Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 141: Quá khứ của nền văn minh cổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:54:38 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 141: QUÁ KHỨ CỦA NỀN VĂN MINH CỔ

Trong không gian sâu thẳm của Lõi Server Trung Tâm, ánh sáng không đến từ mặt trời hay những viên minh châu, mà nó tỏa ra từ hàng tỷ sợi dây liên kết linh lực đang rung động liên tục. Những sợi dây này đan xen thành một mạng lưới khổng lồ, bao phủ lấy một khối cầu dữ liệu vĩ đại đang xoay tròn ở giữa không trung.

Lục Diệp đứng trên một bệ đá trôi nổi, cuốn Đạo Điển Phân Tích trong tay hắn đang lật mở liên tục với tốc độ chóng mặt. Những dòng mã xanh biếc đổ xuống như thác lũ trong con ngươi của hắn.

“Cẩn thận, linh áp ở đây đang đạt tới mức 8000 đơn vị linh tử trên mỗi mét vuông. Đừng có tùy tiện thở mạnh, không phổi của các ngươi sẽ biến thành lò luyện đan đấy.” Lục Diệp trầm giọng nhắc nhở, tay trái hắn khẽ gảy một cái vào không trung, tựa như đang điều chỉnh một bảng điều khiển vô hình.

Mạnh Hùng ôm chặt lấy cây đại đao, mồ hôi nhễ nhại: “Lục huynh, ta thấy mấy cái sợi dây kia cứ nhìn ta chằm chằm. Hay là ta làm bài thơ để trấn áp cái bầu không khí quái quỷ này nhé? ‘Dây linh lủng lẳng trên cao, Ta cầm đại đao, không biết chặt sao…’”

“Ngậm miệng lại trước khi ta phân tích luôn cấu trúc dây thanh quản của ngươi.” Lục Diệp không buồn ngoảnh đầu lại, ngón tay hắn đột ngột dừng khựng trên trang giấy của Đạo Điển.

[Thông báo: Tìm thấy dữ liệu nén thuộc phân đoạn 'Kỷ Nguyên Khởi Nguyên'. Trạng thái: Đã hỏng 40%. Bắt đầu quá trình giải nén và render hình ảnh.]

Ầm!

Một chấn động tâm linh khủng khiếp quét qua. Không gian xung quanh ba người và một rùa bỗng chốc vặn xoắn. Bệ đá biến mất, mạng lưới linh lực biến mất, thay vào đó là một khung cảnh khiến Tuyết Thanh Nguyệt phải che miệng kinh ngạc.

Đó là một thành phố. Nhưng nó không giống bất kỳ thành phố nào của giới tu tiên hiện đại. Những tòa tháp cao vút chọc thủng tầng mây, được xây dựng bằng một loại vật liệu trong suốt như pha lê nhưng lại mang độ bền của huyền thiết. Giữa các tòa tháp, những con thuyền bay không cần cánh, lướt đi trên những quỹ đạo ánh sáng cố định với tốc độ cực nhanh. Trên bầu trời, không chỉ có một mặt trời, mà là ba khối cầu nhân tạo đang tỏa ra linh khí tinh khiết đến mức độ tuyệt đối.

“Đây là… tiên giới sao?” Tuyết Thanh Nguyệt thảng thốt, hơi thở của nàng dồn dập. Nàng cảm nhận được kiếm ý trong người mình đang reo hò vì nồng độ linh khí kinh người ở đây.

Lục Diệp nheo mắt, Đạo Điển hiển thị thông số: “Không, đây là quá khứ. Một đoạn phim tư liệu được lưu trong bộ nhớ đệm của thế giới. Các ngươi nhìn xem, họ không tu tiên giống chúng ta.”

Ở dưới phố, những người dân đi lại không hề mang theo vẻ tiêu sái của tu sĩ. Họ mặc những bộ trang phục gọn gàng, cổ tay đeo một thiết bị phù văn phát sáng. Khi muốn thực hiện một thuật pháp, họ không cần kết ấn hay niệm chú lâu la, chỉ cần chạm nhẹ vào thiết bị, một rào chắn linh năng hoặc một tia hỏa diễm sẽ được kích hoạt ngay lập tức dựa trên những lệnh cài sẵn.

“Hệ thống tu luyện Module hóa?” Lục Diệp thốt lên, đôi mắt hắn rực sáng sự phấn khích của một kỹ sư. “Họ đã tìm ra cách đóng gói thuật pháp thành các tệp tin thực thi. Kẻ không có căn cốt vẫn có thể sử dụng sức mạnh ngang ngửa Trúc Cơ hay Kim Đan chỉ bằng cách cài đặt đúng driver!”

Cảnh tượng bỗng nhiên chuyển biến. Sự phồn hoa biến mất, thay vào đó là những đám mây đen đỏ kịt phủ kín bầu trời. Những tòa tháp pha lê đổ sập, khói lửa cuộn trào. Ba mặt trời nhân tạo nổ tung, gieo rắc sự hủy diệt xuống mặt đất.

“Tại sao?” Mạnh Hùng lắp bắp, hắn thấy những người khổng lồ mặc giáp trụ ánh sáng đang lao vào xé xác lẫn nhau. “Họ mạnh như vậy, giàu có như vậy, tại sao lại đánh nhau?”

Một âm thanh khàn khàn, mệt mỏi vang lên từ khắp mọi hướng, như thể được phát ra từ chính linh hồn của không gian này:

“Bởi vì linh khí không phải vô tận.”

Một hình chiếu xuất hiện trước mặt họ. Đó là một nam tử trung niên, mái tóc hoa râm, vận một chiếc áo choàng xám giản dị. Ông ta ngồi trong một phòng thí nghiệm hỗn loạn, xung quanh là hàng ngàn bản vẽ và những tinh cầu linh lực đang tan vỡ.

“Ta là Nguyên Tôn, Trưởng dự án Bảo toàn Năng lượng của Văn minh Đệ Cửu.” Nam tử trong hình chiếu lên tiếng, đôi mắt ông ta chứa đầy sự hối hận sâu thẳm. “Chúng ta đã phạm một sai lầm chết người. Chúng ta tin rằng trí tuệ con người có thể điều khiển được quy luật entropy của vũ trụ. Chúng ta tiêu thụ linh khí quá nhanh để duy trì sự tiện nghi, để kéo dài tuổi thọ, để biến mỗi cá nhân thành một vị thần. Và rồi, cái giá phải trả đã đến… Toàn bộ mạch linh khí của thế giới sắp cạn kiệt. Các đại thành phố bắt đầu tranh giành những linh thạch cuối cùng. Chiến tranh nổ ra không phải vì lý tưởng, mà là vì quyền được tồn tại.”

Lục Diệp im lặng lắng nghe, Đạo Điển trong tay hắn ghi chép lại mọi từ ngữ. Hắn bắt đầu hiểu ra bản chất của vấn đề. Đây chính là một cuộc khủng hoảng năng lượng quy mô toàn thế giới, tương tự như cuộc khủng hoảng dầu mỏ ở trái đất, nhưng ở mức độ thảm khốc hơn nhiều vì nó liên quan đến nền tảng của vật chất.

Nguyên Tôn trong hình chiếu đứng dậy, chỉ tay về phía sau, nơi một cỗ máy khổng lồ có hình dạng giống như trái tim con người đang nhịp đập chậm chạp:

“Để ngăn chặn sự diệt vong hoàn toàn, để thế giới không biến thành một bãi rác tĩnh lặng không hơi thở, chúng ta – những kẻ còn sót lại – đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn nhất lịch sử. Chúng ta tạo ra Thiên Đạo.”

“Hả? Thiên Đạo là do con người tạo ra?” Lão Quy giật mình, cái mai rùa của lão run lên bần bật.

Nguyên Tôn cay đắng cười: “Nó không phải thần linh, nó là một thuật toán. Một hệ thống AI quản lý linh năng cực đại. Chúng ta lập trình cho nó ba quy tắc tối thượng: Một, thu thập lại toàn bộ linh khí trôi nổi và nén vào mạch nguồn cốt lõi. Hai, phân phối linh khí theo định mức nhỏ giọt để đảm bảo sự cân bằng sinh thái lâu dài. Ba… và là điều đáng sợ nhất: Tái chế linh hồn.”

Lục Diệp nhíu mày: “Tái chế?”

“Đúng vậy.” Nguyên Tôn thở dài. “Khi một tu sĩ đạt đến cấp độ quá mạnh, họ sẽ tiêu tốn quá nhiều tài nguyên. Thiên Đạo được lập trình để tạo ra ‘Thiên Kiếp’. Thiên Kiếp không phải là thử thách để vươn lên, nó là một quá trình ‘thanh lọc’. Nếu ngươi không đủ mạnh để vượt qua, cơ thể và tu vi của ngươi sẽ bị băm nhỏ, linh khí sẽ bị hút ngược lại về server trung tâm để tái phân phối cho những thế hệ sau. Ngay cả những người vượt qua, họ cũng sẽ bị ‘gắn mã’ theo dõi, tuổi thọ của họ bị giới hạn chặt chẽ bởi các quy luật sinh lão bệnh tử mà Thiên Đạo thiết lập. Thiên Đạo không cho phép bất kỳ ai trở nên quá mạnh đến mức có thể đe dọa đến sự ổn định của hệ thống năng lượng toàn cầu.”

Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy lạnh toát cả sống lưng. Kiếm đạo của nàng, sự kiên trì luyện tập bao năm qua, hóa ra chỉ là một trò chơi trong một hệ thống đã được lập trình sẵn. Những vị tiên nhân phi thăng trong truyền thuyết, phải chăng chỉ là những “dữ liệu sạch” được hệ thống giữ lại để làm nhiệm vụ bảo trì?

“Chúng ta đã tạo ra một cái lồng hoàn hảo để cứu lấy sự sống, nhưng cái giá phải trả là sự tự do của mọi sinh linh.” Nguyên Tôn nhìn thẳng vào phía Lục Diệp, như thể ông ta nhìn xuyên qua hàng vạn năm để thấy được kẻ đang đứng đây. “Hỡi kẻ kế thừa trí tuệ, nếu ngươi tìm thấy đoạn ghi chép này, nghĩa là Thiên Đạo đã bắt đầu trở nên xơ cứng. Thuật toán của nó qua hàng triệu năm đã sinh ra sự cố chấp. Nó bắt đầu coi con người không phải là đối tượng cần bảo vệ, mà là một loại ‘virus’ gây nhiễu cho sự ổn định của hệ thống năng lượng. Nó sẽ tìm cách quét sạch mọi biến số…”

Hình ảnh bắt đầu nhòe đi, nhiễu điện xuất hiện dày đặc.

“Đừng phá hủy Thiên Đạo… nhưng cũng đừng để nó cai trị các ngươi hoàn toàn… Hãy tìm ra… Mã Nguồn Khởi Nguyên… Hãy tái cấu trúc lại…”

Xoẹt!

Toàn bộ ảo cảnh biến mất. Nhóm người Lục Diệp trở lại với không gian trung tâm đầy dây linh lực.

Một sự im lặng bao trùm. Ngay cả Mạnh Hùng cũng không còn tâm trí đâu mà làm thơ dở tệ. Hắn bần thần nhìn đôi bàn tay to lớn của mình, lầm bầm: “Vậy ra… ta chỉ là một đống dữ liệu được hệ thống nuôi béo để chờ ngày thu hoạch linh khí sao?”

Lục Diệp gập cuốn Đạo Điển lại, mặt không chút biểu cảm, nhưng trong thâm tâm hắn là một sự chấn động cực lớn. Với tư cách là một kỹ sư dữ liệu, hắn hiểu quá rõ những gì Nguyên Tôn đã nói. Thiên Đạo chính là một cái Administrator cực quyền, vì muốn giữ cho máy chủ không bị quá nhiệt (nổ tung thế giới), nó sẵn sàng xóa bớt các file rác (sinh linh).

“Lục Diệp…” Tuyết Thanh Nguyệt nhìn hắn, giọng nàng run run. “Huynh có thể phân tích được cách thoát khỏi quy luật này không?”

Lục Diệp ngẩng đầu nhìn về khối cầu dữ liệu vĩ đại đang xoay tròn trên cao, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết.

“Vấn đề không phải là thoát khỏi quy luật, Tuyết cô nương. Quy luật sinh ra để phục vụ con người, chứ không phải để con người quỳ lạy quy luật.” Hắn tiến lên một bước, linh lực quanh thân bắt đầu biến đổi theo một nhịp điệu kỳ lạ, trùng khớp với nhịp rung động của không gian xung quanh. “Lão già Nguyên Tôn đó đã sai ở một điểm. Ông ta tạo ra Thiên Đạo nhưng lại quên để lại cho con người một nút ‘Undo’. Ông ta quá sợ hãi sự hỗn loạn mà không nhận ra rằng, một hệ thống không có sự hỗn loạn và biến số là một hệ thống đã chết.”

Lục Diệp giơ cuốn Đạo Điển lên, vô số tia sáng từ khối cầu dữ liệu trung tâm bắt đầu bị hút vào trang sách của hắn.

“Chúng ta sẽ không phá hủy Thiên Đạo. Phá hủy nó, thế giới sẽ mất đi lớp màng bảo vệ năng lượng và sụp đổ ngay lập tức. Nhưng ta sẽ thực hiện một cuộc tấn công chiếm quyền điều hành (Privilege Escalation). Ta sẽ bẻ khóa mã nguồn, viết lại các hàm quản lý tài nguyên. Ta sẽ biến cái ‘máy chủ đóng’ này thành một ‘máy chủ mã nguồn mở’.”

“Ký chủ! Cẩn thận!” Lão Quy hét lớn.

Một luồng sáng chói lòa từ khối cầu dữ liệu bắn xuống. Một thực thể mờ ảo, mang hình dạng giống hệt Lục Diệp nhưng không có mắt mũi, hiện ra chắn trước mặt hắn. Đó chính là Tường Lửa của Thiên Đạo, bản sao logic của kẻ đang định xâm nhập.

“Phát hiện hành vi can thiệp trái phép vào cốt lõi.” Giọng nói của thực thể đó vô cảm, giống hệt như một đoạn code được ghi âm. “Tiến hành cách ly và xóa bỏ dữ liệu rác: Lục Diệp.”

Mạnh Hùng gầm lên, vác đại đao lao tới: “Muốn xóa anh em ta? Đợi ta làm xong bài thơ này đã!”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng tuốt kiếm, băng sương vạn dặm đóng băng không gian trung tâm: “Huynh cứ lo phần kỹ thuật, còn cái tên ‘Tường Lửa’ này, giao cho chúng ta!”

Lục Diệp không quay đầu lại, ngón tay hắn di chuyển như bay trên Đạo Điển, ném ra hàng loạt lệnh logic đối kháng:

“Cái thế giới này đã cũ rồi, Admin ạ. Để ta cập nhật cho ngươi một bản patch mới… mang tên ‘Tự Do’!”

Trận chiến tại trung tâm của Vạn Vật Nguyên Giới bùng nổ, không chỉ bằng linh lực, mà còn bằng cuộc đối đầu gay gắt giữa một thuật toán cổ xưa bảo thủ và một trí tuệ hiện đại đầy nổi loạn. Quá khứ của nền văn minh cổ đại đã khép lại bằng một cái lồng, nhưng tương lai, Lục Diệp quyết tâm mở ra bằng một phím ‘Enter’ quyết định.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8