Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 144: Vương Đằng hối cải?**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:57:22 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 144: VƯƠNG ĐẰNG HỐI CẢI?**

Hoàng hôn tại Vạn Kiếm Nhai hôm nay mang một màu đỏ ối quái dị, giống như một bức tranh sơn dầu bị đổ quá nhiều phẩm màu. Những tia sáng cuối ngày rạch ngang bầu trời, phản chiếu trên hàng vạn thanh kiếm gãy đang cắm sâu vào vách đá, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ, vừa tiêu điều.

Lục Diệp đang ngồi bệt trên một tảng đá phẳng, trước mặt hắn là chiếc bàn tính bằng linh thạch xanh biếc đang lơ lửng. Những hạt bàn tính không gảy bằng tay mà tự động nhảy múa theo nhịp gõ ngón tay của hắn trên không trung. Mỗi lần hạt bàn tính chạm vào khung, một gợn sóng xanh nhạt lại lan tỏa, tác động trực tiếp vào đại trận phòng hộ đang rung rinh của khu vực này.

"Entropy khu vực này đang tăng cao. Sự hỗn loạn của kiếm ý đã đạt đến mức 78%. Nếu không tái cấu trúc lại dòng chảy linh khí trong vòng ba canh giờ tới, cái vách núi này sẽ tự nổ tung vì xung đột dữ liệu."

Lục Diệp lẩm bẩm, đôi mắt hắn hiện lên những vòng tròn ánh sáng nhạt. Trong tầm nhìn của hắn, thế giới không còn là núi đá và mây mờ, mà là một hệ thống các đường kẻ ma trận đan xen. Chỗ này là một dòng code lỗi gây rò rỉ năng lượng, chỗ kia là một phân đoạn dữ liệu bị hỏng từ thời viễn cổ.

"Lục huynh, huynh lại lầm bầm mấy thứ tiếng chim rồi."

Mạnh Hùng từ đằng xa bước tới, vác trên vai một con lợn rừng khổng lồ đã bị nướng chín vàng ươm. Hắn đặt con thú xuống đất, tiếng động trầm đục vang lên khiến mặt đất hơi rung chuyển. Mạnh Hùng lau mồ hôi trên trán, rồi hào hứng lấy ra một mảnh giấy nhăn nhúm:

"Vừa rồi thấy hoàng hôn đẹp quá, đệ lại có hứng làm thơ. Huynh xem thử: *Kiếm gãy mọc trên núi – Như râu mọc trên cằm – Lục Diệp ngồi tính toán – Cười như kẻ hâm hấp*. Thế nào? Có đạt đến cảnh giới 'Thi ý hóa thần' chưa?"

Lục Diệp ngừng tay, chậm rãi quay đầu lại, nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ: "Theo phân tích của ta, nhịp điệu của bài thơ này có tần số tương đương với tiếng búa đập vào kim loại rỗng. Nếu ngươi đọc nó trước mặt kẻ thù, có 85% khả năng chúng sẽ tự bóp cổ vì sang chấn thính giác. Đó cũng là một loại sát chiêu, chúc mừng ngươi."

Mạnh Hùng không hề buồn bã, ngược lại còn cười hớn hở: "Đệ biết mà! Trí tuệ của Lục huynh quả nhiên là ngọn hải đăng của đệ!"

Ở phía bên kia, Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi tĩnh tọa, thanh kiếm của nàng đặt ngang trên gối. Nàng không còn vẻ mặt băng sương vô hồn như trước. Lúc này, hơi thở của nàng đều đặn, và cứ mỗi mười giây, nàng lại thực hiện một động tác vươn vai kỳ lạ mà Lục Diệp gọi là "Yoga điều hòa nhiệt động lực học".

"Sư huynh," Tuyết Thanh Nguyệt mở mắt, "Có kẻ đang đến. Khí tức này… dao động rất mạnh nhưng không ổn định, giống như một tập tin bị nén quá mức đang chực chờ nổ tung."

Lục Diệp khẽ đẩy gọng kính bằng đồng (một vật phẩm hắn tự chế để tăng khả năng lấy nét dữ liệu). Hắn gật đầu: "Biên độ dao động này… chỉ có thể là hắn. Khí vận chi tử đang gặp lỗi hệ thống."

Từ phía chân trời, một dải hào quang vàng rực bay tới, nhưng nó không hề oai phong lẫm liệt như mọi khi. Dải hào quang đó cứ bay được một đoạn lại giật cục, ánh sáng lập lòe như bóng đèn sắp cháy.

"Ầm!"

Vương Đằng rơi xuống cách chỗ bọn họ khoảng mười trượng, tạo thành một cái hố lớn. Khi bụi mù tan đi, bóng dáng của vị "Con nhà người ta" nổi tiếng nhất Cửu Châu hiện ra. Bộ trường bào thêu chỉ vàng đã rách mướp, mái tóc dài bạc trắng giờ đây xơ xác. Điều đáng sợ nhất là xung quanh hắn, những luồng linh khí vàng rực vốn là biểu tượng của Thiên Đạo bảo hộ, lúc này lại đang hóa thành những sợi xích đen kịt, quấn chặt lấy tứ chi hắn.

Vương Đằng loạng choạng đứng dậy, ánh mắt nhìn Lục Diệp vừa chứa đựng sự thù hận, vừa xen lẫn một sự cầu khẩn tuyệt vọng.

"Lục… Diệp…" Vương Đằng khàn giọng, "Ngươi… ngươi nói đúng. Ta chỉ là một quân cờ."

Mạnh Hùng buông miếng đùi lợn đang gặm dở, nhảy dựng lên, tay cầm thanh cự phủ: "Này Vương thiếu gia, định đến đây tấu hài hay lại muốn ném sấm sét? Lần trước cột thu lôi của huynh ấy vẫn chưa làm ngươi sợ sao?"

Lục Diệp giơ tay ngăn Mạnh Hùng lại. Hắn chậm rãi đứng dậy, đi tới mép hố, cúi nhìn Vương Đằng.

[Quét đối tượng: Vương Đằng.]
[Trạng thái: Critical Error (Lỗi nghiêm trọng).]
[Nguyên nhân: Đồng bộ hóa quá mức với Thiên Đạo. Hệ điều hành cũ đang ép buộc ghi đè ý chí cá nhân. Entropy linh hồn vượt mức cảnh báo.]

"Bản cập nhật lần này quá nặng so với phần cứng của ngươi phải không?" Lục Diệp bình thản nói, giọng nói không có chút châm chọc nào, chỉ có sự lạnh lùng của một nhà khoa học đang phân tích mẫu vật.

Vương Đằng quỳ sụp xuống, đầu gối đập mạnh vào đá tảng. Hắn cười thê lương: "Nửa canh giờ trước, ta tìm thấy một bí cảnh thượng cổ. Theo đúng 'duyên phận', ta sẽ nhận được một viên Vạn Cổ Đan để đột phá lên Nguyên Anh. Nhưng… nhưng ngay lúc tay ta chạm vào nó, ta đã nghe thấy tiếng nói đó. Nó không phải là cơ duyên, Lục Diệp ạ. Nó là một lệnh thực thi! Nó bảo ta phải đến đây, tự bạo toàn bộ tu vi để xóa sổ ngươi! Nó hứa sau khi ta chết, nó sẽ khôi phục dữ liệu linh hồn ta ở một 'server' khác!"

Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày: "Khôi phục dữ liệu linh hồn? Ý hắn là luân hồi?"

Lục Diệp lắc đầu: "Không. Luân hồi là một quá trình tự nhiên của năng lượng. Còn thứ mà Vương Đằng vừa nói là 'Sao lưu dữ liệu'. Thiên Đạo muốn dùng hắn như một quả bom logic để đánh vào khu vực mã nguồn mà ta đang nắm giữ. Vương Đằng, ngươi chọn điều gì? Tuân lệnh để trở thành một 'anh hùng' trong hồ sơ của Thiên Đạo, hay chọn cái chết thực sự?"

Vương Đằng nhìn lên bầu trời, nơi một con mắt khổng lồ bằng mây trắng đang từ từ thành hình. Đó không phải là ảo giác, đó là sự giám sát trực tiếp của Ý chí Thế giới.

"Ta… ta không muốn chết theo cách này." Vương Đằng nghiến răng, máu tươi chảy ra từ kẽ mắt, "Ta luôn tự hào mình là kẻ được trời chọn. Nhưng hóa ra, mỗi bước đi của ta, mỗi thanh kiếm ta nhặt được, đều là do 'Nó' sắp đặt sẵn để ta lớn lên theo đúng hình dạng mà 'Nó' muốn. Ta không phải là Vương Đằng… ta chỉ là một nhân vật đã được viết sẵn cốt truyện!"

Hắn nhìn Lục Diệp, trong đôi mắt bắt đầu lóe lên một tia lửa tàn lụi: "Lục Diệp, ngươi là kẻ duy nhất phá vỡ được các quy luật của Nó. Ngươi gọi đó là logic… ta gọi đó là Tự Do. Hãy giúp ta… bẻ gãy sợi xích này!"

Bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm rền, nhưng không có tia sét nào rơi xuống. Đó là một áp lực tinh thần thuần túy, ép cho vách đá Vạn Kiếm Nhai bắt đầu rạn nứt.

"Cảnh báo!" Đạo Điển trong đầu Lục Diệp phát ra tín hiệu đỏ chói: "Thiên Đạo đang cố gắng ép buộc quá trình 'Overclock' trên người đối tượng Vương Đằng. Quá trình tự bạo sẽ diễn ra sau 120 giây. Sức công phá dự kiến: San phẳng 500 dặm."

Mạnh Hùng tái mặt: "Hả? 500 dặm? Thế bài thơ của đệ còn chưa kịp lưu truyền hậu thế đã mất rồi sao? Lục huynh, cứu hắn! Cứu lấy bài thơ của đệ!"

Tuyết Thanh Nguyệt rút kiếm, kiếm ý băng hàn bao phủ lấy cả nhóm để giảm bớt áp lực: "Huynh làm được không?"

Lục Diệp đẩy kính, khóe môi khẽ nhếch: "Để xóa sạch một chương trình đang chạy, ta có hai cách. Cách một là phá hủy phần cứng – tức là giết chết Vương Đằng ngay lập tức. Cách hai… là tấn công vào quyền quản trị (Admin Privilege)."

Hắn bước xuống hố, đặt tay lên đỉnh đầu Vương Đằng. Một luồng linh lực xanh nhạt bắt đầu chảy vào kinh mạch của đối thủ.

"Nghe đây, Vương Đằng. Ta sẽ không cứu mạng ngươi theo cách thông thường. Ta sẽ 'Format' lại toàn bộ tu vi của ngươi. Sau việc này, ngươi sẽ không còn là thiên tài, không còn khí vận, không còn linh căn cấp Thiên. Ngươi sẽ trở thành một kẻ phàm nhân rác rưởi nhất, thậm chí thọ nguyên cũng chỉ còn vài chục năm. Ngươi có dám không?"

Vương Đằng sững sờ. Trở thành phàm nhân? Từ đỉnh cao rơi xuống vũng bùn? Đối với một kẻ kiêu ngạo như hắn, điều đó còn khó chịu hơn cả cái chết.

Nhưng khi hắn nhìn thấy con mắt mây trên bầu trời đang nhìn mình như nhìn một công cụ hết hạn sử dụng, lòng kiêu hãnh của hắn đột nhiên chuyển hướng.

"Phàm nhân… mà được sống là chính mình, còn hơn làm Thần mà là nô lệ!" Vương Đằng hét lớn, "Làm đi!"

Lục Diệp gật đầu: "Hợp lý. Bắt đầu quá trình gỡ cài đặt hệ thống 'Khí Vận Chi Tử'."

Hạt bàn tính trong Đạo Điển bắt đầu quay cuồng với tốc độ cực đại. Lục Diệp lẩm bẩm những đoạn mã nguồn mà người xung quanh nghe như tụng kinh: "Tắt quyền truy cập linh khí tầng 7… Hủy bỏ liên kết nghiệp lực đoạn 4… Phân mảnh khí vận… Delete!"

"OÀNG!"

Một cột ánh sáng trắng phóng thẳng từ người Vương Đằng lên bầu trời, va chạm dữ dội với con mắt mây trắng. Cả Vạn Kiếm Nhai rung chuyển như sắp sụp đổ. Những sợi xích đen trên người Vương Đằng bị đứt đoạn, vỡ tan thành những mảnh dữ liệu vụn vặt rồi biến mất vào không trung.

Vương Đằng hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Linh lực vàng rực trong cơ thể hắn như thủy triều rút đi, cuốn theo tất cả những thiên phú, thần thông và cả những ký ức về các công pháp đỉnh cao. Da dẻ hắn sạm lại, mái tóc bạc trắng trở nên xám xịt và khô khốc.

Mười giây trôi qua dài như mười thế kỷ.

Khi ánh sáng tắt hẳn, con mắt trên trời cũng từ từ tan biến với một tiếng thở dài đầy phẫn nộ của gió lộng.

Vương Đằng nằm đó, thở hổn hển. Hắn gầy rộc hẳn đi, trông già hơn mười tuổi. Hắn thử cảm nhận đan điền của mình, nơi đó giờ đây trống rỗng, không một chút linh khí, thậm chí còn nứt vỡ đầy rẫy.

Hắn là một phế nhân theo đúng nghĩa đen.

Lục Diệp lùi lại, vỗ phủi tay như vừa sửa xong một chiếc máy tính bị nhiễm virus nặng. "Quá trình hoàn tất. Xin lỗi vì không cung cấp thuốc giảm đau, hệ thống của ta đang tiết kiệm tài nguyên."

Vương Đằng run rẩy giơ tay lên trước mặt mình. Không còn ánh hào quang vàng rực, không còn cảm giác quyền lực vô biên. Chỉ là một bàn tay thô ráp của một con người bình thường.

Hắn đột nhiên bật cười. Tiếng cười bắt đầu nhỏ nhỏ, rồi dần dần trở nên sảng khoái, vang dội khắp thung lũng kiếm gãy.

"Ha ha ha… Tự do rồi! Ta không cảm thấy 'hắn' nữa! Đầu não của ta… cuối cùng cũng thuộc về ta rồi!"

Mạnh Hùng tiến tới, gãi đầu gãi tai, đưa một miếng đùi lợn rừng cho Vương Đằng: "Này, tuy ngươi giờ yếu xìu, nhưng nhìn cũng thuận mắt hơn lúc trước đấy. Ăn đi, lấy sức mà cười. Lục huynh nói người phàm không có linh khí hộ thể dễ chết vì suy dinh dưỡng lắm."

Vương Đằng đón lấy miếng thịt, không hề do dự mà cắn một miếng lớn. Nước thịt trào ra, mùi vị béo ngậy khiến hắn nhận ra: bao nhiêu năm tu luyện, ăn những thứ tiên quả nhạt nhẽo để "thanh lọc cơ thể", hắn đã quên mất niềm vui giản đơn nhất của một sinh linh là gì.

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới bên cạnh Lục Diệp, nhỏ giọng hỏi: "Huynh thực sự gỡ bỏ hết khí vận của hắn sao?"

Lục Diệp khẽ mỉm cười, đôi mắt nhấp nháy dòng code: "Ta chỉ gỡ bỏ 'Trojan' (ngựa gỗ) của Thiên Đạo cài vào hắn thôi. Còn phần 'mã nguồn gốc' của Vương Đằng… vốn dĩ hắn là một thiên tài thực thụ. Nếu hắn có thể tu luyện lại từ đầu dựa trên logic mới mà ta tạo ra, hắn sẽ không còn là một quân cờ, mà là một 'User' (người dùng) có quyền can thiệp vào hệ thống."

Hắn quay sang nhìn Vương Đằng, người lúc này đang ngồi bệt dưới đất gặm thịt lợn một cách ngon lành bên cạnh Mạnh Hùng đang giảng giải về "thơ ca cách mạng".

"Vương Đằng," Lục Diệp nói, "Giờ ngươi đã hối cải, ta có một công việc cho ngươi."

Vương Đằng ngẩng đầu lên, mồm vẫn còn dính mỡ: "Lại là logic gì nữa sao?"

"Không hẳn. Ta cần một 'người kiểm tra lỗi' (Beta Tester). Ngươi là kẻ hiểu rõ cách vận hành của Thiên Đạo cũ nhất. Ta muốn ngươi giúp ta tìm ra những kẽ hở khác trong quy tắc thế giới này để ta 'vá' chúng lại trước khi Thiên Đạo thực hiện lệnh Shutdown."

Vương Đằng im lặng một chút, rồi đứng dậy. Dù sức lực yếu ớt, nhưng sống lưng hắn thẳng hơn bao giờ hết. Hắn chắp tay, cúi đầu thật sâu trước Lục Diệp. Đây không phải là cái cúi đầu của kẻ thua cuộc trước kẻ thắng, mà là của một người học trò trước một chân lý mới.

"Vương Đằng… sẵn sàng chấp hành."

"Tốt," Lục Diệp gật đầu, rồi quay sang Mạnh Hùng, "Mạnh Hùng, bài thơ lúc nãy của ngươi có một lỗi logic nặng nề. Cằm của ta không có râu, nên việc so sánh với kiếm gãy trên núi là sai hoàn toàn về mặt hình ảnh học. Ngươi phải sửa lại thành: *Linh khí chạy zic-zac – Lục Diệp bẻ rào rác*."

Mạnh Hùng vỗ đùi đánh đét: "Hay! Quá hay! Đúng là đẳng cấp Administrator sửa thơ có khác!"

Dưới ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, bóng của bốn người kéo dài trên vách đá. Một kẻ điên cuồng vì logic, một gã đô con mê thơ, một thánh nữ học cách làm người, và một thiên tài bị phế bỏ. Một đội hình không thể nào "lỗi" hơn, nhưng lại là những kẻ duy nhất đang đứng ngoài tầm kiểm soát của số mệnh.

Lục Diệp ngước nhìn lên những vì sao đang hiện rõ.

"Dữ liệu đã nạp xong. Tiếp theo… là lúc để cập nhật lại toàn bộ Cửu Châu."

Trên bầu trời cao vút, dường như có một tiếng nấc cục nhẹ của một thực thể vĩ đại nào đó vừa bị "bug" làm cho nghẹn họng.

Thế giới tu tiên 2.0, chính thức bắt đầu vận hành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8