.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa thinh không. Một bóng người thon dài, mờ ảo như một dải sương mù xuất hiện trong 0,1 giây rồi biến mất tăm. Tuyết Thanh Nguyệt lùi lại ba bước, cổ tay run lên nhè nhẹ, ánh mắt hiện rõ sự kinh hãi.
Nàng là thiên tài kiếm đạo, tu luyện Băng Tâm Quyết đến mức có thể nắm bắt được cả quỹ đạo của một giọt sương rơi trong đêm tối. Thế nhưng vừa rồi, nàng chỉ cảm thấy mình vừa chém vào một cơn lốc. Không trọng lượng, không thực thể, chỉ có một tốc độ điên cuồng vượt xa giới hạn sinh học.
Lục Diệp lúc này mới lên tiếng, giọng bình thản như đang đọc báo cáo tài chính:
"Phân tích hoàn tất. Tên hộ vệ này có tên mã là 'Gia Tốc Vệ – Render Engine 2.0'. Hắn không phải là người, cũng chẳng phải yêu, mà là một thực thể vận hành dựa trên tần số quét của không gian này."
Hắn đưa cuốn Đạo Điển ra cho hai người xem. Trên mặt trang giấy, hình ảnh kẻ địch được phác họa dưới dạng một chuỗi các tàn ảnh đứt đoạn.
"Thanh Nguyệt, nàng không thể bắt được hắn bằng mắt thường hay cảm quan thông thường được." Lục Diệp nói tiếp. "Thế giới này vận hành giống như một bộ phim gồm nhiều khung hình ghép lại. Thông thường, một cao thủ Kim Đan như nàng nhìn đời với tốc độ khoảng 200 khung hình trên giây (fps). Nhưng tên này… hắn di chuyển ở tốc độ 2000 fps."
Tuyết Thanh Nguyệt chau mày, thuật ngữ của Lục Diệp nàng nghe chỉ hiểu được ba phần, nhưng phần trọng tâm nàng đã nắm rõ: Kẻ thù quá nhanh.
"Vậy làm sao để đánh?" Nàng hỏi, đôi môi mím chặt.
"Đừng cố nhanh hơn hắn." Lục Diệp nhếch mép cười, một nụ cười mà Mạnh Hùng nhìn thấy liền biết có kẻ sắp 'toang'. "Trong kỹ thuật xử lý hình ảnh, có một khái niệm gọi là 'Dropping Frames' – bỏ qua khung hình. Tên này tuy nhanh, nhưng bộ não của hắn phải xử lý một lượng dữ liệu khổng lồ để duy trì tốc độ đó. Mỗi khi hắn đổi hướng, hệ thống sẽ bị khựng lại một khoảnh khắc cực ngắn do lỗi tính toán quỹ đạo."
"Vút! Vút! Vút!"
Kẻ địch lại tấn công. Lần này không chỉ một, mà có tới mười vệt sáng bạc từ mười hướng khác nhau băm vằn không gian xung quanh Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng buộc phải triển khai 'Băng Thiên Tuyết Địa', hàng vạn đóa hoa băng nở rộ để tạo thành một lớp màn phòng ngự dày đặc. Thế nhưng, những vệt sáng kia dễ dàng xuyên qua các kẽ hở của bông tuyết, để lại trên vạt áo trắng của nàng những vết rách li ti.
"Thanh Nguyệt! Nghe ta!" Lục Diệp hét lớn. "Ngừng sử dụng kiếm pháp Băng Tâm truyền thống ngay lập tức. Nó quá mượt mà, và chính sự mượt mà đó là mồi ngon cho thuật toán của hắn. Nàng cần 'giật lag'!"
Tuyết Thanh Nguyệt suýt chút nữa ngã khuỵu: "Ngươi nói gì? Giật… cái gì?"
"Nàng hãy vận chuyển linh khí theo kiểu đứt đoạn. Cứ 0,5 giây lại đảo ngược vận hành kinh mạch một lần. Sau đó, làm theo các động tác ta chỉ định. Đây gọi là: Kiếm Pháp Glitch (Lỗi Mã Nguồn)!"
Lục Diệp nhanh tay điều khiển Đạo Điển, chiếu lên một loạt các tư thế kỳ quái ngay trước mặt Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng nhìn vào mà mặt đỏ bừng. Đó không phải kiếm pháp, đó giống như một đứa trẻ đang lên cơn co giật kết hợp với các động tác gập người quái đản.
"Thực hiện ngay! Nếu không hắn sẽ chém nàng thành muôn mảnh ở giây thứ 12 tiếp theo!" Lục Diệp ra lệnh, tông giọng không cho phép cãi lời.
Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng, lòng kiêu hãnh của Thánh nữ Băng Giá bị nàng ném qua một bên. Nàng bắt đầu hít thở theo nhịp 'giật' mà Lục Diệp chỉ định.
"Rắc… khục… rắc…"
Tiếng linh khí va đập trong kinh mạch nàng phát ra những âm thanh khô khốc. Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu chuyển động. Thay vì những đường kiếm hoa mỹ, dài rộng như dải lụa, nàng lại đâm một kiếm rồi đột ngột khựng lại như bị đóng băng, sau đó lại vặn người theo một góc 90 độ một cách phi logic, rồi lại vụt biến mất.
Cái bóng bạc đang lao tới đột ngột chao đảo.
Hắn – tên Gia Tốc Vệ – vốn được lập trình để dự đoán quỹ đạo dựa trên gia tốc và quán tính. Nhưng Tuyết Thanh Nguyệt hiện tại hoàn toàn không có quán tính! Nàng đang di chuyển giống như một nhân vật trong trò chơi điện tử bị mất kết nối mạng (high ping), lúc thì ở đây, lúc thì ở kia mà không có quá trình dịch chuyển trung gian.
"Đúng rồi! Tiếp tục đi! Nhảy Breakdance Kiếm cho ta!" Lục Diệp hào hứng cổ vũ.
Mạnh Hùng đứng bên cạnh trợn mắt há mồm: "Trời ạ… Thánh nữ của chúng ta… đang làm cái gì thế kia? Có phải nàng đang cố gắng phủi bụi trên người không?"
Nhưng hiệu quả lại vô cùng đáng kinh sợ.
Tên Gia Tốc Vệ bắt đầu bị 'rối loạn'. Tốc độ của hắn càng nhanh, thì sự mâu thuẫn giữa dữ liệu hắn dự đoán và thực tế chuyển động 'giật lag' của Tuyết Thanh Nguyệt càng lớn.
"Cơ hội đến rồi! Frame thứ 1542!" Lục Diệp quát. "Thanh Nguyệt, đâm thẳng vào khoảng không cách vai trái hắn 3 tấc theo hướng 2 giờ!"
Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đã hoàn toàn tin tưởng vào Lục Diệp. Nàng không dùng mắt để nhìn kẻ địch nữa, mà dùng ý chí để 'đâm vào khoảng không' theo lời hắn.
*PHẬP!*
Một cảnh tượng kỳ dị xảy ra. Đường kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt trông như đâm vào không khí, nhưng đúng lúc mũi kiếm chạm đến tọa độ đó, thực thể bạc kia đột ngột hiện ra như tự mình đâm sầm vào lưỡi kiếm.
Lưỡi kiếm băng lạnh lẽo xuyên thẳng qua lõi năng lượng của hắn – nơi có một viên pha lê liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ.
"Cái… cái gì?" Một giọng nói cơ khí khô khốc phát ra từ cái bóng bạc. Hắn dường như không thể tin nổi hệ thống của mình lại bị bắt bài một cách thảm hại như vậy.
Lục Diệp thong dong bước lại gần, tay gõ gõ vào cuốn sổ: "Ngươi chạy nhanh quá, nên khi gặp phải một biến số 'không liên tục' như bạn ta đây, bộ đệm (buffer) của ngươi bị tràn (overflow). Nói đơn giản là, ngươi tự làm mình lag chết đấy."
Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm ra, thở dốc. Nàng nhìn kẻ địch đang dần tan biến thành những mảnh vỡ điểm ảnh, rồi nhìn lại bộ dạng 'quái đản' của mình lúc nãy, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây chín mọng như quả cà chua.
"Lục… Diệp… Nếu ngươi dám nói cho ai biết về bộ dạng của ta vừa rồi, ta sẽ dùng Băng Tâm Quyết đóng băng ngươi thành tảng đá rồi ném xuống hố xí của tông môn!" Nàng rít qua kẽ răng.
Lục Diệp nhún vai, thản nhiên lưu lại hình ảnh vào Đạo Điển: "Nàng yên tâm, ta lưu vì mục đích nghiên cứu tối ưu hóa chuyển động thôi. Tuy nhiên phải công nhận, động tác gập người 'glitch' của nàng rất có tư chất làm vũ công hiện đại."
Mạnh Hùng vỗ tay bộp bộp: "Đúng đúng! Thanh Nguyệt muội muội, hay là sau này muội múa cho ta xem, ta sẽ làm thơ đệm nhạc cho muội! Chúng ta sẽ là cặp bài trùng của giới văn nghệ sĩ tu tiên!"
"CÂM MIỆNG!" Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, khiến cả bình nguyên rung chuyển.
Ngay lúc đó, bầu trời neon phía trên đột ngột tắt lịm. Một giọng nói trầm đục, vang vọng từ khắp mọi phía như âm thanh của một dàn máy chủ khổng lồ đang hoạt động hết công suất:
**[Cảnh báo: Lớp bảo mật tâm linh Gateway 02 bị xâm nhập thành công.]**
**[Phát hiện hành vi can thiệp vào logic hệ thống. Ký chủ: Lục Diệp.]**
**[Tiến hành khởi động Gateway 03: Phân khu Xử lý Nghịch lý Tâm trí.]**
Mặt đất bằng phẳng dưới chân họ đột ngột vỡ tan, biến thành những dải băng từ uốn lượn. Cả ba rơi tự do vào một hố đen thăm thẳm.
Lục Diệp giữa lúc rơi xuống vẫn bình tĩnh điều chỉnh tư thế, ánh mắt sáng quắc:
"Nghịch lý tâm trí sao? Thú vị. Để xem Thiên Đạo định dùng logic nào để đấu với một lập trình viên đây."
Ánh sáng lóa mắt trùm lên tất cả. Một chương mới trong hành trình 'hack' trời đất của họ chính thức bắt đầu.
—
**[Thông tin Phân tích từ Đạo Điển:]**
* **Đối tượng:** Gia Tốc Vệ 2.0 (Đã bị xóa).
* **Nguyên nhân thất bại:** Tràn bộ nhớ đệm do gặp thực thể 'Frame đứt đoạn'.
* **Vật phẩm rơi ra:** *Mảnh vỡ GPU Thiên Đạo* (Có tác dụng tăng 50% tốc độ phản xạ thần kinh – Đã được Lục Diệp thu giữ để nâng cấp cho Tuyết Thanh Nguyệt).